Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2008

Các sao của 10D







Toi con 1 vai anh cua ca nhan. Hom chia tay tot nghiep vat nai mai moi xin duoc anh cua Nguyen, Thu, Thai Hoa, Hiep thanh, van con giu duoc, nhung bao quan kem, nen anh bi moc nhieu, chan qua. Neu QV xu ly duoc tren photoshop thi tot qua. Toan anh cac "sao" day

Toi muon de xuat Vinh de nghi tat ca moi nguoi nop anh chan dung cua moi nguoi ngay con hoc voi nhau va chan dung bay gio cho BQT de luu tru tu lieu tat ca moi nguoi, ngoai ra cac anh da chup qua nhieu giai doan, anh gap go nhau... anh luu tru duoc ngay truoc, thu thap duoc thi rat tot, roi lam 1 cuon album dong (nhu Film)thi rat hay.

Toi muon hoi la co ban nao co anh chan dung cua co Ngan khong?????????????????

Sau day se search may cai anh toi con giu duoc cua may nguoi va anh cua toi nhe.

Anh may ban gai la toi xin duoc ngay ay, con anh ban Phuc la lay o Blog 10D


Thư giãn Chủ nhật: TRIẾT HỌC..."CON GÀ" !

Có 1 con gà đang băng qua đường.Vấn đề đặt ra là tại sao nó lại...băng qua đường?

- Platon:Vì như vậy là tốt cho con gà ấy: bên kia đường là đúng.
- Aristote:Vì Bản Chất của con gà là băng qua đường.
- R.Descartes: vì nó Cần Phải qua phía bên kia đường.
- Hegel: Con Gà Là Vật Chất,Ý Thức thôi thúc nó:fải băng qua đường.là sinh vật thì fải Vận động, gà chỉ nằm im 1 chỗ khi ta cho vào nồi-đó là DUY VẬT BIỆN CHỨNG
- Charles Darwin: Sự Kiện gà đang băng qua đường là Minh Chứng Hùng Hồn cho Thuyết CHỌN LỌC TỰ NHIÊN, 1 bổ xung quan trọng cho mắt xích còn khuyết trong việc Lý Giải quá trình Tiến Hóa liên tục từ Đơn Giản đến Phức Tạp các Giống & Loài dưới tác động của Biến Dị, Di Truyền & Đào Thải các cá thể kém thích nghi. Việc thay đổi Tập Quán hoạt động lên mức cao hơn giúp Gà Chủ Động qua đường chứ không qua đường lung tung như...Gà Rừng
- Albert Einstein:Nếu con gà có Khối Lượng Nghỉ=0,nó sẽ di chuyển với vận tốc Ánh Sáng.Tại thời điểm ZERO,chúng ta & con gà đều sinh ra từ vụ nổ BigBang Vĩ Đại...sau nhiều triệu năm,chta vẫn chưa có Đường để mà Qua như con gà lúc này
- S.Freud: Việc bạn bận tâm đến con gà băng qua đường cho thấy cảm xúc tình dục bất an
- De Gaule: Con gà có thể đã băng qua đường,nhưng nó còn chưa băng qua quốc lộ.
- M.Luther King: Tôi mơ về một thế giới ở đó tất cả gà đều có thể được băng qua đường mà không cần biết lý do tại sao.
- Bill Clinton: Tôi thề trên Hiến Pháp là giữa tôi và con gà đó chẳng có chuyện gì xảy ra - không có Đồng Minh Vĩnh Cửu, không có Kẻ thù Vĩnh Cửu, chỉ có Quyền được ăn thịt Gà là Vĩnh Cửu
- Yasser Arafat: Chúng tôi không thể ngăn con gà đi qua đường nếu phía bên kia không chịu thực hiện lệnh ngừng bắn
- Osama bin Laden: Gà của chúng tao không qua đường.Chúng nó đi với niềm tin và bom giấu trong những quả trứng!!
- R.Nixon: Con gà không băng qua đường.Tôi lặp lại:con gà không bao giờ băng qua đường.
- G.W.Bush: Việc con gà đã băng qua đường bất kể nghị quyết của LHQ chứng tỏ một sự đối đầu với dân chủ,tự do,công lý.Điều này cho thấy lẽ ra chúng ta phải dội bom con đuờng này từ lâu rồi. Để đảm bảo cho hòa bình trong vùng này,tránh việc các giá trị mà chúng ta bảo vệ bị xâm hại,chúng ta quyết định gửi hàng không mẫu hạm,chiến đấu cơ, 10 sư đoàn,tên lửa hành trình đến để xóa bỏ mọi dấu vết của con gà tại vùng này trong vòng bán kính 5,000 km. Sau đó,chúng ta sẽ thay mặt thế giới cai trị vùng này, thiết lập hệ thống các chuồng gà theo những chuẩn mực an ninh phù hợp nhất.Con gà trống lãnh đạo các chuồng gà sẽ được bầu chọn một cách dân chủ. Để cân đối chi phí chỉ cần kiểm soát các loại thực phẩm chế biến từ trứng gà trong vòng 30 năm mà thôi. Trong vùng đất mới này,chúng ta có thể đảm bảo rằng không bao giờ còn có chuyện gà băng qua đường nữa và cũng chẳng còn con...đường nào trong vùng nữa.
- Chúng tôi không cần biết con gà có qua đường hay không,điều chúng tôi quan tâm là nó đứng ở phía nào của đường, một là phía chúng tôi,hai là phía bên kia,không có 1 vị trí trung lập nào cả !
- V.Putin: Gà đã chiếm một vị trí quan trọng từ sau khi kết thúc chiến tranh Lạnh.Vấn đề bây giờ là chúng ta phải đưa gà vào đúng quỹ đạo mong muốn của nó.
- Alex Ferguson: Phong độ của con gà khi đi qua đường có thể là nhất thời,chỉ có đẳng cấp của nó là vĩnh cửu.

……………………………..


- Mỹ Linh: Chị thấy gà hôm nay qua đường rất xuất sắc,nhưng thật tiếc là gà đã chọn sai đường.Gà cần phải cố gắng ở lần sang đường tới,nhưng chị vẫn bỏ phiếu bầu cho gà.
- Long Vũ: (BL thể thao) Con gà đang băng quá đường…băng qua đi!…Băng.!!!!… không qua đường! Thật đáng tiếc thưa các bạn…
-(MC Chiếc nón kỳ diệu) Vâng, con gà đã lọt vào ổ voi số 4, như vậy con gà có nên chơi tiếp hay ngưng cuộc chơi ạ ?
- Lại Văn Sâm: Ô kìa! con gà sắp qua đường !!! ô! ô! Qua đường rồi!!! vậy là con gà đã qua đường…vâng xin cám ơn, xin cảm ơn! xe nhiều quá, con gà có muốn dùng quyền trợ giúp nào không? 50:50 nhé! hay gọi điện thoại?
- BLV Quang Huy: không được rồi thưa các bạn,con gà đã việt vị rồi !
- Bùi Tiến Dũng: Cá 2 triệu USD là con gà không thể sang đường, chắc chắn nó sẽ sụp ổ voi vì đây là đường do PMU18 làm chủ đầu tư.
- Đỗ Tư Đông (Nguyên phó chủ nhiệm Khoa báo chí,Trường CĐ PT-TH TW1): Gà muốn qua đường à, thì đôi bên phải cùng có lợi, hay là để thầy đèo gà qua đường nhé! tiện đường mình ghé qua nhà nghỉ.

………………..
Ý kiến của cộng đồng quốc tế:
- WHO:1 vấn đề là liệu con gà có bị nhiễm H5N1 ?
- OPEC (Tổ chức các nước xuất khẩu ... cám gà): Nhiều khả năng, giá cám gà sẽ còn tăng cao nữa và có thể đạt đến ngưỡng 100USD/thùng vì hiện nay, nguồn cung đang thấp hơn lượng cầu và sản lượng của OPEC đã tới giới hạn.
- CHDCND Triều Tiên: Chúng tôi sẽ cho gà đào đường, nhiều khả năng, gà có thể đào được đường tới tận Nhật Bản, Mỹ. Chúng tôi sẽ ủ phân gà vì mục đích hoà bình. Chúng tôi cấm toàn bộ gà qua đường vì nhiều khả năng chúng sẽ mang bom cảm tử.


Ý kiến của 1 số Bộ ngành:
- Bộ ngoại giao: Chúng tôi cực lực lên án việc con gà qua đường...điều này hoàn toàn là một sự vi phạm nghiêm trọng về...luật an toàn giao thông…Chúng tôi đã cố hết sức xin sự giúp đỡ của LHQ, đề nghị con gà ở nguyên tại chỗ, chui vào hầm trú ẩn chờ LHQ sắp xếp phương án đưa qua đường an toàn, tránh bom và tên lửa của...
- Bộ Thuỷ sản: Chúng tôi không hề biết có con gà qua đường, bão Chanchu không qua đường đó.
- Bộ Tài chính: Chúng tôi sẽ cho phép nhập khẩu loại cầu vượt đã qua sử dụng, như vậy gà qua đường sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn khi muốn băng qua đường. Có điều,gà muốn sử dụng cầu vượt đã qua sử dụng thì phải chịu Thuế nhập khẩu, Thuế tiêu thụ đặc biệt, Thuế VAT và một số loại thuế khác để bảo hộ cho cầu vượt sản xuất trong nước.
- Bộ Thương mại: Quá trình đàm phán để gà có thể sang đường đã gần như hoàn tất. Nhưng rất tiếc chúng tôi chưa thể công bố các nội dung đàm phán, các nhượng bộ của mình được vì chúng tôi...chưa có thời gian.
- Bộ GDĐT: Tỷ lệ gà qua đường đạt 100%,trong đó số gà qua đường khá và giỏi chiếm 99%,không có gà qua đường xếp hạng yếu.
- Cục Đường bộ (Bộ GTVT): Tất cả gà qua đường đều phải khâu các loại túi lại, không được đem theo số tiền vượt quá 20.000 VNĐ để tránh làm"hư hỏng"các cán bộ soát vé tại các Trạm thu phí đường bộ.
- VN Airlines: Chúng ta cần phải thuê con gà khác, con gà này không sang được đường vì chân nó chỉ phù hợp cho nhảy qua rãnh nước hoặc cùng lắm vượt qua ngõ.
- VNPT: Chúng tôi không thể mở cầu vượt qua đường cho gà vì E-phone chưa chuẩn bị kỹ các phương án kỹ thuật đảm bảo cho gà qua đường an toàn.
- VFF (Liên đoàn bóng đá VN): Trong vòng 10 năm tới,chúng tôi sẽ đưa gà VN vào top 10 gà qua đường nhanh nhất Châu Á và có thể dự World Cup gà qua đường 2018.
- E-phone: con gà của chúng tôi không thể qua đường vì VNPT đã không chịu mở đường cầu vượt….

……..

Sưu tầm Internet

Thông báo

Dựa trên số ảnh do BE TIZINO cung cấp. Để nhớ lại khuôn mặt thành viên trong lớp, các bạn có thể xem ảnh tại đây
Vì lấy từ ảnh tập thể từng tổ (chưa đủ" nên chất lượng không được tốt (miễn là nhận ra nhau". bạn nào có ảnh cá nhân thì có thể gửi cho quản trị theo email của lớp 10DCNHN73@GMAIL.COM để biên tập lại, kể cả ảnh hiện tại. Có thể xem bên trái blog trong phần Album.

QT blog 10D

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2008

Chân dung nhân vật

Mình còn mấy cái ảnh chân dung của một số bạn nữa, nhưng giờ lại không search ảnh lên được??? chắc bộ nhớ của blog đầy, bị tràn???

Hình ảnh Lớp 10D ngày ấy

Thân gửi các bạn!

Đang ở xa HN. Ở nhà đã scan lại các ảnh còn giữ được của 10D, nhưng chưa kịp đưa lên blog của lớp. Giờ mới đưa lên được đấy. May mà ở đây mạng Internets rất tốt.

Các bạn xem ảnh nhé! Nhưng có điều công nghệ chụp ảnh ngày đó lạc hậu nên ảnh bé tí mà lại bị mốc, hỏng rất nhiều nên không đẹp. Mình đưa lên album trực tuyến của Adob Photoshop, để có thời gian thì sửa dần, các bạn có thể theo đườnglink: https://www.photoshop.com/express/index.html?wf=signin này vào all photos, xem ảnh sẽ đẹp hơn là ở blog này. Lại search tiếp nhé






































































Thứ Năm, 27 tháng 3, 2008

Tham gia diễn đàn

Than gui Ban quan tri mang lop 10D.

Minh da co gang lam tat ca cac buoc can thiet de tham gia dien dan cua cac ban nhung co le do mot so han che cua he thong mang o co quan nen khong the vao blog cua lop de tham gia dien dan, tru khi minh vao blog o nha.
Xin duoc tham gia vao dien dan voi may cau chuyen nho dau tien de ra mat va chia se thong tin cung cac ban. Cac ban co doan xem minh la ai nhe !


Cau chuyen thu nhat:

Bài học 1:

Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, Thỏ con hỏi:

- Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?

- Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.

Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện,
vồ lấy Thỏ và ăn thịt.

Bài học rút ra: Để được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.


Cau chuyen thu Hai:

Bài học 2:

Gà tây nói với Bò tót:

- Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng tôi không đủ sức.

- Vậy thì rỉa phân tôi đi. - Bò tót khuyên.

Gà tây mổ phân của Bò tót và thấy thực sự đủ sức để nhảy lên cành cây
thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, Gà tây nhảy được
đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, Gà tây đã lên tới ngọn
cây. Không lâu sau đó, Gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.

Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không
thể giữ bạn ở đó mãi.


Hy vong se co mot cuoc thao luan soi noi tu hai bai hoc rut ra nay.
Chuc dien dan vui ve

"Ailato"

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

Âm nhạc kỳ diệu

Âm nhạc là thứ chuyển tải cảm xúc tuyệt vời nhất, trọn vẹn nhất, giúp chúng ta cảm nhận được tới từng ngõ ngách sâu thẳm nhất của tâm hồn. Buổi trưa ở cơ quan không biết làm gì? “moi móc” trên mạng được mấy bản nhạc tặng các bạn nghe thử, để “Tuổi già xanh” của chúng ta thêm phong phú !

Âm nhạc có thể làm cho những vết thương lòng hàn gắn và cũng có thể làm cho những vết thương trở nên sâu hơn, dai dẳng hơn. Âm nhạc khơi dậy xúc cảm và kỷ niệm, tô màu cho ký ức, vẽ lên cho nó những bức họa với đủ những gam màu của cuộc sống.

Âm nhạc cũng phản ánh thời cuộc. Vào thế kỷ XVII, Áo là một nước quân chủ phong kiến chuyên chế, bao gồm các lãnh địa của Đức và vùng Đông Nam Âu. Dân chúng ở đây vừa là người Đức, Áo, vửa là người Hung, Slovakia và nhiều dân tộc khác. Với tình trạng nhiều dân tộc như thế nên nghệ thuật, nhất là âm nhạc, có môi trường thuận lợi để phát triển phong phú và rộng rãi. Những bản dân ca thành thị, những khúc valse, bản serenade, nhạc kịch...là món ăn tinh thần không thể thiếu đối với người dân thành Vienna yêu nhạc. Bên cạnh đó, ngòai những ảnh hưởng trên, nền âm nhạc ở đây còn chịu tác động bởi những cuộc nổi dậy của nông dân đấu tranh chống cường quyền và nhà thờ khắc nghiệt. Âm nhạc giúp họ thể hiện ước mơ về một tương lai tươi sáng. Những tâm tư ấy được biểu hiện qua các tác phẩm cổ điển Vienna và thời kỳ này đã sản sinh ra những nhà sọan nhạc lừng danh TG như Mozart, Beethoven, Haydn...

Ở Việt Nam, vào thời kỳ chiến tranh chúng ta cỏ thể bắt gặp trong hầu hết các tác phẩm âm nhạc thời kỳ này những tâm tư, tình cảm, nguyện vọng về thời cuộc như các nhạc phẩm cách mạng hào hùng " Tiểu đòan 307, "Trường Sơn Đông-Trường Sơn Tây" hay các nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy.

Như vậy âm nhạc cũng chính là lịch sử, cũng chính là cuộc sống.

Âm nhạc là chất lãng mạn, thi vị, khuấy động xúc cảm. Thử hình dung những thước phim lãng mạn sẽ buồn tẻ, vô hồn như thế nào nếu không có giai điệu, âm thanh. Cũng tương tự, những đọan phim hồi hộp, gây cấn sẽ kém hẳn sức hấp dẫn và hiệu quả nếu không có nhạc đệm xen vào.Chúng ta có thể nhận thấy các nhà làm phim đã sử dụng âm nhạc hiệu quả như thế nào trong các thước phim lãng mạn như "My Heart Will Go On" trong phim TITANIC, hay "Love story in harvard ost" trong phim Chuyện tình Harvard và người Mỹ thì tuyệt vời trong các phim hành động, các tác phẩm điện ảnh lớn như MI, King Kong, The Lord of the ring.

Mơ mộng một chút, hình ảnh đạp xe trên những con dốc vắng vẻ vào một chiều hòang hôn ở một vùng núi với thật nhiều hoa màu trắng (màu hoa cúc), và sau đó chạy ào ra biển xanh trong vắt phẳng lặng, hoang sơ với bầu trời cao vút. Tuyệt vời hơn nữa là khung cảnh được lồng vào những giai điệu cổ điển " Serenade" , " Fur Elise" hay bán cổ điển như " Toccata & Fugue In D Minor" hoặc "Canon in D".

Nhạc cổ điển nghe trong lúc vui, lúc buồn đều tuyệt diệu cả. Lúc buồn, nó là liều thuốc xoa dịu nỗi buồn, làm tâm hồn nhẹ nhàng, thanh thản hơn..; lúc vui, nó lại là chất xúc tác màu hồng tô vẽ cảm xúc, giúp người nghe cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của cuộc sống.

Còn với nhạc trẻ, nhạc hiện đại thì cũng tùy. Nhạc pop, blue, jazz, country, v.v..thì chỉ nghe lúc tâm trạng tốt thôi chứ cũng chả thể nào nghe được khi buồn. Còn nếu để tinh thần phấn chấn, hăng hái, "động" hơn thì cứ việc mở dance, techno, hiphop là có tác dụng ngay tức thì.
Chợt nghĩ đến sự tác động của âm nhạc và hội họa, không biết cái nào hơn cái nào?

Để nghe nhạc hoặc xem các video clip trực tuyến, các bạn click "chuột" trực tiếp vào tên các bản nhạc đã được tô đậm.

Tin buồn

Giáo sư Tô Như Khuê là ông thân sinh bạn Tô Như Tuấn.

Do tuổi cao bệnh nặng, đã từ trần hồi 06h20', ngày 26/3/2008.

Tại bệnh viện quân đội trung ương 108, Hà nội. Hưởng thọ 86 tuổi.

Chương trình tang lễ:

Lễ viếng: Từ 8h đến 10h ngày thứ hai 31/3/2008

Địa điểm: Nhà tang lễ Bệnh viện QĐTW 108, số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội

An táng tại nghĩa trang Thanh tước cùng ngày.

Các bạn tập trung viếng vào 9h30'

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2008

Tôn trọng chân lý

Không nói ngắn, chẳng nói dài,
Ngắn, dài, tốt, xấu thảy đều sai.

Tại sao vậy? Ở đời chúng ta luôn luôn phân biệt đây là tốt, kia là xấu, vật này ngắn, vật nọ dài v.v... nhưng cái ngắn dài ấy có cố định không? Nếu lấy một cây hai thước để bên cạnh cây năm thước thì cây năm thước dài, cây hai thước ngắn. Nhưng nếu cây năm thước đứng bên cạnh cây mười thước thì cây năm thước trở thành ngắn, cây mười thước dài. Cứ như vậy mà đổi thay thì cái ngắn dài không có giá trị cố định gì hết. Như vậy nói ngắn, nói dài chỉ là đối đãi tạm thôi, không có lẽ thật. Song ở đời ta đang nói cây này ngắn, cây kia dài, có ai nói ngược lại thì sinh chuyện cãi vã với nhau hoài. Đó là nói cái ngắn dài.

Sang chuyện phải quấy cũng thế. Khi chúng ta cho một vấn đề là phải, người khác bảo quấy liền có đối nghịch, nhẹ thì cãi lẫy, nặng thì đi đến đấu tranh. Ta cho cái nghĩ của mình là đúng, người khác cũng cho cái nghĩ của họ đúng. Hai cái đúng gặp nhau thì chọi nhau, thành thù địch. Bây giờ muốn hết thù địch thì sao? Phải biết “phải quấy” thảy đều sai, buông hết đi thì hết thù địch. Tại sao? Vì phải ở nơi này mà chưa phải ở nơi kia. Cái phải ở thời gian này không là cái phải ở thời gian khác. Phải quấy còn tùy thuộc vào xứ sở, thời gian, chớ không cố định được.
Thí dụ ở Việt Nam ta hồi xưa thuộc Pháp, ra đường đi tay phải là đúng, đi tay trái là quấy. Nhưng nếu qua Anh thì đi bên trái là phải, đi bên phải là quấy. Như vậy lẽ phải ở chỗ nào? Không có lẽ phải cố định. Còn như ngày xưa chúng ta chịu ảnh hưởng Nho giáo, phụ nữ khuê môn bất xuất, phải ở trong nhà không được đi ra ngoài. Cô nào, chị nào tuân thủ đúng như vậy được xem là thanh khiết, người phụ nữ có tư cách mẫu mực. Nhưng bây giờ phụ nữ ở nhà hoài chắc không có gạo ăn, nên họ cũng phải đi làm. Do đó phụ nữ ngày nay đi làm theo ngành nghề tốt, có lợi cho gia đình, xã hội thì được khen. Thế thì cái phải của ngày xưa với cái phải bây giờ, cái nào đúng?

Nếu chúng ta chấp cái phải cố định thì sẽ sinh cãi nhau. Vì vậy Phật dạy khi nghĩ về vấn đề gì, ta chỉ nên nói đây là cái nghĩ của tôi, đừng nói cái nghĩ của tôi “là đúng”. Cái nghĩ của huynh không phải cái nghĩ của tôi, mỗi người đúng mỗi cách, không có cái tuyệt đối. Hiểu thế thì khỏi cãi. Nên người hiểu tột cùng đúng đắn thì tất cả mọi việc trên thế gian này không còn phiền hà nữa, sống với ai cũng hỷ lạc, vui tươi. Ngược lại cố chấp phải quấy, ai làm khác mình la rầy tức tối thì sẽ khổ hoài.

"Tìm hay lại hóa người chê vụng,
Bắn sẻ ai dè sói chực ngay

Ở đời ai cũng muốn tỏ ra mình hay, mình đúng nhưng không ngờ càng tỏ hay đúng thì càng bị người chê vụng chê xấu. Nên Thiền sư nói càng muốn làm hay lại trở thành vụng. Vậy sống thế nào để đừng bị người ta cười chê là quê vụng? Sở dĩ bị chê cười quê vụng là tại mình muốn tỏ ra hay khéo, có tài v.v... Cái thật của mình thế nào mình cứ sống thật thà thế ấy, đừng làm kiểu làm cách. Người quê mùa làm kiểu cách sang trọng chừng nào càng lộ bày cái quê vụng nhiều chừng ấy. Nên sống tự tại, hiền hòa chân thật là hay nhất.

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2008

Gửi mẹ

Nhân đọc bài của nqv, gửi các bạn 1 bài thơ về Mẹ, của nhà thơ Đức H.Heine

I
Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ,
Tính tình con hơi ngang ngược kiêu kỳ;
Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt,
Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi.

Nhưng mẹ ơi con xin thú thật,
Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào,
Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất,
Con thấy mình bé nhỏ làm sao.

Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu,
Như bay lên vừng ánh sáng cao siêu,
Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu,
Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu?

II
Trong cơn mê con từ mẹ ra đi,
Con muốn đi tận cùng trời cuối đất,
Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất,
Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì.

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
Con đập vào các cửa mỏi rời tay,
Con đã van xin như một kẻ ăn mày,
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo.

Tìm không thấy tình yêu con trở về với mẹ,
Tâm trí chán chê, thân thể rã rời,
Con bỗng thấy một tình yêu chân thật,
Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi.

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2008

Cái tai và văn hóa nghe

Người lành mạnh, người bình thường: nghe bằng hai tai. Người có đủ hai tai lành lặn, nhưng chỉ có một tai làm việc, dân gian gọi là người chuyên trị... "nghe một tai". Cái tai "chuyên môn hóa" ấy, chỉ rặt nghe các "đệ tử ruột", không nghe ai khác, không nghe ý kiến khác ngoài ý kiến tâng bốc ca ngợi mình!
"Trung ngôn, nghịch nhĩ" - Những lời nói thẳng làm nhiều "sếp" nghe "không lọt lỗ tai"!

Nghe chưa ra đầu ra đuôi gì đã... "phán", là người "nghe chưa thủng lỗ tai"!

Người sợ liên lụy trách nhiệm thì dù thiên hạ nói gì cũng... ngô nghê giả điếc!

Cũng có người bị gọi là "tai lành mà điếc", mặc dù anh ta chẳng... điếc chút nào cả. Đó là loại người thích sống "tròn vo" không đụng chạm đến ai hoặc có tính tầm phào; nghe đấy mà đâu có nghe? Đầu óc còn để tận đâu đâu!

"Nghe" cho có nghe, "nghe" mà chả nghe gì cả, "nghe đâu bỏ đấy"... là những cách "nghe" của không ít quan chức làm công tác "tiếp dân", mắc bệnh lãnh cảm!

Kẻ thích "đưa chuyện làm quà", thường hay "nghe hơi nồi chõ", lê la "buôn chuyện" khắp nơi, được người thời nay gọi là ... "buôn dưa lê"!

Dự "hội thảo khoa học" mà có người mặt cứ ngây ra như mặt trẻ con đang… chẳng hiểu "mô tê" gì cả, thì có khác chi... "vịt nghe sấm"!

Mấy anh chàng có tính hão huyền, thường hay "nằm mộng nghe kèn"!

Đem tâm sự nói với người vô tâm, kém hiểu biết thì chẳng khác gì đem "đàn gẩy tai trâu", thà "vạch đầu gối ra mà nói", còn hơn!

Kẻ "lười chẩy thây" thường "điếc tai làm, sáng tai họ"!

Người thô lỗ thì nói cứ như... "đấm vào tai" người nghe! Hiền như Bụt cũng phát tức. Kẻ khôn khéo bao giờ cũng nhẹ nhàng "nói ngon nói ngọt", nói như "rót mật vào tai". Đặc biệt, nếu dùng cách nói này với "sếp", thì dễ đưa "sếp"... lên mây lắm. Rồi thì muốn gì, "sếp" cũng… "chiều", lúc ấy nếu có đề nghị "sếp" ký giấy bán... cầu Long Biên, chắc "sếp" cũng ký! (Bởi xưa có câu: "nói ngon nói ngọt, lọt đến xương" mà!...

Lại có kẻ tai luôn vểnh lên nghe ngóng chuyện người khác, đấy là tai của kẻ hay "kiếm chuyện làm quà"! Loại người này khi đã bị "vạch mặt chỉ tên" thì dễ "cụp tai" lại như "chó cụp đuôi" thôi!

"Trên bảo, dưới không nghe" vốn là căn bệnh dễ mắc phải của đấng mày râu; nhưng thời nay, cụm từ ấy còn được dùng để ám chỉ cảnh kỷ cương không nghiêm, cảnh "cá mè một lứa", không ai bảo được ai; hoặc cũng để nói về tình trạng "người trên ở chẳng chính ngôi, để cho người dưới chúng tôi hỗn hào", như dân gian thường nói.

Thế đấy! Có đôi tai lành lặn để nghe, nhưng nghe như thế nào và ứng xử ra sao để thể thể hiện là người có “văn hóa nghe” quả thật không đơn giản chút nào!

ST

Weekend vui vẻ

Xin cảm ơn bạn Bùi Thắng đã tổ chức cho các blogger được gặp mặt và giao lưu vui vẻ, cảm ơn chủ nhà Chân Phương đã đón tiếp nồng hậu và cảm ơn các blogger đã góp các câu chuyện thật dí dỏm, đặc biệt là blogger Liêm - không viết blog bao giờ nhưng tán dóc rất hay...hì....hì.... khiến chúng ta hăng hái " đập phá kho thóc " nhà Bình Thắng, tan tành gần 4 lit rượu vang, anh Miên say bí tỉ, chiều không thể đi bơi cùng Thu được, Thu đành ngâm ngùi đi một mình.....
TB- Chúng ta cũng phải cảm ơn Quản trị QV nữa chứ nhỉ, không có sáng kiến của bạn ấy thì chúng ta đào đâu ra diễn đàn được

Hanh phuc

Chúng ta thường cho rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp và có ý nghĩa hơn một khi chúng ta lập gia đình, sinh con v.v…

Sau đó chúng ta vỡ mộng vì con cái chúng ta còn quá nhỏ, và tự nhủ rằng mọi việc sẽ tốt đẹp hơn một khi chúng lớn khôn.

Và chúng ta lại thất vọng khi con cái của mình đến tuổi niên thiếu vì chúng ta lại phải chăm sóc và lo lắng cho chúng. Chắc chắn chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi các con trưởng thành.

Chúng ta lại tự nhủ rằng cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn một khi gia đình được ổn định, khi chúng ta tậu được một chiếc xe đẹp hơn, khi chúng ta đi nghỉ hè thoải mái, và cuối cùng là khi chúng ta được về hưu.

Sự thật là không có một thời điểm nào tốt đẹp và hạnh phúc bằng hiện tại cả.

Nếu không đúng, vậy thì thời điểm nào là hạnh phúc nhất?

Cuộc sống của bạn luôn bị quay cuồng bởi các thách đố, các đòi hỏi và yêu cầu. Tốt nhất là bạn nên nhận thấy rằng hiện tại là thời gian hạnh phúc nhất của mình mặc dù cuộc sống đầy rẩy khó khăn và muộn phiền.

Một thời gian rất lâu, tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời của tôi sắp bắt đầu. Một cuộc đời, cuộc sống thật sự.

Nhưng lúc nào cũng có nhiều việc xảy đến, một thử thách phải vượt qua, vài công việc còn phải hoàn tất, vài việc khác cần phải phân chia, còn vài hóa đơn phải thanh toán. Sau đó, thì cuộc sống của ta sẽ bắt đầu..

Cuối cùng tôi mới khám phá ra rằng, chính những sự việc này là một phần của đời sống chúng ta..

Từ cái nhìn này tôi thấy được rằng không có con đường nào đi đến hạnh phúc cả.

Hạnh phúc chính LÀ con đường chúng ta đang đi..

Do đó hãy trân quý và hưởng mọi phút giây.

Không nên chờ đợi nữa, chờ đợi tốt nghiệp ra trường, chờ đợi ngày trở lại trường, chờ đợi xuống thêm vài ký, lên thêm vài ký, chờ đợi việc làm mới, chờ đợi ngày kết hôn, mong đợi đến tối thứ sáu, sáng chủ nhật, một chiếc xe mới, đợi trả nợ xong, trông chờ xuân đến, hạ về, đợi đến đầu tháng, cuối tháng, đợi nghe bản nhạc hay trong radio, chờ ngày từ giả cỏi đời, ngày tái sinh …… trước khi quyết định sống thật hạnh phúc.

Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải là điểm đến.

Không có một giờ phút nào quý cho bằng… HIỆN TẠI!

Hãy sống và hưởng từng giây phút.

Chúng ta hãy suy nghĩ và cố gắng trả lời các câu hỏi sau đây:

1 – Bạn hãy nêu ra tên của 5 người giàu nhất thế giới.
2 – Tên của 5 Hoa Hậu thế giới.
3 – Tên của 10 người lãnh giải Nobel gần đây nhất..
4 – Tên của 10 người lãnh giải Oscar gần đây nhất..

Bạn không trả lời được? Có thật sự khó không?

Không sao cả, không ai có thể nhớ những điều này.

Chúng ta lại thử trả lời các câu sau đây:

1 – Bạn hãy nêu tên 3 thầy, cô trong cuộc đời bạn.

2 – Tên 3 người bạn đã từng giúp bạn trong những giây phút khó khăn nhất.

3 – Hãy nghỉ đến vài người đã từng cho bạn những cảm giác đặc biệt.
4 – Và 5 người mà Bạn lúc nào cũng muốn gần gủi.

Các câu này có vẻ dễ trả lời hơn, phải không bạn?

Những người có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc sống của bạn, không phải là những người “giỏi nhất”, họ cũng không là người giàu nhất, va cũng không đoạt được một giải thưởng nào cả…

Họ là những người nghỉ đến bạn, lo lắng cho bạn và luôn ở bên cạnh bạn khi bạn cần đến.

Hãy suy nghĩ về điểm này..

Cuộc sống rất là ngắn ngủi!

Và bạn được đứng trong danh sách nào của tôi? Bạn có biết không ?

Hãy cho tôi nắm lấy tay bạn.

Bạn là một trong những người “nổi tiếng” nhất trong danh sách của tôi, mà tôi đã không quên để gửi đến bạn thông điệp này…

Cách đây rất lâu, ở một cuộc thi Thế Vận Hội tại Seattle, có 9 nhà điền kinh khoẻ mạnh và cường tráng tham gia, họ chuẩn bị bắt đầu cuộc thi chạy bộ 100 m.

Tiếng súng nổ báo hiệu cuốc thi bắt đầu. Không phải tất cả mọi người đều chạy, nhưng tất cả mọi người đều muốn tham gia và muốn thắng cuộc đua.

Tất cả mọi người bắt đầu chạy nhưng có một thanh niên trượt chân và ngã quỵ xuống, và cậu ta bắt đầu khóc.

Tám người kia nghe tiếng khóc.

Họ chạy chậm lại, quay đầu lại nhìn.

Cuối cùng họ ngưng chạy và quay trở lại… Tất cả 8 người…

Một cô gái ngồi xuông và hỏi chàng thanh niên bị trượt té, „ Đã thấy đỡ chưa?“.

Sau đó, tất cả 9 người vai sánh vai cùng nhau bước đến lằn mức thắng

Tất cả khán giả đều đứng lên và đồng loạt vỗ tay. Và tràng vỗ tay đã kéo dài rất lâu

Tất cả mọi người chứng kiến sự việc ngày hôm đó, thường kể lại chuyện này cho ngưòi khác nghe. Tại sao vậy?

Vì tận cùng trong thâm tâm của chúng ta đều hiểu rằng, điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là thắng cuộc.

Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là giúp kẻ khác thắng. Mặc dù việc này có làm chậm công việc của chúng ta hoặc thay đổi cuộc thi đua.

Nếu Bạn phổ biến thông điệp này, có thể chúng ta sẽ thành công trong việc thay đổi trái tim của chúng ta, và luôn cả trái tim của kẻ khác nữa

“Một ngọn nến không bị mất giá trị khi nó được dùng để mang ánh sáng đến cho người khác.”

Sao, Bạn đã có quyết định chưa? Quăng bỏ nó đi, hay tiếp tục gửi thông điệp này đến người khác????

Note: Minh muon hoi QVinh la khong biet la co the dua 1 file pdf, PPT hay pps vao blog thi co duoc ko? neu duoc thi lam the nao?? Neu dua duoc thi bai tren se rat dep, trong nen cua cac hinh arnh sinh dong, hap dan.

Tin "nóng"OFFLINE tại nhà Chân Phương





Theo như thông báo. Đúng 9h30 hôm nay diễn ra cuộc gặp của các blogger 10D tại HN, rất tiếc blogger SG không ra kịp...!!! Tình hình sức khỏe của CP nói chung tạm ổn, tinh thần vui vẻ, có phần lạc quan hơn. Rất nhiều chủ đề và chuyện được bày tỏ ở cuộc OFFLINE này, từ chuyện thời chúng ta còn là học sinh lớp 10 D cho đến chuyện thường nhật của mọi người bây giờ, chủ yếu nói về tình trạng sức khỏe của lứa tuổi chúng ta. Bùi Thắng có trình bày phương pháp tập luyện bằng "con lăn" để khuyến khích mọi người "duy trì bảo dưỡng" bộ máy hoạt động được tốt hơn. Đặc biệt xuất hiện "tay" Liêm "mèo" làm cho không khí buổi OFFLINE ngày càng "nóng" lên, mọi người được rất nhiều liều thuốc bổ, cười "nghiêng ngả" cười "viêm" cả cơ bụng. Liêm tuy chỉ học chung với lớp năm lớp 8 và một phần đầu năm lớp 9, nhưng hắn rất tự tin không tự coi mình không fải là thành viên chính thức của lớp, đó cũng là con người rất biết "nói chuyện". Sau buổi OFFLINE này mọi người đều mong muốn duy trì hoạt động của lớp theo chiều hướng "HỆ PHÁT TRIỂN" và cũng không thích đụng đến những vấn đề "đao to búa lớn", vì những chuyện đó "nhớn" quá. Những chuyện đó chỉ giành cho "chính khách salon".
Nói chung sau cuộc OFFLINE, khi kết thúc mọi người ra về với tinh thần lạc quan hơn. Vì trưa "uốn" hơi quá đà... và quản trị mắc công việc nên chưa thể tường thuật hết nội dung của buổi OFFLINE. Kết thúc buổi OFFLINE tất cả đều muốn duy trì hình thức sinh hoạt này. Mọi người có thể xem hình ảnh buổi OFFLINE tại đây.

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2008

Triết lý “Con rùa”

TP - Trong một ngày buồn khi nhận ra rằng để thực hiện các công việc mới là không dễ dàng, tôi đã thử cố giải thích lý do nào, triết lý nào giúp người ta có thể tồn tại như vậy.
Bản tính nào của người Việt làm cho công việc chậm chạp như vậy. Tuy chưa thể triết tự cặn kẽ nhưng vài lý luận sau cũng làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn.
Xin được tự giới thiệu tôi là một con rùa, là một trong tứ linh, vì vậy, tôi mang trong mình một truyền thống sâu đậm. Và hơn lúc nào hết, tôi thấy triết lý sống của mình được áp dụng rộng rãi ở Việt Nam, đặc biệt với trí thức trẻ. Sau đây tôi sẽ làm sáng tỏ đầy đủ các vấn đề từ dinh dưỡng đến lối sống.
Đầu tiên, về vấn đề dinh dưỡng, các bạn trí thức trẻ cần phải có một dạ dày kiểu rùa, tức là duy trì sự tồn tại với mức đầu vào tối thiểu.
Hầu hết các tri thức trẻ hiện nay đang công tác tại các nơi công quyền hay viện trường nghiên cứu nào đó đều chỉ có một loại lương duy nhất là lương theo đúng bậc của nhà nước.
Khác xa với các bạn bè đã tham gia trong lĩnh vực kinh doanh, làm cho công ty nào đó hoặc đã xuất ngoại, các tri thức trẻ của chúng ta đa phần phải tìm cách kiếm thêm phần thu nhập nếu không muốn ngửa tay xin tài trợ của cha mẹ dù đã đến tuổi “tam thập nhi lập”.
Sáng sớm tại các bến xe thỉnh thoảng vẫn thấy các tay xe ôm kính trắng, đôi khi còn mang cả cặp tranh thủ một vài “cuốc” trước khi đến nhiệm sở. Gia sư vẫn được lựa chọn dù phải tranh cướp thị phần từ các sinh viên vốn khó khăn không kém. Chắc hẳn sẽ có một tổng kết thú vị nếu có một nghiên cứu về các cách kiếm sống của tầng lớp này.
Tiếp theo về phong cách sống, tôi xin truyền đến cho các bạn một cuốn cẩm nang mang tên “Rùa và Thỏ”. Cuốn này tôi đã đúc rút kinh nghiệm bằng cả cuộc đời, đó là bí quyết thắng lợi và đang được rất nhiều bạn trí thức trẻ áp dụng.
Đối với các bạn, hiện đang chỉ là một chi tiết nhỏ trong một bộ máy cồng kềnh, nặng nề nhưng đầy sức mạnh. Nó sẽ dễ dàng nghiền nát các bạn nếu dám cản trở sự chuyển động của nó. Trong quá trình đi lên, các bạn sẽ cần càng cứng cáp bao nhiêu, chậm rãi bao nhiêu càng tốt.
Do đó, quy cách sống của tôi, của rùa đáng để các bạn học hỏi. Tôi không ngạc nhiên khi một bạn trẻ vừa được giao nhiệm vụ tâm sự “nói chung là nên nghe lời sếp, đừng quá sáng tạo, càng chạy nhanh càng chết”.
Tôi biết nhiều bạn cảm thấy băn khoăn, như thế làm sao mà tiến bộ được, làm sao mà đi lên được. Xin các bạn hãy đọc cuốn thánh kinh của tôi “Rùa và Thỏ” để hiểu được triết lý này. Các bạn cần hiểu rằng, trong một nơi mà “sống lâu lên lão làng” thì các đức tính kiên nhẫn và sống dai của rùa là lợi thế không thể thiếu.
Thực tế ở Việt Nam cũng cho thấy tên tôi đã nổi danh, các dự án cho đến các cách hành xử mang tên tôi đã cho thấy một phong cách sống “rùa” hiện hữu.
Các bạn trí thức trẻ cũng đang góp phần to lớn trong việc tôn vinh phong cách sống này bằng cách hàng loạt các binh đoàn rùa tại các nơi vẫn đang nằm chờ thời.
Và nếu các bạn “rùa” thì các bạn sẽ lên rất nhanh. Các bạn đã thấy chưa, bạn có thể dùng tên tôi như một tính từ, đó là hiệu quả của việc phong cách của tôi đã đi vào cuộc sống, hiện hữu và không thể phai nhòa.
Nói tóm lại, phong cách sống của tôi là một thực tế thành công không thể chối cãi, nó tốt hơn cách bạn đọc Đắc nhân tâm hay Sơ đồ tư duy nhiều lần. Nó sẽ giúp các bạn vững vàng sống sót nhưng các bạn đừng ngạc nhiên khi ai đó gọi ra đúng cách mà bạn đang sống “Đồ con rùa”.
Đàm Quang Minh

Thông báo "OFFLINE" !

Trưa Chủ nhật này 23/3/2008 họp thành viên mạng (off-line) mở rộng nhé (Tuần sau tớ phải đi công tác MTrung), 9g30 đến nhà Phuong. Mỗi người chuẩn bị 1 bài trình diễn chủ đề chung hoặc chủ đề Sức khoẻ. Ví dụ, tớ có thể hướng dẫn ai quan tâm cách Xoa bóp Bấm huyệt, và mấy thứ khác nữa. Bình nhà mình cũng có bài. Thu đến dạy nhảy. Hương tập con lăn hết đau tay, đau vai... Đến trưa tôi mời cơm, ở đâu đấy. Mình bàn thêm các chủ đề Xã hội phức tạp khác nữa, kèm theo cả Du lịch !!!

Nội dung đó đủ cho 1 buổi chưa??!!
Có khi thấy hay quá, Nguyên MN lại bay ra đấy.

Bùi Thắng

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2008

Năm 1979, năm học cuối cùng của 5 năm Đại học. Trước khi làm đồ án tốt nghiệp chúng tôi phải đi thực tập tại cơ sở, nơi tôi thực tập là Xí nghiệp Thông tin của ga Đà nẵng. Đến ngày phải cùng lớp vào Đà nẵng, không may cho tôi dịp đó bị mắc dịch sốt xuất huyết, phải ở lại HN điều trị rồi vào sau, nhưng cũng lại là lần may mắn cuối cùng tôi được nhận sự chăm sóc của mẹ đối với tôi. Mẹ tôi vốn là con gái Hà nội, là bác sĩ nên khi tôi ốm, trong sự chăm sóc của mẹ vừa có tình thương của người mẹ lại có cả sự tận tụy của lương y. Sự chăm sóc của mẹ tôi với tôi, lúc đó như với một đứa trẻ, nâng từng giấc ngủ, bón từng thìa cơm…Sau hơn 10 ngày thì tôi khỏi và chuẩn bị lên đường. Đêm hôm đó, trước khi ra tàu, sau khi chuẩn bị hành lý cho tôi, mẹ gói cho tôi một nắm cơm to cùng thức ăn dọc đường, tôi tạm biệt mẹ và đi. Được mấy bước, mẹ chạy theo đưa tôi con dao nhỏ và nói: "Cùng một nắm cơm, con dùng dao cắt từng miếng, khi ăn, con sẽ thấy ngon hơn bội phần khi con cầm cả nắm cơm bẻ ăn". Tôi đút con dao vào ba lô, chào mẹ rồi đi. Không nghĩ rằng đấy là lần cuối cùng gặp mẹ. Năm ngày sau, khi đã vào Đà nẵng, tôi nhận được điện báo: mẹ tôi đã mất vì tai nạn giao thông. Kỷ niệm lần cuối cùng cạnh mẹ, đi theo tôi suốt đời, mỗi lần nghĩ đến và cả khi tôi viết những dòng chữ này, đều làm tôi nao lòng! Khi đọc câu chuyện "CƠM NẮM"dưới đây của Băng Sơn, kỷ niệm đó lại ùa về trong tôi, lại hồi tưởng về mẹ của tôi, về tất cả tình cảm của mẹ giành cho tôi và ân hận với những lần mắc lỗi lầm, làm mẹ buồn vì mình.

Đăng lên các bạn đọc, để chúng ta hiểu sâu thêm tình cảm của Người mẹ đối với con. Mặc dù bây giờ trong chúng ta đã có người lên ông lên bà.



Cơm nắm

Lần đầu tiên đi xa nhà: mẹ đã gửi tình thương yêu của mẹ, hơi hướng của mẹ, bóng dáng của mẹ... qua nắm cơm trong mo cau vườn nhà.


Đêm trở trời, nằm trong nhà bỗng nghe đánh " bộp " ngoài sân. Mẹ lụi cụi ra nhặt tầu cau vừa rụng, cắt bỏ phần lá để đun, còn cái mo cau giữ lại, cất đi. Ngày con đi xa mẹ lấy tấm mo cau đã khô, dấp nước, bới cho con nắm cơm vừa xới ở nồi ra, thơm ngát. Mẹ cũng gói theo một dúm muối vừng gói trong lá chuối tươi đã lau sạch. Mùi vừng thơm lựng, thơm khắp xóm, vừa bùi vừa ngậy, ăn với cơm nắm nó hợp nhau như cau với trầu, như cốm với hồng, như dưa hành với bánh chưng, như cô dâu với chú rể, như...

Trên chuyến tầu thủy chạy dọc dòng sông mênh mông và không biết chảy về tận vùng nào, tôi giở nắm cơm ra ăn và nghẹn ngào. Gạo mới thơm ngọt mùi cốm, hòa vào mùi thơm muối vừng, vừa ngọt đậm vừa dẻo mát khi đưa miếng cơm lên đầu lưỡi. Hình ảnh mẹ, hình ảnh xóm làng hiện lên trong khi tôi nhai thong thả miếng ngọc thực ấy giữa hơi ngòn ngọt của dòng sông đầy phù sa, giữa hơi mo cau đã mềm đi vì hơi cơm chín...

Mẹ thương con cả khi con đã đi xa, đã ra khỏi vòng tay mẹ. Con đi xa đến đâu vẫn là gần mẹ, gần quê hương đồng lúa, không xa được cái hồn những lời không nói của mẹ gửi theo. Nắm cơm đã thành hình bóng mẹ, thành hình bóng quê nhà...

Cùng khoang tàu với tôi cũng có người giở cơm nắm ra ăn. Có người gói cơm nắm trong tàu lá chuối, lá đã tái đi một mảng, hệt như miếng lá chuối trên miệng nồi nước lá xông giải cảm. Có người gói trong giấy báo giở cơm ra có cả những chữ in, được in ngược lại trên da thịt nắm cơm. Có người gói trong màng mỏng hiện đại.

Cách ăn khác nhau. Có người chỉ dùng tay bẻ ba bẻ tư nắm cơm rồi cầm lên mà cắn những miếng thật to. Có người dùng con dao thật sắc cắt nắm cơm thành từng thỏi nhỏ, vuông vức, trông như những thỏi giò lụa trắng tinh. Nhìn những thỏi cơm đặt thứ tự bên nhau, đều tăm tắp, cảm giác ngon, thèm ăn tăng lên đến mấy lần.

Thức ăn thật khác nhau. có người ăn với giò chả, có người có ruốc bông, có người có lạp xường, thịt gà rim... Chỉ giống nhau ở chỗ có những nắm cơm đều từ hạt gạo mà nên, đều ngon lành, chắc dạ, sạch sẽ, hẳn người ở nhà mong người đi thuận buồn xuôi gió, chắc dạ cứng chân.

Nắm cơm mà bẻ ra thì quả là mất ngon. Nó chỉ còn lại là những tảng những vừng cơm cạnh nồi, lại rắn chắc, nguội tanh. Phải nâng niu, nhẹ nhàng, phải gọt phải cắt, phải ăn thong thả, tay cầm miếng cơm đưa lên miệng vừa nhai vừa ngẫm nghĩ một điều gì... có thể ân tình của người ở nhà mới thấm sâu tận đáy lòng người đi, dù đường ngắn hay dặm dài...

Xôi đỗ xanh đỗ đen hoặc cơm nếp trắng bới vào mo cau hay lá chuối vẫn chỉ là cơm nếp, không thể giống cơm nắm gạo tẻ. Cơm tẻ là mẹ ruột. Cơm nắm chính cũng là mẹ ruột. Và muối vừng đậm vị dân dã đi đôi với cơm nắm quả là thần tình, sáng tạo.

Một lần khác tôi đi xa, ngồi nghỉ dưới bóng mát một cây cổ thụ ở lưng đèo. Giở cơm nắm ra ăn, gió đồng đưa hương lúa từ dưới thung lũng lên, đất đỏ thấm vào gan bàn chân, cây xanh toả bóng mát trên đầu... càng thấm thía vị cơm nắm mẹ cho mang theo dọc đường xa ngái.

Mẹ tôi không còn. Người bạn đời chung thủy của tôi lại học cách của mẹ truyền cho, thường gửi theo đường xa cho tôi những nắm cơm ân tình hệt như ngày cũ. Cái từ " truyền thống " dùng nhiều quá hóa nhàm, vậy nên gọi tâm tình ấy là gì nhỉ ? Hỡi những người thương mến của tôi?

Tiệc tùng chỉ là đôi khi và cũng không phải là của tất cả mọi người, nhất là những người bình thường chúng ta. Ai đã nói câu ấy hay lời nói của nắm cơm?

Sơn hào hải vị, nem công chả phượng, bào ngư yến sào... là món ăn cao quý. Và ai mà chẳng từng ít ra được một lần ăn bữa cỗ linh đình, nhiều người còn ăn thừa mứa kiểu hiện đại, quá nhiều tiền bất chính hoặc không bất chính.

Chắc, dù là ai, đang sống sang trọng, ngày nào cũng đặc sản phát ngấy cũng không thể nào thoát được những bữa cơm nắm dọc đường. Nắm cơm không hợp với khăn bàn trắng, không ưa cùi dìa phóng xét. Nó là đồng quê, là gian khó, là tiết kiệm, là phòng xa... Không hiểu có hay không người nào quá quen bơ sữa mà quên mất vị cơm nắm? Có không nhỉ?

Không riêng nắm cơm người thân gửi cho. Ở nhiều bến tàu bến xe, ở trên tàu nữa, có những hàng cơm nắm bán rao để thuận tiện cho khách đi đường, dù là lữ khách tha hương hay bà buôn chuyến... những con người kẻ vội vã, kẻ thiếu mái ấm một gia đình, thiếu bàn tay chăm sóc. Những nắm cơm như thế chỉ là đỡ đói lòng khi nhỡ độ đường, vỗ yên cái dạ dày tàm tạm. Nó chẳng ngon lành được.

Cũng nghiệm ra bánh đúc riêu cua kông thể bày trên bàn tiệc. Món nước vối không nên đựng vào cốc pha lê. Tương tự, cơm nắm làn dọc đường, không cần bát đũa, chẳng cần khăn bàn... Nó giống như tình yêu, chứa đựng sự chân thành là cốt yếu. Nó không cần hào nhoáng, cũng chẳng thích xa hoa. Nó là mảnh hồn chân chất của người Việt Nam chúng ta, người nào cũng mang trong con người mình, qua ngàn đời nghèo khó lam lũ, nhưng cũng ngàn đời chân tình chung thủy... “

Băng Sơn

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2008

THẾ NÀO LÀ MẬT KHẨU TỐT

Hôm trước mình có đọc trên BBC, có một bài về mật khẩu ( Pass Word) . Mình gửi cho các bạn tham khảo nhé.


Thế nào là mật khẩu tốt?

Người sử dụng mạng nên biết cách tạo ra mật khẩu tốt để bảo vệ thông tin cá nhân .
Một tổ chức vận động chiến dịch mang tên ‘Lên mạng an toàn’ (Get Safe Online - GSO) cho biết chúng ta thường tự biến mình thành nạn nhân của tội phạm trên mạng chính vì những mật khẩu mà chúng ta sử dụng.
Vậy, làm thế nào để tạo ra mật khẩu tốt?
Về bản chất, mật khẩu tự nó đã có sẵn những vấn đề. Những mật khẩu dễ nhớ thường là những mật khẩu cũng dễ đoán biết, trong khi những mật khẩu khó đoán biết thì lại khó nhớ.
Tuy nhiên, GSO cho biết một trong những lý do mà người dùng internet bị lấy trộm thông tin chính là vì mật khẩu của họ.
Các vấn đề xảy ra do người ta sử dụng mật khẩu dễ đoán biết quá và dùng chỉ một mật khẩu trong mọi thời gian. GSO cho biết chính từ “mật khẩu” cũng mà mật khẩu thông dụng nhất mà khảo sát của họ phát hiện.
Như vậy thế nào là một mật khẩu tốt?

Trả lời
Là các mật khẩu dài, trộn lẫn cả chữ cái và số cùng các dấu và ký tự khác.

Ken Munro, giám đốc mạng SecureTest khuyên rằng không bao giờ nên dùng một từ có trong từ điển làm mật khẩu. Những kẻ lừa đảo trên mạng có những phần mềm sẽ thử hàng ngàn mật khẩu khác nhau và sẽ thử mọi từ có trong từ điển.
Mật khẩu và cách dùng
Quí vị nên tránh dùng những thông tin cá nhân, như ngày sinh, hay tên của con cái, vợ chồng… làm mật khẩu. Ngoài ra, mật khẩu càng dài thì tin tặc càng khó tìm.
Quí vị cũng không nên dùng mật khẩu là những phím liền nhau trên bàn phím. Qwerty là một trong những mật khẩu phổ biến nhất. Quí vị muốn biết tại sao ư? Hãy nhìn lên bàn phím thì rõ!
Ông Munro khuyên rằng mật khẩu tốt là một cụm từ dễ nhớ. Chẳng hạn, quí vị có thể dùng một câu ngắn như ‘Tôi đến quán rượu tối qua’ và bỏ đi chữ cái đầu tiên của mỗi từ.
Quí vị cũng có thể trộn lẫn cả lối viết thường lẫn viết hoa và một vài biểu tượng ngẫu nhiên nào đó, như dấu $ chẳng hạn.
Tuy nhiên, bên cạnh các mật khẩu tốt, người ta cũng nên có cách sử dụng tốt các mật khẩu nữa.
Ông Barry Fox, tổng biên tập tờ ‘Người Tiêu dùng châu Âu’ điện tử nói rằng mọi người nên có “một mật khẩu tốt cho các vấn đề quan trọng, như ngân hàng điện tử, còn một mật khẩu vừa phải cho các lĩnh vực không quá quan trọng”.
Người ta thường khuyên mọi người nên thay đổi mật khẩu thường xuyên, nhưng các chuyên gia nói điều này không hẳn luôn luôn cần thiết.
Ông Munro nói: “Đó là điều người ta thường lầm tưởng, vì có một mật khẩu tốt thì hữu ích hơn nhiều so với có nhiều mật khẩu dở”.
Một điều quan trọng nữa để bảo vệ thông tin cá nhân là nên dùng tên truy cập tốt. Người ta hay dùng chính tên mình, nhưng điều đó cũng khiến cho họ dễ bị lợi dụng.


Thứ Ba, 18 tháng 3, 2008

Ngày nối dài sang …đêm

Dường như tồn tại một quy luật: nơi nào có hoạt động sống càng kéo dài, nơi đó có cuộc sống càng phong phú và phát triển không ngừng.
Có lần gần đây trong cuộc nói chuyện với bạn cũ, tôi nhớ lại đêm Hà nội trước kia hơn hai chục năm: "Hồi đó mỗi lần xuống phố vào buổi tối, chỉ mới chừng 8 giờ thôi mà phố phường đã vắng ngắt, nhà nhà kín cửa..." Nay, Hà Nội đã khác xa, tiến dần đến một thành phố của đêm không ngủ. Sài gòn còn hơn thế, hầu như không còn đêm nữa, mà đêm đã là sự nối dài của ngày, bóng tối bị đẩy lùi bởi ánh đèn cao áp, bởi nhịp sống hôm nay.
Hà Nội của ngày xưa chưa xa, Hà nội của những tiếng rao đêm lảnh lót ngân dài dọc trên phố vắng, tiếng còi tàu xé tan màn đêm. Những phố cổ lặng thầm, tĩnh mịch cho hương hoa sữa quyện lại quấn quýt từng bước chân. Hà nội nay đang say mê nói với nhau về kinh tế trí thức , về kỹ thuật số, về niềm hăng say của sức trẻ. Không ai còn đủ thời gian để ngẫm nghĩ. Tất cả cứ cuốn theo vòng quay của cuộc sống, tất cả đang hối hả sống và làm việc. Sống ngày chưa đủ tranh thủ sống lấn sang đêm. Đời người vì thế mà nối dài, sống nhiều cuộc đời trong một cuộc đời. Nó chứng tỏ một xã hội đang vận hành mãnh liệt, cuộc sống đêm là "thước đo" tầm vóc, nhịp độ phát triển của một đô thị. Là thước đo của "sức trẻ..."một đất nước ?
Khi ta khép cửa tạm biệt một ngày, xin hãy nhớ vẫn còn một cuộc sống nữa đang diễn ra bên ngoài kia...

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2008

Tin thêm về LA

Chiều nay 14h30, LM Thuận gọi điện vào cơ quan (Trường) của Lan Anh, thấy họ nói LA quay trở lại bệnh viện vì vẫn bị chóng mặt, không thể tiếp tục công việc được. Thuận hẹn 30' nữa sẽ liên lạc lại với LA.

Ý kiến Blogger!

Tháng tới các thành viên blog có ai thu xếp đi du lịch kết hợp thảo luận các chủ đề nóng mà thời gian qua đang còn dang dở không ???
Ví dụ: - từ 4-8 tháng 4, đi TQ: Côn Minh, Lệ Giang, Thạch Lâm. Hiện nay đã có 10 người, cần thêm 6-8 người nữa.
- 30-4 cũng được nghỉ dài, xem đi đâu nữa!! ăng co – CPC?
Chủ đề này đã được đề cập 1 lần trên mạng mà chưa ai "Ý kiến", nay xin nhắc và hâm nóng lại!
Tôi đi du lịch TQ 2 lần rồi mà vẫn muốn đi nữa.
Bản thân thấy đi du lịch rất vui, nên rủ mọi người cùng đi.
Bùi Thắng

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2008

CHIẾC XE ĐỜI

Trên xe dù có nặng
Vó ngựa vẫn băng băng
Thời gian tóc hoa râm
Tay cương ngồi chiễm chệ.

Sáng ra lên xe ngồi
Đời xông pha bươn bả
Khinh nhác lười, nhàn nhã
Hò vang mau đi thôi.

Đến trưa chí nhụt rồi
Thấy rãnh, hào lòng nản
Nhìn núi đồi, đâm hoảng:
-Đồ ngu , chầm chậm thôi !

Chiều đã dần dần quen
Tà tà đến quán trọ
Mặc cho bánh xe lăn
Thời gian xua vó ngựa.

Puskin



PS. Gửi các bạn một bài thơ , thêm chút "ưu tư" cho một tuần vui vẻ .

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2008

Bạn Lan Anh

Chiều nay mình đã đến thăm Lan Anh . Mất mấy phút ngỡ ngàng mới nhận ra nhau . Hôm nay trông bạn Lan Anh của chúng ta đã khá xinh tươi trong bộ đồ hoa màu tím . Mấy hôm trước, Lan Anh phải vào nhập viện vì một cơn chóng mặt xoay tít mù trời đất (không thể mở mắt ra nổi). Hôm nay, mọi sự đã đỡ hơn rất nhiều , chỉ còn hơi chòng chành thôi , ví dụ : nhìn mặt bạn ngồi đằng trước thấy cũng chưa "nét " lắm , hơi nhòa ( có thể không phải do "tiền đình" - mà là do mặt bạn hết "nét" ?) . Theo Lan Anh nói , căn bệnh này, phụ nữ trong thời kì " tiền mãn Thanh" hoặc "mãn Thanh " gì đó rất hay bị ( các bạn gái hãy chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng ứng phó nhé). Lan Anh vẫn là Lan Anh của 10D ngày nào , nói líu lo nên mình không hỏi han gì được nhiều ( nói theo tỉ lệ: Lan Anh 4 - Nguyên 1 ... ). Mình đã chuyển lời hỏi thăm của các bạn ở ngoài đó .

Nói tóm lại , bạn của chúng mình đã khỏe nhiều và đang mong được ra viện sớm để còn kịp bồi dưỡng cho các em học sinh thân yêu thi học kì II.

Bee-TIZINO mách “thuốc” cho Lan Anh

“…Lan Anh bị rối loạn "triều đình" thì chữa bằng trứng vịt lộn ấy. Mẹ tớ hay bị bệnh này, mỗi lần bị là cho cụ ăn 1 tuần liền, mỗi ngày 1 đến 2 quả, là khỏi. Nhiều năm nay không thấy bà bị lại. Không hiểu có khỏi hẳn không, nhưng cứ mỗi lần trị bệnh như thế cũng được đến vài năm không sao đấy…”

Bee-TIZINO

Thông báo !

Vân Anh thông báo một tin. Hiện nay bạn Lan Anh đang nằm bệnh viện trong Sài Gòn. Bạn bị rối lọan tiền đình. Đang kiểm tra tổng thể. Số ĐT di dộng cua LA là 0938520708. Các bạn động viên Lan Anh nhé!

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2008

Đàn bà và những thói hư tật xấu

Những đề tài về nền kinh tế của đất nước có vẻ "nhớn" quá nhỉ . Thể nào bạn QV cũng kêu lên oai oái vì sợ ảnh hưởng đên " tuổi già xanh " của các bạn . Để làm cho không khí đỡ nặng nề , mình kể chuyện mồng 8 tháng 3 của nhà mình nhé. Tối qua , để chào mừng ngày Quốc tế phụ nữ, nhà mình quyết định sẽ đi đánh chén ở đâu đó để "giải phóng" cho một phụ nữ duy nhất trong gia đình . Địa điểm được lựa chọn là một quán ăn ở bên quận 7, một nhà hàng rất rộng và mát mẻ với phong cảnh thiên nhiên thật dễ chịu (giống quảng cáo không ?) . Ở nhà hàng này có rất nhều những món đặc sản : cá chình , "cua đinh", rắn , ...trong bữa ăn , có nhiều câu chuyện đề cập đến chị em phụ nữ chúng mình....
Một thói xấu mà khi nói đến đàn bà, người ta sẽ nhắc đến ngay lập tức - đó là thói "LẮM LỜI" , chuyện mình , chuyện người , chuyện to chuyện nhỏ ... đàn bà dễ dàng "chia sẻ" những nỗi lòng của mình cho rất nhiều người , từ quen ít đến quen nhiều , từ thân đến sơ . ...trong chúng ta, chắc mỗi người đều có những kỉ niệm dở khóc dở cười do cái thói "ngồi lê đôi mách " của chị em gây ra. Nhưng ở vai trò là một "luật sư bảo về cho quyền của chị em " (tự nhận) mình thấy , thói LẮM LỜI chưa hẳn là một thói quen xấu ? Sự dễ dàng cởi mở nỗi lòng , sẵn sàng chia sẻ , thậm chí "vạch áo cho người xem lưng " nhiều khi giúp cho người phụ nữ luôn là những người dễ dàng chiếm được trái tim của người khác (xem Một góc thiếu..).
Một thói xấu khác của chị em , đó là thói hay ghen tuông bóng gió . Chị em không thể chấp nhận chồng mình có thể có một cô bạn nào đó thân thiết , không thích có một người đàn bà nào quý mến cười tươi với đức lang quân của mình . Nhều khi các đức ông chồng cảm thấy ngột ngạt trong "thiên đường hạnh phúc" của mình ... và họ thấy cuộc hôn nhân sao giống một cam kết "nô lệ" trọn đời , chẳng còn chút tự do ... chẳng còn chút thi vị nào . Nhưng có một điều , người đàn ông không hiểu rằng , trái tim phụ nữ không có nhiều ngăn . Tấ t cả tình cảm với chồng đã chiếm hết trái tim của họ - lấy bụng ta suy ra bụng người , họ nghĩ rằng trái tim đàn ông cũng có cấu tạo giống như họ - nghĩa là họ chiếm hết cả trái tim ấy . Nhưng sự thật không như vậy , trái tim đàn ông chia ra rất nhều ngăn , và người vợ chỉ được dành cho một ngăn trong đó , còn những ngăn khác dành cho nhiều mối quan tâm khác : Sự nghiệp ,bạn bè (trai ,gái..) , thể thao ... ...vì vậy đàn bà luôn đi đòi những cái không thuộc về mình ...nhưng cũng xuất phát từ một nguyên nhân rất " dễ thương" như vậy.
Đàn bà còn rất thiển cận , nhiều khi chỉ thấy được những cái lợi trước mắt mà không thấy cái lợi lâu dài . Nhiều khi thật "vật chất" và tủn mủn .... các cụ ngày xưa đã nói mát rằng : Đàn ông nông nổi giếng khơi , đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.. sâu sắc đâu đến được đàn bà ! Nhưng cũng từ cái thói " Nhẹ dạ cả tin " của đàn bà mà cuộc đời này nhẹ nhàng đi biết bao nhiêu .
Đàn bà rất nhỏ nhen , chẳng bao giờ tha thứ cho bất kì tội lỗi nào của đàn ông , những khổ nỗi lại "hay quên ". Còn đàn ông rất độ lượng , luôn tha thứ cho những lầm lỡ của đàn bà nhưng họ chẳng bao giờ quên (???).
Trong tình yêu cũng vậy , đàn ông luôn là người chịu thiệt thòi với những đòi hỏi vô lí của đàn bà , tính tự ái "không biên giới" và sự đổi thay như thời tiết của họ . Tuy vậy , đàn bà cũng luôn có khuynh hướng xả thân vô bờ bến khi yêu . Hãy nhìn hình ảnh nàng tiên cá trong chuyện cổ Andecxen , chấp nhận tan thành muôn ngàn bọt bể vì một tình yêu không cần đáp lại . Đó cũng chính là tuyên ngôn trong tình yêu của đàn bà . Vậy thì trong tình yêu , ai cao quý hơn nhỉ?
Thôi , nhân lúc rỗi rãi , đùa chút cho vui ...Những "thói hư tật xấu" của đàn bà chúng tôi nhiều khi cũng như là chút gia vị cho cuộc đời bớt nhạt nhẽo đi thôi . Dù sao , cũng cảm ơn các đấng mày râu , những người luôn đứng mũi chịu sào , chèo chống cho con thuyền gia đình cập bến bình yên .

Về việc tham khảo

Vừa rồi Bee-TIZINO đã cung cấp một số ý kiến của các chuyên gia tầm vĩ mô. Để tham khảo một cách đầy đủ những nhận xét về các ý kiến đó và đỡ phải “mỏi mắt cuốn trang các bạn có thể click “chuột” trực tiếp vào các mục bài dưới đây.

1/ Báo cáo “Tình trạng bất ổn vĩ mô”

2/ 'Không thể xem thường nguy cơ bất ổn'

3/ Làm sao giải quyết lạm phát và bong bóng ?

4/ “3 cản trở chính của phát triển kinh tế

Gửi các bạn

Gửi các bạn một số bình luận xung quanh vấn đề BT đưa ra, ý kiến của các chuyên gia tầm vĩ mô thì quá sâu sắc,nhưng chúng ta nhận thức được đến đâu là do từng người. Nhưng chúng ta có thể thấy được bức tranh chung của kinh tế VN, xã hội VN hiện giờ. Sẽ có những biến đổi lớn, nhưng là biến đổi thuận lợi hay ngược lại cho từng cá nhân, là do chính cá nhân ta ứng xử như thế nào đối với những biến động của xã hội. Nếu tất cả chúng ta ủng hộ thiên hướng tích cực thì sẽ tốt cho xã hội, còn ngược lại sẽ là tiêu cực, nếu chúng ta nhìn bức tranh toàn cảnh một cách bi đát sự biến đổi và thất thường của xã hội hay nền kinh tế nói chung cũng không nằm ngoài qui luật khách quan. Xong chắc rằng mọi sự sẽ tốt, nếu chúng ta thấy cần phải tốt hơn.

Chào các bạn!

Có thể tham khảo ở bài này

Báo cáo “Tình trạng bất ổn vĩ mô”

On February 26, 2008

Anh Nguyễn Hữu Vinh vừa đưa lên mạng tiếp một bài mới của nhóm giáo sư/chuyên gia kinh tế ĐH Harvard tư vấn chính sách kinh tế cho VN. Bài này được xây dựng trên nền của Báo cáo “Lựa chọn thành công” cũng của nhóm này. Phần tổng quan kinh tế nhắc lại những tiềm ẩn bất ổn vĩ mô đã trình bày ở báo cáo trước, có lẽ chỉ có một điểm khác là cảm nhận rằng khủng hoảng đang đến gần (trong báo cáo trước, các tác giả nói khả năng khủng hoảng tài chính trong vài năm tới là thấp). Điểm mới đáng kể nhất trong báo cáo này là nêu ra tình trạng ba Bộ chuyên về kinh tế (Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Tài chính và Ngân hàng Nhà nước) không phối hợp với nhau, nên chính sách mang tính cục bộ. Từ đó, nó đề nghị thành lập một “siêu bộ” – hay một cơ quan lập chính sách chung cho ba mảng này (đầu tư công, tài trợ đầu tư và chính sách tiền tệ)-đứng dưới Thủ tướng và có quyền hạn lớn. Cảm ơn anh Hữu Vinh đã đưa lên mạng để mọi người cùng tham khảo.( Khi nào rảnh tôi cũng sẽ bình luận chút ít).

BÀI THẢO LUẬN CHÍNH SÁCH SỐ 1

Tình trạng bất ổn vĩ mô:

Nguyên nhân và phản ứng chính sách

I. Tổng quan

Nền kinh tế Việt Nam đã bước vào một giai đoạn tiềm ẩn những nguy cơ bất ổn. Mặc dù tình hình này chủ yếu do các nhân tố nội tại gây ra, nó lại bị bao phủ bởi những biến động ngày càng gia tăng của nền kinh tế toàn cầu. Trong ngắn hạn, nền kinh tế Việt Nam chưa được chuẩn bị để đối phó với sự nguy giảm kinh tế toàn cầu. Trong tình huống xấu nhất, sự giảm sút, thậm chí đảo chiều của dòng vốn ngắn hạn từ bên ngoài (hiện đang giúp cân bằng lại thâm hụt thương mại ngày tăng của Việt Nam) đòi hỏi phải có những điều chỉnh vĩ mô khó khăn nhưng cần thiết, trong đó bao gồm cả việc chấp nhận giảm tốc độ tăng trưởng. Để hạn chế khả năng xảy ra kết cục không mong muốn này, chính phủ cần duy trì một sự linh hoạt và khả năng phản ứng nhạy bén trước những thay đổi vĩ mô. Sự ổn định vĩ mô đóng vai trò then chốt trong việc thực hiện mục tiêu duy trì tốc độ tăng trưởng cao trong những thập kỷ tới. Vì vậy, sự lên xuống thất thường của nền kinh tế sẽ là một bước thụt lùi nghiêm trọng trong quá trình thực hiện ước vọng gia nhập hàng ngũ những nước thu nhập trung bình, rồi thu nhập cao của đất nước.

Một luận điểm chính của bài viết này để khôi phục sự ổn định vĩ mô và để “giảm sốc” cho nền kinh tế Việt Nam trước sự suy giảm của nền kinh tế thế giới, đưa Việt Nam trở lại quỹ đạo phát triển bền vững hơn đòi hỏi chính phủ phải thực hiện một loạt những điều chỉnh vĩ mô đồng bộ. Cụ thể là chính phủ cần kiềm chế lạm phát, giảm thâm hụt ngân sách và thương mại, giảm tốc độ tăng trưởng cung tiền và tín dụng thông qua một tập hợp các chính sách được phối hợp một cách nhất quán và nhịp nhàng. Chính phủ cũng cần “xì hơi” bong bóng bất động sản từ từ để tránh sự đổ vỡ đột ngột của thị trường, điều mà nếu xảy ra sẽ gây náo loạn khu vực tài chính với nguy cơ tác động lan tỏa tới nền kinh tế thực (tức là hoạt động sản xuất - kinh doanh hàng hóa và dịch vụ). Để có thể thành công trong việc thực hiện những chính sách bình ổn trong ngắn hạn và duy trì được môi trường kinh tế ổn định trong trung và dài hạn, chính phủ Việt Nam cần nâng cao năng lực phối hợp chính sách hiện còn yếu và thiếu hiệu lực. Hiện nay, các cơ quan hoạch địch chính sách của Việt Nam đang bị phân tán, thiếu sự phối hợp, quá nhạy cảm trước sức ép chính trị, và thiếu năng lực chuyên môn. Một thông điệp chính chúng tôi muốn chuyển tới chính phủ là để hội nhập sâu sắc hơn vào nền kinh tế quốc tế, chính phủ Việt Nam cần phát triển bằng được những cơ quan hoạch địch và phân tích chính sách chuyên nghiệp và có trách nhiệm, có khả năng phản ứng nhanh chóng và hiệu quả trước những thay đổi trong nền kinh tế nội địa và toàn cầu.

Cần nhấn mạnh rằng mục đích của bài thảo luận chính sách này là phân tích một số vấn đề vĩ mô quan trọng của Việt Nam hiện nay và trình bày một số đề xuất về khung chính sách cụ thể vì chúng tôi hiểu rằng để làm được việc này, cần có những phân tích chi tiết và công phu hơn, dựa trên những số liệu và thông tin đầy đủ, cập nhật, và đòi hỏi một sự điều hành cẩn trọng nhất.

Tuy nhiên, chúng tôi kiến nghị trước mắt, chính phủ cần triển khai năm hành đồng để tạo điều kiện cho sự vãn hồi ổn định vĩ mô. Những hành động này bao gồm:

* Kiểm soát đầu tư công. Cần phân tích thật cẩn thận những chương trình đầu tư công hiện tại, bao gồm cả những dự án đầu tư của doanh nghiệp nhà nước để từ đó xây dựng danh mục các dự án ưu tiên đầu tư căn cứ theo tiêu thức hiệu quả kinh tế (chứ không phải mục tiêu chính trị). Đồng thời, cũng cần xây dựng các phương án dự phòng khi xảy ra tình huống xấu để có thể đình chỉ hay cắt giảm ngay một số dự án khi điều kiện kinh tế vĩ mô trở nên khó khăn.

* Giảm bong bóng bất động sản. Phải kiềm chế tín dụng ngân hàng cho khu vực bất động sản để tránh tình trạng hỗn loạn nghiêm trọng trong hệ thống ngân hàng khi bong bóng vỡ. Cần áp dụng thuế nhà đất, một mặt để tăng nguồn thu cho ngân sách, mặt khác để điều chỉnh và đưa thị trường nhà đất vào vòng trật tự. Chính sách này cần được kết hợp với một cải cách triệt để về quy hoạch vùng và các quy định liên quan đến quyền sử dụng đất sao cho các quy định pháp luật trở nên minh bạch và có tính giải trình cao hơn.

* Cắt giảm vay thương mại quốc tế. Chính phủ cần thắt chặt và kiểm soát chặt chẽ các hoạt động vay thương mại trên thị trường quốc tế của khu vực nhà nước. Các quyết định này có thể được xem xét lại một cách định kỳ cho đến khi các điều kiện kinh tế vĩ mô của Việt Nam được bình ổn trở lại.

* Tăng cường tính độc lập và năng lực cho Ngân hàng Nhà nước. Chính phủ cần có kế hoạch tổ chức lại Ngân hàng Nhà nước theo hướng tăng cường tính độc lập (đặc biệt là độc lập về mục tiêu và công cụ) và khả năng sử dụng các công cụ của chính sách tiền tệ trong một nền kinh tế thị trường hiện đại. Điều này đòi hỏi sự góp ý và tư vấn của các chuyên gia về ngân hàng trung ương, bao gồm một số thống đốc ngân hàng trung ương trong khu vực và một số chuyên gia kỹ thuật quốc tế đã từng làm việc tại các nước Đông Nam Á.

* Xây dựng một cơ quan quản lý kinh tế cao cấp. Cơ quan này hoạt động tương tự như Hội đồng Phát triển Kinh tế của Sing-ga-po và của một số nước khác trong khu vực, được giao nhiệm vụ điều phối chính sách vĩ mô và đảm bảo kỷ cương trong khu vực nhà nước. Thành viên của cơ quan này phải được lựa chọn dựa theo năng lực, có mức lương tương đương với những chức vụ quản trị ở khu vực tư. Cơ quan này sẽ báo cáo trực tiếp cho Thủ tướng Chính phủ và phải được bảo vệ khỏi sức ép chính trị và sự tác động của các nhóm đặc quyền đặc lợi. Cơ quan này phải có thẩm quyền cao hơn các bộ ban ngành, chính quyền địa phương, và tất nhiên là cả các tập đoàn kinh tế nhà nước.

II. Phân tích bối cảnh kinh tế vĩ mô

Nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam trong 15 năm qua tương đối ổn định. Liên kết kinh tế của Việt Nam với phần còn lại của thế giới chủ yếu giới hạn trong phạm vi các quan hệ thương mại, hỗ trợ phát triển chính thức và kiều hối. Tuy nhiên, việc chính thức gia nhập WTO và các hiệp định quốc tế khác về thương mại và đầu tư, kết hợp với quát trình nới lỏng kiểm soát đối với hoạt động của khu vực dân doanh trong nước đã giúp Việt Nam mở rộng và tăng cường quan hệ kinh tế quốc tế. Dòng vốn đầu tư trực tiếp và gián tiếp của nước ngoài gia tăng đột biến và khu vực tài chính đã mở rộng cửa hơn cho cạnh tranh quốc tế. Một số “tròng trành” gần đây cấp quản lý vĩ mô trong thời kỳ hội nhập sâu hơn hậu WTO.

Nền kinh tế Việt Nam đang nóng. Bằng chứng là lạm phát vẫn tiếp tục gia tăng, thâm hụt ngân sách và thương mại ngày càng lớn, và bong bóng giá bất động sản ngày càng phình to.

1. Lạm phát

Không thể phủ nhận việc tăng giá dầu và một số nguyên liệu sản xuất trên thị trường thế giới cũng như thiên tai, dịch bệnh trong nước là nguyên nhân khách quan dẫn tới việc tăng chỉ số giá tiêu dùng (CPI) trong năm 2007. Tuy nhiên, lạm phát ở Việt Nam chủ yếu xuất phát từ các nhân tố chủ quan, có tính cơ cấu của nền kinh tế vì nếu lạm phát chủ yếu do giá thế giới tăng thì các nước khác như Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia… cũng đều phải chịu sức ép tương tự. Tuy nhiên, lạm phát ở các nước này lại thấp hơn một cách đáng kể so với Việt Nam (xem Hình 1).

Hình 1: Chỉ số giá tiêu dùng ở Việt Nam và một số nước trong khu vực (2007)1

Nguyên nhân chính của lạm phát là mặc dù nền kinh tế kém hiệu quả nhưng lại phải hấp thụ một lượng vốn quá lớn. Tổng lượng vốn từ bên ngoài chảy vào nền kinh tế trong năm 2007 ước chừng lên tới 22 - 23 tỷ USD (tương đương 30% GDP)2. Đồng thời, tăng cung tiền, tín dụng, và đầu tư đều đạt mức kỷ lục, trong đó một tỷ lệ rất lớn được dành cho các DN nhà nước kém hiệu quả. Khi lượng tiền đó vào nền kinh tế quá nhiều, lại không được sử dụng một cách hiệu quả để sản xuất ra hàng hóa và dịch vụ thì sẽ dẫn tới tình trạng “quá nhiều tiền nhưng quá ít hàng”. Cụ thể là trong 3 năm (từ 2005 đến 2007), cung tiền tăng tổng cộng 135% nhưng GDP chỉ tăng 27%, và lạm phát là hệ quả tất yếu.

Như vậy, chiến lược tăng trưởng dựa vào đầu tư của Việt Nam (tức là duy trì tỉ lệ đầu tư nội địa cao hơn tỉ lệ tiết kiệm nội địa) đã đẩy nền kinh tế vượt quá giới hạn hiện tại của nó. Vì vậy, nâng cao hiệu quả của đầu tư phải được xem là một mục tiêu quan trọng hàng đầu trong trung hạn. Trong thời gian trước mắt, chính phủ cần khôi phục lại sự cân bằng vĩ mô ngay lập tức bằng cách giảm tỉ lệ đầu tư công. Đống thời, đầu tư công cần được tập trung vào các dự án có khả năng tháo gỡ những “nút thắt cổ chai” của tăng trưởng mà không được phép phung phí vào những dự án tuy hoành tráng nhưng không đem lại hiệu quả kinh tế. Chính phủ cần tiếp tục đầu tư phát triển hệ thống cảng biển và đường bộ kết nối các nhà xuất khẩu Việt Nam với thị trường thế giới. Chính phủ cũng cần đầu tư mạnh mẽ cho giáo dục tiểu học và trung học cơ sở, y tế cơ sở và y tế cộng đồng, cơ sở hạ tầng đô thị v.v… Không nên sử dụng những nguồn đầu tư công khan hiếm để thực hiện các dự án mà khu vực tư sẵn sàng tham gia như xây cầu, đường có thu lệ phí. Chính phủ cần tìm cách khuyến khích sự tham gia của khu vực tư vào việc cung ứng các cơ sở hạ tầng thiết yếu để có thể tăng cung, giảm chi phí, nâng cao chất lượng.

Một nhân tố quan trọng ảnh hưởng đến lạm phát là kỳ vọng của các tác nhân trong nền kinh tế. Hình 2 trình bày mức lạm phát danh nghĩa và lạm phát kỳ vọng của Việt Nam, Trung Quốc và Thái Lan. Lưu ý rằng ở Thái Lan và Trung Quốc, lạm phát danh nghĩa xấp xỉ với lạm phát kỳ vọng, trong khi đó ở Việt Nam lạm phát kỳ vọng cao hơn rất nhiều so với lạm phát danh nghĩa. Ở Thái Lan, mặc dù mức tăng cung tiền xấp xỉ với tốc độ tăng trưởng GDP thực, thế nhưng chính những bất ổn chính trị ở nước này làm cho lạm phát lên tới khoảng 5% vì người dân không muốn giữ tiền Bạt.

Hình 2. Lạm phát danh nghĩa và lạm phát kỳ vọng

Những phân tích về lạm phát trên đây dẫn tới hai khuyến nghị chính sách trước mắt. Thứ nhất, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cần “thu hồi” các dòng vốn chảy vào, đồng thời bán các công cụ nợ bằng tiền Đồng để giảm lượng tiền trong lưu thông. Thứ hai, hoạt động đầu tư công cần có tính chọn lọc cao hơn, nhắm vào các dự án tạo ra tăng trưởng sản lượng cao nhất cho mỗi đơn vị vốn đầu tư. Hiện nay ở Việt Nam có quá nhiều dự án đầu tư công kém hiệu quả chủ yếu vì những dự án này nhằm phục vụ các mục tiêu chính trị và hành chính hơn là kinh tế.

2. Bong bóng bất động sản

So với Nhật Bản, Việt Nam có diện tích đất sinh hoạt trên đầu người lớn hơn, thu nhập trên đầu người thấp hơn tới 50 lần, thế nhưng giá nhà đất đô thị ở hai nước lại có khi tương đương nhau. Đây là một bằng chứng về mức độ bong bóng của giá bất động sản ở các đô thị của Việt Nam. Không những thế, giá đất vẫn tiếp tục tăng rất nhanh trong năm 2007. Giá đất ở một số khu vực nông thôn giờ đây cũng đã tăng nhanh một cách không thể chấp nhận được.

Tại sao giá đất lại cao và tăng nhanh như vậy? Nhu cầu thực sự của người dân xuất phát từ quá trình đô thị hóa và mức sống gia tăng là một nguyên nhân quan trọng. Tuy nhiên, đây không phải là nguyên nhân quan trọng nhất vì nếu thế giá nhà đất phải tương ứng với mức thu nhập của người dân. Thế nhưng, với giá nhầ đất ở Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh như hiện nay thì ngay cả những người được coi là có thu nhập cao trong xã hội (những người phải đóng thuế thu nhập cao, chiếm 0,4% lực lượng lao động) cũng phải tiết kiệm 30 - 40 năm may ra mới có thể mua được một căn hộ với diện tích và chất lượng vừa phải.

Những nguyên nhân quan trọng hơn dẫn tới tình trạng bong bóng giá bất động sản bao gồm. Thứ nhất, nguồn tiền trong nền kinh tế quá dồi dào (do tăng cung tiền, tăng cung tín dụng đầu tư bất động sản, kiều hối, tiền tham nhũng và thất thoát trong đầu tư xây dựng cơ bản v.v…) trong khi đó lợi nhuận từ đầu cơ đất đai lại hấp dẫn hơn bất kỳ một hoạt động đầu tư sản xuất nào khác. Vì vậy, một phần rất lớn nguồn lực của nền kinh tế bị chuyển sang mục đích phi sản xuất có tính đầu cơ và không tạo ra giá trị gia tăng cho nền kinh tế. Thứ hai, trong khi cả nhu cầu thực, và đặc biệt, nhu cầu đầu cơ tăng mạnh thì nguồn cung nhà và đất lại hạn chế. Tình trạng mất cân bằng cung cầu tất yếu đẩy giá nhà đất lên cao.

Bong bóng bất động sản tiềm ẩn nhiều nguy cơ nghiêm trọng đối với nền kinh tế. Như chúng tôi đã phân tích trong Lựa chọn thành công, doanh nghiệp Việt Nam (đáng kể nhất là các tập đoàn và doanh nghiệp nhà nước) đang di chuyển nguồn lực từ các lĩnh vực kinh doanh nòng cốt sang hoạt động đầu cơ bất động sản, một động thái chắc chắn sẽ làm suy giảm năng lực cạnh tranh của các doanh nghiệp này. Bong bóng bất động sản cũng gây ra những rủi ro đáng kể cho hệ thống tài chính của Việt Nam. Nếu, và trên thực tế điều này đã xảy ra, các ngân hàng thương mại của Việt Nam cho các nhà đầu cơ và phát triển bất động sản vay dựa trên tài sản thế chấp là đất với giá đã được thổi phồng thì tồn tại một nguy cơ là khi giá đất “hạ cánh”, những người đi vay này sẽ mất khả năng trả nợ. Mặc dù khi ấy ngân hàng vẫn nắm giữ các khoản thế chấp bằng đất, nhưng với giá trị chỉ bằng một phần giá trị của khoản đã cho vay. Hiện tượng này đã xảy ra ở Nhật vào đầu những năm 1990 gây nên những đảo lộn trong hệ thống tài chính của nước này, và đến tận bây giờ, người ta vẫn còn cảm nhận được dư chấn của nó.3 Với những yếu kém hiện nay của hệ thống tài chính Việt Nam, rất có thể Việt Nam sẽ chịu những tác động tương tự nhưng với hậu quả còn nặng nề hơn so với Nhật Bản. Một thực tế hết sức đáng lo là hiện nay, hầu như không ai biết một cách tương đối chính xác về quy mô của những khoản vay có sử dụng đất làm vật thế chấp. Trong khi đó, thông tin chính xác và cập nhật là một yêu cầu thiết yếu để có được những chính sách đúng đắn và hiệu quả.

3. Thâm hụt ngân sách và thâm hụt thương mại

Theo kinh nghiệm quốc tế, ở điều kiện bình thường, thâm hụt ngân sách 3% được coi là đáng lo ngại, còn 5% thì bị coi là đáng báo động. Hiện nay, thâm hụt ngân sách của Việt Nam đã lên tới 5,8% GDP. Không những thế, những khoản chi ngoài ngân sách trong mấy năm gần đây lên tới 20 - 25% tổng ngân sách, một tỷ lệ quá cao.

Tương tự như vậy, thâm hụt thương mại của Việt Nam năm 2007 ước chừng 12 tỷ USD, tức là khoảng 16% GDP. Cũng theo kinh nghiệm quốc tế, ở điều kiện bình thường, thâm hụt thương mại 5 - 10% được coi là đáng lo ngại. Mức thâm hụt hiện nay của Việt Nam có thể bị coi là đáng báo động.

Nếu không có dòng vốn đầu tư và viện trợ nước ngoài đổ vào ồ ạt trong mấy năm trở lại đây thì tình trạng thâm hụt ngân sách và thương mại ở mức độ nghiêm trọng như thế này tất yếu sẽ dẫn tới những sự đổ vỡ trong nền kinh tế vĩ mô. Nói cách khác, nếu vì lý do nào đó các dòng vốn này đảo chiều thì nền kinh tế của Việt Nam sẽ đứng trước những rủi ro khôn lường.

4. Dự trữ ngoại hối

Như miêu tả trong Hình 3, dự trữ ngoại hối của Việt Nam thuộc loại thấp nhất trong khu vực. Câu hỏi đặt ra cho các nhà làm chính sách là liệu mức dự trữ như vậy đã thích hợp chữa? Một mặt, chi phí cơ hội của việc giữ dự trữ không nhỏ. Một lựa chọn khác là giữ nợ nước ngoài, tuy nhiên lãi suất thu được hiện đang thấp hơn mức lạm phát. Mặt khác, dự trữ ngoại hối đóng vai trò “giảm sốc”, giúp nền kinh tế chống đỡ được các cú sốc trong thương mại quốc tế như giá hàng xuất khẩu giảm (hay giá hàng nhập khẩu tăng), mất thị trường xuất khẩu, hay những biến động về cầu trên thị trường quốc tế. Dự trữ ngoại hối còn giúp “điều hòa” những biến động của các dòng lưu chuyển vốn. Điều này đặc biệt quan trọng trong điều kiện hiện nay khi Việt Nam đang bị thâm hụt thương mại nặng nề. Hơn thế, ước tính thâm hụt thương mại của Việt Nam trong năm 2008 còn cao hơn năm 2007, đạt mức 17 tỷ USD, tương đương với khoảng 20% GDP. Điều này có nghĩa là để cân bằng được tài khoản vãng lai thì trong năm 2008, Việt Nam phải thu hút được 17 tỷ USD từ nguồn vốn bên ngoài. Nếu nhập khẩu được thực hiện theo đúng kế hoạch nhưng các dòng vốn nước ngoài lại suy giảm (hay tồi tệ hơn đảo chiều) thì việc quản lý nền vĩ mô sẽ trở nên hết sức khó khăn.

Vào thời điểm cuối tháng 12/2007, dự trữ ngoại hối của Việt Nam tương đương một phần ba kim ngạch nhập khẩu. Trong khi đó, mặc dù có tỷ lệ vốn nước ngoài ngắn hạn thấp hơn Việt Nam nhưng dự trữ ngoại hối của Thái Lan, Inđônêxia, và Malayxia lên tới hai phần ba, thậm chí ba phần tư kim ngạch nhập khẩu của mỗi nước. Rõ ràng là các nước này đã rút ra được bài học từ cuộc khủng hoảng 1997 về vai trò quan trọng của dự trữ ngoại hối trong việc “bảo hiểm” cho nền kinh tế chống lại những thay đổi bất lợi trong nền kinh tế nội địa hay toàn cầu. Mặc dù Việt Nam không thể tăng tỷ lệ dự trữ ngoại hối lên mức của các nước trong khu vực trong ngày một ngày hai, nhưng trong điều kiện thuận lợi khi dòng vốn vào đang sung mãn như hiện nay, Việt Nam nên tận dụng cơ hội này để tăng cường dự trữ phòng khi “thời tiết xấu”.

Hình 3. Dự trữ ngoại hối cuối năm 2007 (phần trăm của kim ngạch nhập khẩu)

III. Hạn chế có tính cơ cấu của các cơ quan điều hành vĩ mô

Hệ thống quản lý kinh tế của Việt Nam chưa tương thích với một nền kinh tế hội nhập toàn cầu. Hiện nay, ba bộ và cơ quan ngang bộ có trách nhiệm hoạch định chính sách vĩ mô là Bộ Tài chính, Bộ Kế hoạch- Đầu tư (Bộ KHĐT), và Ngân hàng Nhà nước (NHNN) chưa phối hợp với nhau một cách hiệu quả. Bộ KHĐT thuần túy làm công việc tổng hợp các kế hoạch đầu tư mà không lưu ý một cách thích đáng tới tình hình vĩ mô chung của nền kinh tế. Đối với Bộ Tài chính, mối bận tâm lớn nhất là huy động và phân bổ vốn cho các dự án đã được phê duyệt và chỉ kiểm soát được (một phần) các khoản chi thường xuyên. Tuy nhiên, với rất nhiều các khoản chi xuất hiện dưới dạng đầu tư, đồng thời tỷ lệ chi ngoài ngân sách hiện đang rất cao, có thể nói là Bộ Tài chính chưa kiểm soát tốt chính sách ngân sách. Về phía NHNN, cơ quan này không được phép quyết định lượng cung tiền và cung tín dụng như “thiên chức” vốn có của các ngân hàng trung ương trên thế giới mà chỉ có thể sử dụng một số ít các công cụ (như tỷ lệ dự trữ bắt buộc và các quyết định và chỉ thị có tính hành chính) không thực sự hữu hiệu khi phải đối diện với nguy cơ lạm phát. Trong năm 2007, ngay cả khi lạm phát tăng nhanh thì NHNN cũng không được phép điều chỉnh lãi suất. Kết quả là lãi suất thấp hơn mức lạm phát khiến cho lãi suất thực trở nên âm. Đến lượt mình, lãi suất thực âm làm cho các tài sản tài chính trở nên kém hấp dẫn và do vậy khuyến khích các nhà đầu tư chuyển từ tài sản tài chính sang bất động sản và vàng.

Bảng 1: Hệ thống quản lý kinh tế vĩ mô bất cập và thiếu đồng bộ

Cơ quan

Chức năng

Điểm yếu

Cần thay đổi

Ngân hàng Nhà nước

Xây dựng và thực hiện chính sách tiền tệ

Thiếu tính độc lập; Phụ thuộc quá mức vào các biện pháp hành chính

* Tăng cường tính độc lập cho NHNN

* Sử dụng đầy đủ các công cụ của chính sách tiền tệ

* Giảm cung tiền và tín dụng

* Lãi suất thực dương

* Mở rộng biên độ giao dịch của tiền Đồng

* Tăng cường hoạt động giám sát và điều tiết khu vực ngân hàng

Bộ Tài chính

Xây dựng và thực hiện chính sách ngân hàng

Thiếu chiến lược hữu hiệu về nguồn thu ngân sách; Không kiểm soát được chi tiêu ngân sách; kiểm soát chi thường xuyên kém; chi ngoài ngân sách quá nhiều

* Giảm thâm hụt ngân sách

* Đưa tất cả các khoản chi vào trong ngân sách

* Tăng cường minh bạch trong thu chi ngân sách

* Mở rộng cơ sở thuế (đặc biệt là thuế nhà đất)

* Xây dựng khuôn khổ chung cho ngân sách

Bộ Kế hoạch và Đầu tư

Phân bổ nguồn vốn

Phân bổ vốn và nguồn lực theo các tiêu thức chính trị thay vì kinh tế

* Loại bỏ các dự án đầu tư công lãng phí

* Thẩm định đầu tư công độc lập

* Quyết định đầu tư dựa trên phân tích chi phí - lợi ích thật minh bạch

Những vấn đề được phân tích ở trên là rất đáng lo ngại, đặc biệt trong điều kiện hiện nay khi nền kinh tế toàn cầu đang bước vào một giai đoạn bất ổn. Việt Nam không thể tiếp tục hoạch định chính sách kinh tế vĩ mô với giả định rằng các dòng vốn nước ngoài tiếp tục đổ vào Việt Nam như hiện nay, hoặc cầu đối với sản phẩm xuất khẩu của Việt Nam tiếp tục gia tăng với tốc độ như hiện nay. Việt Nam cần một chính sách vĩ mô cẩn trong hơn để giúp nền kinh tế có sức chống đỡ dẻo dai hơn đối với những thách thức của kinh tế toàn cầu. Sự đảo chiều bất ngờ của dòng vốn ngắn hạn nước ngoài có thể dẫn tới một sự điều chỉnh sâu sắc của nền kinh tế trong nước, những điều chỉnh mà hệ thống quản lý vĩ mô của Việt Nam hiện nay chưa có khả năng thực hiện.

IV. Khuyến nghị chính sách

Phần này trình bày một số khuyến nghị chính sách có tính định hướng nhằm giảm lạm phát và tăng cường sự ổn định kinh tế vĩ mô. Mục tiêu kinh tế lớn nhất của năm 2008, đồng thời cũng là nhiệm vụ cấp bách trước mắt là thực hiện ngay các biện pháp bình ổn kinh tế vĩ mô (Bảng 2), đặc biệt là giảm lạm phát (thông qua giảm tốc độ tăng cung tiền và tín dụng), giảm thâm hụt ngân sách, giảm thâm hụt cán cân thương mại, đảm bảo lãi suất thực dương, thắt chặt chi tiêu của nhà nước (thông qua điều chỉnh đầu tư công). Việc thực hiện những chính sách điều chỉnh vĩ mô được đề xuất dưới đây sẽ không dễ dàng, nhất là khi chúng có thể làm giảm tốc độ tăng trưởng GDP của năm 2008. Thế nhưng, trong điều kiện hiện nay, nền kinh tế buộc phải hy sinh một phần tăng trưởng ngắn hạn để đổi lấy sự ổn định và bền vững dài hạn. Sự thành công của chính sách bình ổn cũng sẽ giúp tăng cường niềm tin của các nhà đầu tư vào năng lực điều hành vĩ mô của chính phủ, và nhờ đó duy trì được dòng vốn đầu tư ổn định một cách lâu dài.

Bảng 2: Một số mục tiêu vĩ mô nên thực hiện trong năm 20084

Nội dung

2007

Mục tiêu năm 2008

Tăng hụt ngân sách

5,8%

Dưới 5%

Tăng cung tiền và tín dụng

30 - 40%

Dưới 20%

Thâm hụt thương mại/GDP

16%

5 - 10%

Lãi suất thực

- 3,5%

+ 1-2%

Tỷ lệ đầu tư công/GDP

Hơn 20%

10 - 15%

Những điều chỉnh vĩ mô được liệt kê trong Bảng 2 có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Nói cách khác, không thể chỉ điều chỉnh một chính sách trong khi giữ nguyên các chính sách còn lại. Chẳng hạn như, mặc dù lạm phát và nhập siêu ở Việt Nam có nguyên nhân tiền tệ (do cung tiền và tín dụng tăng quá nhanh) nhưng cũng phải thấy rằng, đến lượt mình, tăng trưởng tín dụng lại phụ thuộc vào chính sách đầu tư công - vốn có quan hệ mật thiết với thâm hụt ngân sách. Như vậy, để thực hiện được các biện pháp điều chỉnh vĩ mô thì các cơ quan hoạch định chính sách của Việt Nam cần phải phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng, và như chúng tôi sẽ chỉ ra ở phần dưới, sự nhịp nhàng và đồng bộ này chỉ có thể có được nếu như chúng được điều phối bởi một cơ quan hoạch định chính sách cao cấp duy nhất.

Cũng cần nhấn mạnh thêm rằng, trong khi thực hiện những mục tiêu bình ổn vĩ mô có tính cấp bách này thì cũng không được sao nhãng mục tiêu cơ bản, có tính dài hạn và bao trùm là giải phóng một cách toàn diện và triệt để sức sản xuất và nâng cao năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp, của nền kinh tế.

1. Tăng cường sự phối hợp giữa chính sách tiền tệ và ngân sách

Trong điều kiện nền kinh tế đang quá nóng như hiện nay, chính phủ cần phối hợp chính sách tiền tệ và ngân sách để giảm tốc độ tăng trưởng của tổng cầu. Đối với Việt Nam, điều này đã trở nên khó khăn hơn trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Chẳng hạn như để giảm tổng cầu thì một trong những chính sách có thể áp dụng là tăng lãi suất (duy trì lãi suất thực dương). Thế nhưng lãi suất cao hơn sẽ có thể thu hút thêm vốn nước ngoài, và do vậy, làm tăng cung tiền, gây thêm áp lực tăng lãi suất đối với Ngân hàng Nhà nước, và vòng xoáy tăng lãi suất - thu hút thêm vốn nước ngoài cứ thế được lặp lại. Lưu ý là trong điều kiện hiện nay của Việt Nam, chế độ tỷ giá linh hoạt cũng sẽ không giúp cải thiện tình hình vì tiền Đồng tăng giá sẽ khuyến khích nhập khẩu, tác động tiêu cực tới xuất khẩu và làm trầm trọng thêm tình trạng thâm hụt thương mại. Đây cũng chính là vấn đề của các nước Đông Á trước khi xảy ra khủng hoảng 1997.

Chính sách tiền tệ và ngân sách phải được phối hợp nhịp nhàng và đồng bộ với nhau. Chính sách thắt chặt tiền tệ sẽ không phát huy tác dụng nếu ngân sách tiếp tục được nới rộng. Bên cạnh việc giảm đầu tư công, chính phủ vẫn phải ưu tiên các dự án có mức sinh lời cao thay vì các dự án thuần túy phục vụ mục tiêu chính trị (mặc dù đây là việc có thể phải làm trong dài hạn, khi nền kinh tế đã được hạ nhiệt). Cũng cần nhấn mạnh thêm rằng việc cắt giảm đầu tư công cũng sẽ không giúp giảm lạm phát nếu như dòng vốn vào không được “thu hồi” một cách hiệu quả và nếu lãi suất thực vẫn tiếp tục âm.

2. Xây dựng một cơ quan hoạch định chính sách kinh tế cao cấp

Chúng tôi cho rằng tại thời điểm hiện nay, thẩm quyền ra quyết định chính sách quá phân tán, và điều này một mặt cản trở sự phối hợp hiệu quả giữa các cơ quan hoạch định chính sách, mặt khác gây khó khăn cho các nhà lãnh đạo cao nhất khi họ phải phản ứng một cách quyết toán nếu khủng hoảng xảy ra. Để có thể duy trì sự nhất quán và ổn định trong hệ thống chính sách vĩ mô, Việt Nam cần tập trung thẩm quyền hoạch định chính sách trong tay một cơ quan duy nhất5. Cho dù cơ quan này sẽ được thành lập mới hay hình thành từ một cơ quan có sẵn từ trước thì nó cũng phải thấu hiểu nền kinh tế nội địa và quốc tế, đồng thời có đủ thẩm quyền để biến hiểu biết này thành những chính sách cụ thể. Để làm được điều này, cơ quan hoạch định chính sách cao cấp này phải có thẩm quyền cao hơn các bộ ban ngành, chính quyền địa phương, và tất nhiên là cả các tập đoàn kinh tế nhà nước. Trong trường hợp xảy ra khủng hoảng, cơ quan này cũng cần được trao quyền đình chỉ hay cắt giảm những dự án đầu tư công chưa thực sự cần thiết hay lãng phí.

Cần nhấn mạnh rằng việc xây dựng năng lực phân tích và hoạch định chính sách cần thiết để cải thiện tình hình cho nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam sẽ không thể thực hiện được nếu chính phủ tiếp tục sử dụng hệ chế độ tuyển dụng và đãi ngộ nhân sự hiện tại. Để có thể thu hút và giữ chân được những người thực sự giỏi, cơ quan hoạch định chính sách kinh tế cao cấp phải có thể trả lương tương đương với khu vực tư nhân. Quan trọng không kém, việc tuyển dụng, bổ nhiệm, và cất nhắc trong cơ quan này phải tuyệt đối dựa vào năng lực.

Nền kinh tế và hệ thống tài chính của Việt Nam hiện nay đã mở hơn rất nhiều so với trước và vì vậy chịu ảnh hưởng của những biến động trong nền kinh tế thế giới. Một trong số những biến động quan trọng này là phạm vi và mức độ của khủng hoảng tín dụng bất động sản dưới chuẩn của Mỹ. Nếu cuộc khủng hoảng này càng một xấu đi (mà có nhiều khả năng điều này sẽ xảy ra) thì hệ quả đối với Việt Nam sẽ khá nghiêm trọng vì ba nguyên nhân lớn sau:

Thứ nhất, khi nền kinh tế của Mỹ tăng trưởng chậm lại, thậm chí suy thoái thì người dân Mỹ sẽ cắt giảm tiêu dùng, mà đây lại là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Thứ hai, đồng USD sẽ trở nên yếu đi so với VNĐ, dẫn tới giảm xuất khẩu, tăng nhập khẩu và do đó làm xấu thêm tình trạng thâm hụt thương mại của Việt Nam. Thứ ba, do thua lỗ trên các thị trường khác, nhiều nhà đầu tư tài chính sẽ phải rút tiền khỏi Việt Nam. Điều này đặc biệt đáng lo ngại khi một tỷ lệ rất lớn trong nguồn vốn đầu tư gián tiếp vào Việt Nam là những khoản đầu cơ tài chính ngắn hạn, dễ vào mà cũng dễ ra. Vì lý do này, Ngân hàng Nhà nước cần theo dõi thật sát và báo cáo với chính phủ ngay lập tức mọi dấu hiệu đảo chiều của dòng vốn đầu tư gián tiếp.

3. Tăng cường năng lực và tính độc lập cho Ngân hàng Nhà nước

Hiện nay, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam không đủ thẩm quyền và công cụ chính sách, đồng thời cấu trúc quản lý lại bất cập để có thể vận hành như một ngân hàng trung ương thực thụ. Tình trạng này bắt nguồn từ các yếu tố chính trị và kỹ thuật. Về mặt chính trị, Ngân hàng Nhà nước thiếu tính độc lập để có thể thực hiện các chính sách thuần túy dựa vào các tiêu chí nghiệp vụ và ít chịu ảnh hưởng của sức ép bên ngoài. Kể từ năm 1997, hầu như tất cả các nước Đông Nam Á đã tăng cường tính độc lập cho ngân hàng trung ương của họ với các mức độ khác nhau. Trong khi đó, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam vẫn thiếu tính độc lập trên cả bốn phương diện quan trọng là mục tiêu, công cụ, tài chính, và nhân sự. Về mặt kỹ thuật, năng lực của Ngân hàng Nhà nước cũng còn rất hạn chế. Thậm chí Ngân hàng Nhà nước thiếu tự tin ngay cả đối với các công cụ chính sách của mình, và do vậy phải viện đến các biện pháp quản lý mang nặng tính hành chính (chẳng hạn như Quyết định 03 về tín dụng đầu tư chứng khoán). Các biện pháp hành chính này phản chiếu tư duy “kế hoạch hóa tập trung” đối với chính sách tiền tệ không còn thích hợp với nền kinh tế thị trường và toàn cầu giờ đây đã trở nên phức tạp hơn trước rất nhiều. Ngân hàng Nhà nước cần tìm cách sử dụng công cụ lãi suất và nghiệp vụ thị trường mở một cách hiệu quả hơn, nhưng điều này cũng có nghĩa là hoạt động của Ngân hàng Nhà nước sẽ trở nên minh bạch và có trách nhiệm hơn.

Quản lý ngân hàng trung ương trong nền kinh tế thị trường hiện đại là một hoạt động có tính chuyên môn hóa rất cao. Vì vậy, để nâng cao năng lực, Ngân hàng Nhà nước nên xem xét việc thuê chuyên gia tư vấn cao cấp từ bên ngoài. Hoạt động của ngân hàng trung ương trên thế giới đã có những thay đổi cơ bản trong 15 - 20 năm trở lại đây, và các ngân hàng trung ương trong khu vực ASEAN đã phản ứng lại một cách chủ động trước những thay đổi này. Họ đã cơ cấu lại tổ chức, hoạt động và nhân sự. Họ cũng đã viện đền sự giúp đỡ về kỹ thuật của một số chuyên gia quốc tế hàng đầu về ngân hàng trung ương. Mặc dù việc thuê chuyên gia nước ngoài khá đắt nhưng vẫn còn rẻ hơn rất nhiều so với cái giá phải trả khi xây dựng một ngân hàng trung ương mà không có sự dẫn dắt của các chuyên gia giàu kinh nghiệm. Để tránh xung đột lợi ích và đảm bảo tính bảo mật và làm chủ chính sách khi thuê chuyên gia nước ngoài, chính phủ Việt Nam nên tự mình lựa chọn và trả lương cho chuyên gia chứ không nên dựa vào nguồn tài trợ của các tổ chức quốc tế. Một số ngân hàng trung ương trong khu vực ASEAN như Ngân hàng Trung ương Sing-ga-po (Monetary Authority of Singapore) và ngân hàng Trung ương Ma-lai-xia (Bank Negara Malaysia) có thể giúp Ngân hàng Nhà nước Việt Nam tìm được những chuyên gia thích hợp.

4. Kiểm soát đầu tư công

Như đã phân tích, đầu tư công kém hiệu quả là một nguyên nhân gây ra lạm phát. Chính phủ đã phê duyệt một danh sách các dự án đầu tư công đầy tham vọng từ nay cho tới 2015 với tổng số vốn ước tính lên tới 70 tỷ USD. Để đảm bảo lượng vốn khổng lồ này được sử dụng hiệu quả, chính phủ cần:

- Xây dựng danh mục các dự án ưu tiên đầu tư căn cứ theo tiêu thức hiệu quả kinh tế. Đồng thời, cũng cần xây dựng các phương án dự phòng khi xảy ra tình huống xấu (chẳng hạn như danh mục các dự án cần cắt giảm khi điều kiện trở nên khó khăn). Một số nước ASEAN đã từng sử dụng danh mục dự án ưu tiên khi nền kinh tế của các nước này rơi vào tình trạng bất ổn.

- Kiểm soát chặt các dự án vay thương mại trên thị trờng tài chính quốc tế của các tập đoàn, DN nhà nước, hay dự án đầu tư công.

- Thực hiện hoạt động thẩm định và kiểm toán đầu tư công độc lập, sau đó công khai hóa các thông tin về thẩm định và kiểm toán này.

5. Giảm bong bóng bất động sản

Bong bóng bất động sản đang là một mối đe dọa cho sự ổn định kinh tế và chính trị của Việt Nam. Nếu để bong bóng vỡ như trong cuộc khủng hoảng năm 1997 - 98 thì hậu quả thật khôn lường vì khi ấy, giá tài sản giảm đột ngột sẽ làm tăng nợ xấu của ngân hàng, khiến một số ngân hàng phá sản, và do vậy ảnh hưởng trực tiếp tới nền kinh tế thực. Vì vậy, khôn ngoan nhất là “xì hơi” bong bóng một cách từ từ. Cách tốt nhất để xì hơi bong bóng là đánh thuế bất động sản. Bên cạnh đó, cần thắt chặt và kiểm soát sát sao các khoản tín dụng đầu tư bất động sản và các khoản cho vay được thế chấp bằng bất động sản.

Về phía cung, các quy định về quy hoạch, sử dụng đất, và phát triển cơ sở hạ tầng cần được công khai ở mức độ cao nhất để tránh tình trạng quan chức nhà nước cấu kết với các nhà đầu tư tư nhân tạo ra tình trạng khan hiếm nguồn cung giả tạo để trục lợi.