Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Chuyện vui cuối tuần

Được người bạn gửi cho bài "PHỐ NÀO ĐƯỢC QUAN ƯA CHUỘNG NHẤT?"của Trần Tuấn gửi cho Trương Duy Nhất blog. Chuyện vui của thời nay.
Nghe bảo quan chức Hà thành bây giờ chẳng mấy ai dám lảng vảng quanh phố Lê Văn HƯU hay Nguyễn Văn TỐ, Đội CẤN, Láng HẠ, chỉ chăm chăm dạo trên các phố Ngô QUYỀN, Bà huyện Thanh QUAN, Lê Văn LƯƠNG, Lê Hồng PHONG ..., hay nhỏ hơn là phố QUAN Nhân.
          Tất nhiên là không ưa Yên PHỤ, chỉ Phó Đức CHÍNH, Khương THƯỢNG thôi.
          Dù đã khú đế, nhưng nhiều kụ rất ngại dạo trên phố Phạm Ngũ LÃO, vì rất dễ lạc sang Tô TỊCH rồi Hàng HÒM, Khâm THIÊN, Nhà THỜ ... Chỉ Lê Đức THỌ là nhất.
          Các kụ cũng luôn tìm cách né đường Đinh LIỆT, hay Lý Thường KIỆT, chỉ thích những phố như Đinh Công TRÁNG, Bùi Thị XUÂN, đường THANH NIÊN ...
          Những anh đang êm ghế, còn được vài nhiệm kỳ nữa thì lại chỉ quẩn quanh với những Tràng TIỀN, Lương Định CỦA, Lê LỢI, Trần PHÚ, Phùng HƯNG, Hoàng NGÂN, Bà TRIỆU, Thái THỊNH, Trần Khánh DƯ, hay "hẻo" như PHẤT LỘC cũng được.
          Hoặc Phạm HÙNG, chứ đừng lạc sang Cổ BI ...
TRẦN TUẤN

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Người quen của Blog 10d

Đây là lý do vắng mặt buổi Du lịch Văn hóa cuối tuần vừa qua!




Phó BT Hapro Lê Minh Thuận với các đại biểu dự Đại hội Đảng bộ Tổng Công ty Thương mại Hà Nội. 
Ảnh: Linh Tâm

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

Phép thử


Thử đặt "counter" trực tuyến  xem có ai "online" vào đây không? Thế mà lúc này  - "4h31 PM" cũng đang có 11 người vào.

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

Đi chơi Sơn tây

Hôm qua (16/7/2010), chẳng mấy khi có dịp có 3 bạn từ SG cùng ra HN. Thay mặt 10D HN một số bạn đã tổ chức đi chơi HN2. Thông tin của buổi đi chơi đã được Tiểu muội cung cấp. Đưa một số hình ảnh lên để các bạn được biết.
Có một số ảnh chụp chung để cỡ lớn, các bạn có thể tải về, bằng cách "click" vào giữa "Slide", vào album tải xuống và thêm một số ảnh nữa ở đây

Sơn Tây du ký

Như đã hẹn với nhau, đúng 8h00 tất cả tề tựu đông đủ ở nhà Phương-Tâm rồi kéo nhau ra Đại sứ quán Thụy Điển để lên xe, bắt đầu một chuyến "du hè" hứa hẹn đầy thú vị.

Trước 1 cổng Thành
Theo đường Láng - Hòa Lạc lên Sơn Tây, điểm dừng chân đầu tiên là Thành cổ; tại đây người ta đang dựng một bệ đài chuẩn bị cho kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Đi dưới tán cây trong Thành cổ, mọi người đều cảm thấy "nhẹ như lông hồng" (như lời quảng cáo của Siu Black), cảm thấy người mát mẻ, thoái mái thế là người thì tranh thủ tán nhau, người thì tranh thủ chớp hình. Sau đó cả đoàn đi vòng quanh Thành, ngắm những bức tường thành còn sót lại và lại tiếp tục chụp ảnh; Hoa Cỏ May còn tranh thủ làm 1 kiểu ôm khẩu thần công, trông đúng là "chè tươi". Điểm dừng chân tiếp theo là Đền Và. Sau khi thắp hương, vãn cảnh Đền, mọi người xuống múc nước giếng ở phía dưới cửa Đền, nước giếng sao mà trong và mát thế! thi nhau rửa mặt và chân tay; "may" sao cái gàu lại thủng một lỗ thế là biến thành vòi nước. Tiểu Muội tôi vớ được "vòi" cứ rửa mặt mãi làm bác quản trị "sốt ruột" "phê bình" luôn là rửa "tham quá"; nếu không bị "phê bình" thì không biết bao giờ mới rời được cái "vòi" đó đấy. Đến lúc này, ai cũng cảm thấy "kiến bắt đầu bò bụng" liền kéo nhau vào quán, ngồi nghỉ uống nước và lấy bánh tẻ ra xơi. Vẫn là bánh tẻ ấy, mọi ngày ăn thấy đã ngon, mà sao lúc đó còn thấy nó "trên cả tuyệt vời"; mình chợt nhớ đến món "mầm đá" của nhà vua và nghĩ chắc nó cũng chỉ ngon được đến thế là cùng. Nghỉ ngơi rồi và cũng thấy "ấm bụng" phần nào.
Cả đoàn lại rong ruổi đi tiếp đến làng cổ Đường Lâm (được Nhà nước trao bằng Di tích lịch sử văn hóa quốc gia ngày 19 tháng 5 năm 2006); xuống khỏi xe, thứ đập ngay vào mắt du khách là cái cổng làng cổ, ngay bên cạnh đó là ao sen thơm mát; thế là chẳng thể bỏ qua việc chụp ảnh được. Vào làng, xe tiến thẳng đến Đình Mông Phụ (được xếp hạng di tích quốc gia năm 1984), ngồi dưới mái Đình, uống nước và nghe một cụ già giới thiệu qua về Đình; theo chỉ dẫn của cụ, cả đoàn đi bộ vào làng thăm ngôi nhà cổ nhất của làng, được xây dựng đã 300 năm và mới được trùng tu lại trong khuôn khổ dự án do Nhật tài trợ. Chủ nhà là anh Hùng, là đời thứ 12 gìn giữ ngôi nhà này. Qua lời giới thiệu của anh Hùng, mới hiểu cách làm của người Nhật là làm chắc công trình mà vẫn giữ lại được nét cổ; trong khi đó ở ta thì người ta lại làm mới cái cũ đâm ra nó biến thành cái khác, chẳng còn thấy cái nét cổ xưa đâu.
Đã lâu lắm rồi, mọi người mới lại được thong dong bước chân trên con đường làng, được ngửi mùi rơm rạ, mùi phân trâu, phân bò. Sao mà thấy thân thương, quen thuộc thế! Trên đường trở ra, cả đoàn lại ghé thăm Đền Mía. Lúc này đã quá trưa, trời nắng oi, mồ hôi thấm áo, người bắt đầu thấm mệt; tuy nhiên vẫn thấy ai cũng tươi tắn. Rồi tất cả thống nhất lên đường trở về. Nhưng, trước khi ai về nhà nấy thì phải có một "trận cho ra trò" chứ và Vườn Thế Kỷ chính là nơi xả hơi, nghỉ ngơi và "bồi dưỡng sức dân". Vừa ăn vừa nhắc lại bao kỷ niệm xưa. Tại đây, trí nhớ tuyệt vời của Chân Phương lại một lần nữa lên tiếng; rất nhiều "bí mật", "tội lỗi" của mọi người bị Phương "lôi ra ánh sáng". Gay go quá!
Điểm dừng chân cuối cùng là căn nhà ấm cúng, tuyệt đẹp của Thu; tiện trên đường về, đưa 3 bạn phương Nam đến thăm nhà Thu để biết và... mê mẩn. Rồi cái gì đến sẽ phải đến, phương Bắc, phương Nam bịn rịn chia tay nhau, hẹn ngày gặp lại và các "cụ bà" đang lên kế hoạch sang năm đồng loạt nghỉ hưu hết sẽ tổ chức chuyến du Nam.
Trong chuyến đi này, mọi người phát hiện ra BT là một tour guide có nghề và bác "phó nháy" Vinh rất chuyên nghiệp đấy.
Ảnh: QT10D

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Đón bạn Sài gòn

Từ ngày tốt nghiệp lớp 10 (1973), hôm nay Hà Tuyết Nhung từ Sài gòn ra HN, có dịp gặp lại các bạn 10D xưa kia. Đi cùng Nhung còn có con gái của Nhung. Cháu Hằng con gái của vợ chồng Phương Tâm đang nghỉ hè tại HN tiện đường cũng vào vui cùng bạn của bố mẹ. Vẫn như mọi lần, Hapro Bốn mùa là chỗ gặp gỡ và đón bạn ở xa về của 10D Hà nội. Dịp này Lan Anh & Vân đang có mặt tại HN cũng đến dự cùng. Dưới đây một số hình ảnh của buổi gặp mặt.








Có một số ảnh các bạn chụp chung với nhau, ai có nhu cầu thì VÀO ĐÂY tải về.

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Quảng cáo việc làm

Tớ và một vài đồng nghiệp trong cơ quan nhận được mail quảng cáo việc làm như sau, nếu ai quan tâm thì liên hệ trực tiếp nhé:

Tuyển NHÂN VIÊN đi làm ngay. Có bốn vị trí :
1) Lương 10.000$/tháng ở Quốc Tử Giám: Sáng bê rùa đá ra phơi, tối bê vào cất.
2) Lương 10,000$/tháng ở bảo tàng: Sáng đẩy xe tăng cho khách tham quan, tối đẩy vào.
3) Lương 50,000$/tháng đi làm ở Công ty bia. Yêu cầu: Nam hoặc nữ, không quan trọng bằng cấp,công việc: đứng làm bia cho bộ ...đội tập bắn súng.
4)Lương 100,000$/tháng, BHYT đầy đủ: sáng trèo vào chuồng đánh răng cho sư tử.

Ai quan tâm thì liên hệ gấp với công ty môi giới việc làm o số 26 Phố Hươu cao cổ

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Đi Cao bằng

Cuối tuần vừa rồi, mấy người bạn rủ "làm" chuyến đi chơi vùng Cao Bắc Lạng mà năm ngoái chưa thực hiện được. Qua Cao bằng, đương nhiên phải đến thác Bản giốc nằm giữa biên giới Việt Trung. Có lẽ không nói đến chuyện chủ quyền ở đây vì vấn đề này đã được báo chí và dư luận nói đến nhiều. Chụp được mấy tấm ảnh thác Bản giốc để đánh dấu là đã đến nơi đây.
Thác Bản giốc 1/4 bên trái là của VN
Trên sông Bằng (thị xã Cao bằng)


Đường đến Bản giốc

Toàn cảnh thác Bản giốc

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía TQ

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía Việt nam

Hang Ngườm ngao (gần Bản giốc)

Hoa dại

Hoa dại ven đường

Tiếc là mấy hôm lên Cao bằng trời không có nắng đẹp.

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Chuyện bia mộ hai chú chó của cụ Phan



Chuyện cụ Phan Bội Châu đắp mộ, dựng bia chó tử tế là chuyện có thật

- Một ông khách đến chơi, thấy cụ Phan dựng bia mộ chó, bảo: “Ông sao quá đa sự, coi chó như người?”. Cụ Phan trả lời: “Nhưng theo về nguyên tắc sinh lý thì người với chó có gì phân biệt; Mà sở dĩ phân biệt là chính ở nơi tinh thần. Nếu tinh thần mà mất hết tri giác, thì người chẳng phải chó là gì?”.
“Ông già Bến Ngự” đã bỏ tiền mua một đám đất ở Huế để làm “Nghĩa trang Phan Bội Châu” dành cho các nhà yêu nước thương nòi có chỗ an thân sau khi qua đời. Ở nghĩa trang này (bây giờ là số 5 - đường Thanh Hải, Huế). Hiện nghĩa trang có mộ của nhà cách mạng Nguyễn Chí Diễu, nữ sử Đạm Phương, Nguyễn Khoa Văn (Hải Triều), nhà thơ Thanh Hải... Nhưng đáng suy nghĩ nhất là hai bia mộ chó của cụ Phan.
Cụ Phan có nuôi hai con chó. Cụ đặt tên là con Vá và con Ki. Cụ rất yêu hai chú chó ta thủy chung và dũng cảm. Khi hai chú chó bị đau yếu mà mất, cụ đều đắp mộ và đề bia mộ bằng chữ Hán, chữ Quốc ngữ. Hiện dưới chân phần mộ Phan Bội Châu ở nhà Lưu niệm cụ Phan có mộ con Vá, con Ki và 3 tấm tấm bia mộ chí, tấm bia chữ Hán và tấm bia dịch ra chữ Quốc ngữ.
Con Vá mất ngày 21/5 năm Giáp Tuất (1934). Mộ con Vá là tấm bia "Nghĩa dũng cẩu" con Vá "chi trủng". Bia Quốc ngữ dịch như sau: "Vì có dũng, nên liều chết phấn đấu, vì có nghĩa nên trung thành với chủ. Nói thời dễ, làm thiệt khó, người còn vậy, huống gì chó. Ôi con Vá này, đủ hai đức đó, há như ai kia, mặt người lòng thú; nghĩ thế mà đau, dựng bia mộ chó".
Giải thích tại sao phải dựng bia mộ con Vá, trên tờ Trung kỳ tuần báo số 14, ngày 15/4/1936, cụ Phan Bội Châu có đăng bài kể về lịch sử con Vá nghĩa dũng rất sâu sắc.
Một ông khách đến chơi, thấy cụ Phan dựng bia mộ chó, bảo: “Ông sao quá đa sự, coi chó như người?”. Cụ Phan trả lời: “Nhưng theo về nguyên tắc sinh lý thì người với chó có gì phân biệt; Mà sở dĩ phân biệt là chính ở nơi tinh thần. Nếu tinh thần mà mất hết tri giác, thì người chẳng phải chó là gì?”.
Cụ Phan kể: Con Vá do một ông bạn ở Bao Vinh cho khi nó mới 3 tháng tuổi. 5 tháng tuổi, chủ đi đâu nó cũng theo. Có lần nó đã chiến đấu với một bầy dê, trong đó có con dê râu xồm dài lắm, sừng nhọn mà cong. Lúc đầu lũ dê xúm vào húc Vá. Thế mà một mình con Vá làm cho cả bầy dê phải hoảng hốt, toán loạn. Có lần một đoàn chó Tây của các nhà giàu sang ùa vào cổng nhà cụ Phan. Con Vá một mình “hồng hộc xông ra cắn”.
Đánh nhau một lúc lâu, Vá bị thương mù hai mắt. Lúc đó Vá được 7 tuổi. Đó là cái “dũng” của Vá. Vá còn là một con chó có “nghĩa” với chủ. Đối với cụ Phan con Vá như một vệ sĩ. Bọn thực dân suốt ngày đêm cho lũ mật thám theo dõi cụ. Con Vá đã cắn đuổi ít nhất hơn trăm người khách không mời mà tới đó. Nó ghét thứ nhất là những người thình lình vào buồng cụ.
Thấy con Vá khôn ngoan, những “trọc trèm nuôi muông đều để ý tới Vá”. Có lần Vá đưa ông bạn cụ Phan ra ga Huế, giữa đường nó bị bọn xấu bẫy. Vá vị bắt từ bảy giờ sáng đến tám giờ đêm mới thấy chạy về nhà thở ào ào, cổ bị buộc dây. Chắc là Vá phải nhẫn nại cắn đứt dây buộc mới thoát được.
Một lần con Vá vị bắt tới 4 ngày, mà nó cũng thoát được về, bụng đói meo vì không ăn uống gì.

Chiến công đáng kể nhất của Vá là bắt kẻ trộm. Có lần mụ người ở giúp việc nhà cụ Phan tham lam, nhân cụ Phan ngủ say, lẻn vào buồng cụ lấy “bao giấy” (bao tiền). Nhưng con Vá nằm dưới giường xông ra “hộc” một tiếng rất to, chụp vào chân mụ, buộc mụ phải vất bao giấy lại. Một lần có kẻ trộm đang đêm lẻn vào nhà lấy trộm áo mũ của đứa cháu treo ở móc áo ngoài nhà khách. Con Vá phát hiện ra, sủa vang đuổi theo, buộc tên trộm phải kinh hoàng vất áo mũ lại. Đó là oai linh con Vá.
Cụ Phan kể rằng, đối với con Vá “duy chỉ có việc này thì ở trong chủng tộc chó e con Vá là “độc nhất vô nhị”, là nó thấy đồ ăn ở ngoài đường, hay chỗ nào mà không phải của chủ nó cho ăn, thì nó nhất định không chịu ăn”.
Kể xong chuyện con Vá, cụ Phan kết luận: ”Giá như người làm tôi dân một nước, vừa dũng, vừa nghĩa, vừa khôn, thảy hết sức giữ nước, cũng y như con Vá giữ nhà, thời từ xưa đến nay làm gì có vong quốc sử nữa ư? “Một con chó nghĩa dũng như thế, khi nó chết làm sao mà không thương nhớ, không đắp mộ cho nó!".
Còn bia mộ con Ki khắc bằng chữ Hán: ”Nhân trí cẩu “Ki” chi trủng” vào năm Đinh Sửu, tức là sau con Vá 5 năm. Bia mộ chữ Quốc ngữ cụ Phan đề như sau: "Người hơi có đức nhân thường kém về phần trí; người hơi có đức trí thường kém về phần nhân. Vừa trí vừa nhân thiệt là hiếm thấy! Ai ngờ con Ki này lại đủ hai đức ấy.
Chung nhau thờ một chủ, thời xem là anh em, chẳng bao giờ như mèo với chó, thiệt là nhân đó. Thấy không phải chủ thời xem bằng cừu thù, chẳng bao giờ vì miếng cơm dẫn dụ, thiệt là trí đó. Trí vừa nhân. Nhân vừa trí, trong giống súc mà người, e đến mày mới thấy. Mày sao vội chết! Hỡi trời! Hỡi trời! Lòng ta đau đớn, phải tạc mấy lời. Đau đớn quá! Đau đớn quá! Kìa những hạng muông người!”

W.Bee.net.vn