Một người bạn của tôi gửi cho bài này, đọc xong, không biết liệu mình có và sẽ bị rơi vào một trong những trạng thái cô đơn này không? Cũng mong các bạn trong chúng ta cũng đừng để bản thân rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Nỗi cô đơn gắn với con người cá nhân như hình với bóng vậy. Người ta khảo sát rằng một người lớn trưởng thành cảm thấy cô đơn tới mức đớn đau vài tuần một lần. Người ta cảm nhận nỗi cô đơn không chỉ khi có một mình, khi đớn đau mất mát, chia lia, khi bị bỏ rơi… nỗi cô đơn xuất hiện mọi lúc mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh, đa dạng về lý do và nhiều khi chả vì lý do nào cả.
Đột nhiên trong một bữa tiệc ầm ĩ, cảm thấy lòng mình cực kỳ trống trải, không muốn nói, không muốn cười, không muốn ăn uống nhảy nhót gì nữa mà tự nhiên ra một góc khuất, đứng đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hư vô.
Đột nhiên đang từ một cái đinh của một hội mà đang tham gia, mình trở nên u ám, lạnh lẽo, vô vị và xa lánh các bạn còn lại.
Hay như người mà gia đình viên mãn, con cái đề huề, nhà cửa tráng lệ, một buổi đêm nổi cơn hâm ra đứng cửa sổ nhìn xuống đường rồi lẩn thẩn suy ngẫm sự đời.
Có những nỗi cô đơn đớn đau, có những nỗi cô đơn ngọt ngào, có những nỗi cô đơn không thể tránh khỏi, nhưng cũng có những nỗi cô đơn chủ động chuẩn bị trước. Sự cô đơn đa dạng là thế nên không thể nói đó là một khiếm khuyết về thể chất được. Đó đơn thuần là một ảo giác phức tạp của chủng loại sinh vật thượng đẳng. Nhưng cũng có thể nói (theo kiểu tinh thần
Vậy cô đơn có phải là dấu hiệu của yếu đuối hoặc là một trạng thái vĩnh viễn? Dứt khoát là không, nhưng rất nhiều người lại cho là có. Và như thế, họ đi theo hai con đường: một là họ luôn tự ám thị và khoác một tấm áo xám xịt khi đối mặt với cuộc sống. Mọi thứ đều u ám, lạnh lẽo, dở dang. Đó là chứng “trầm cảm” thời đại. Một số khác theo con đường thứ hai là không chịu chấp nhận, chiến đấu với nỗi cô đơn hăng hái kiểu Đông-ki-sốt đánh cối xay gió. Họ kết thân bừa bãi, lúc nào cũng toa toét nói cười, hẹn hò triền miên, tiệc tùng tràn ngập, ăn chơi mua sắm băm bổ… Nhưng đó cũng là biểu hiện bệnh lý nốt, đó là bệnh “Hoa quả Trung Quốc” (ngoài tươi trong héo), hay khoa học gọi là chứng “hưng cảm”.
Nói chung, một người bình thường sẽ chấp nhận những nỗi cô đơn như một thứ gia vị cuộc sống, chứ không phải là một thứ thuốc độc cần lảng tránh. Thật ra, sự cô đơn cũng là một thứ cảm xúc thú vị cần trải nghiệm, đôi khi là thời điểm thích hợp để xem xét chỉnh đốn lại bản thân, hoặc thử làm những việc mà bình thường mình làm cùng người khác như đi uống cà phê, xem phim, nghe nhạc… Đó là một khoảng lặng cần thiết trong mỗi người. Đôi khi, cùng với nỗi buồn, nó là một chất xúc tác tạo nên những điều tốt đẹp và vĩ đại cho cuộc sống.
Nhưng, cô đơn cũng như thưởng thức rượu vậy, ít ít thì thi vị, lãng mạn nhưng để nghiện ngập là cực kỳ nguy hiểm. Nhiều quá nó lại gây ra vô số điều tai hại: rượu chè, ma túy, rối loạn tâm thần, kể cả tự sát.
Nhân nói đến cái chuyện tự sát, nhớ lâu rồi có một người nói “Tự sát là khi mình cảm thấy muốn sống nhất, nhưng cuộc sống không được như mình mong muốn”. Nay thấy nó cũng đúng cho nỗi cô đơn: cô đơn là cảm giác khi chúng ta cần được kết nối nhất, thế mà mạng lại bị đứt.
Cuộc sống này, nếu ai có 1, 2 người luôn “sẵn sàng kết nối” với mình thì, đó là người thật hạnh phúc và thành công rồi.
Tác giả của bài này có những suy nghĩ hơi bị "giống" mình vào buổi chiều nay ...khi phóng xe về ,trên con đường đã nhá nhem , ánh đèn vàng vọt , mình cũng nghĩ rất nhiều đến nỗi cô đơn , đến nỗi buồn thường đến tá túc trong ta , cho dù chúng ta vẫn "ra sưc" khuyên nhau rằng hạnh phúc thật giản dị , hãy sống với giây phút hiện tại , hãy yêu đời vì cuộc đời thật tươi vui...
Trả lờiXóa@KLĐ: Vừa đi đánh bóng về, đọc comment của cậu, cảm thấy ko ổn. Mong tất cả các bạn của chúng ta đừng thường xuyên bị rơi vào trạng thái ấy. Tôi rất nhớ lần mình thấy cô đơn kinh khủng, đúng vào ngày 30/4/1975, trong khi mọi người ào ra đường mừng chiến thắng giải phóng miền Nam thì một mình tôi leo lên sân thượng của ký túc xá nằm ngắm sao trời, lúc đấy mình thấy lạc lõng và cô đơn với mọi người (Vì vừa bị nhà trường kỷ luật). Cảm giác ấy vẫn đi theo tôi đến bây giờ.
Trả lờiXóaNgười ta cô đơn là vì không có người tri kỷ, không có bạn để hiểu mình, hiểu ý tưởng của mình. Mình quen biết một người rất thông minh, có năng lực sáng tạo, khả năng làm việc rất tốt, quan hệ xã hội rất tốt, được nhiều người kính trọng, sống rất hoà nhã với mọi người, vui tính, gia đình rất hạnh phúc(mình biết rõ vậy vì mình quen thân với cả nhà anh ấy), bạn bè ai có gì muốn chia xẻ, khó khăn đều tìm đến họ và bao giừo cũng nhận được những lời khuyên rất hợp lý. Song mình biết con người này lại rất cô độc trong cuộc sống. Từ người mình hiểu ra một điều là: Những nguời thông minh quá thường hay bị cô độc, bởi họ hay có nhũng suy nghĩ độc đáo, nhũng sáng kiến bất ngờ, những ý tưởng vượt trội trong cuộc sống đời thường họ vẫn sống và khó có nhiều người có đủ trình độ để hiểu họ. Do đó, dù là anh quan hệ rất rộng, dù là bạn bè rất quý mến anh, nhưng anh vẫn cô độc - Bởi anh không có người hiểu được anh.
Trả lờiXóaCòn mình, thì dù sống "độc thân", song hầu như mình rất ít khi thấy cô độc, nhiều người nghĩ là mình dấu diếm tình cảm, nhưng quả thực là như vậy. Có những khi có nỗi buồn, có những khi bị xúc phạm, song hình như mình đều tìm ra những người có thể chia xẻ với mình một cách hợp lý. Bạn bè là một chỗ dựa tốt nhất cho mình. Mình không tưởng tượng sống mà khôgn có bạn sẽ ra sao?? Từ nhiều năm nay sống không có chồng thấy chẳng sao, nhưng lại ko thể hình dung ra là nếu sống không bạn thì cuộc sống của mình sẽ thế nào???
Bởi vậy, nếu một lúc nào đó bạn thấy buồn, nếu một lúc nào đó bạn thấy cô đơn, bạn hãy nghĩ đến những người bạn thân thiết và nghĩ rằng nếu mình thổ lộ nỗi cô đơn với bạn mình, mình sẽ nhận được sự chia sẻ ân cần. Nhất là hãy nghĩ đến các bạn 10D.
Cảm động quá, khóc lun!
Trả lờiXóaCafe là để giải quyết cô đơn đấy.
Có cafe 1 mình, cafe 2 mình. Cafe 10 mình chưa chắc đã giải quyết được, nến nơi tòan cười, khi ra về, trở lại chuyện của riêng mình, thấy lại còn nguyên sự cô đơn!
@ TN ;Riêng mình ,
Trả lờiXóatình bạn có thể thay được tình yêu đấy , N à .
( Mình sợ không hiểu bạn , và mất bạn ).
Và người nhiều Bạn là người giàu nhất , đúng không ?
Không, dù sao đó cũng chỉ là đơn độc trong giây lát, mà như vậy như QT nói, có thể là 1 liều thuốc âm dương làm cân bằng cuộc sống của mình.
Trả lờiXóaMình đã có trải qua một vài thời điểm khó khăn, kể cả lúc hàng loạt người bỏ đi khỏi công ty của mình, chỉ còn lại mình, lúc ấy mình có 1 thoáng thấy đơn độc. Tại sao lại thế?? Mình đã làm điều gì mà nên nông nỗi này? trong khi mình mất bao nhiêu công sức, bao nhiêu đêm thức trắng để viết, để dịch, để làm cả các việc mà đáng lẽ ở vai giám đốc không phải làm?
Và mình đã nhận thấy được sự may mắn của mình đúng vào lúc mình thoáng thấy đơn độc ấy. Sự đơn độc ấy lại là khởi điểm của những sáng tạo mới. Và bây giờ lại bay đi bay về, lại thấy tự tin với rất nhiều đối tác, với rất nhiều bạn bè.
Và mình nghĩ rằng, khi ta đã có rất nhiều bạn bè xung quanh, nhất là lại có các bạn 10D, đừng ai phải thấy mình có lúc đơn độc.
Nếu có lúc nào đấy chỉ có 1 mình cũng không phải là lúc mình đơn độc, vì đã có Blog 10D luôn luôn chờ đợi bạn, luôn đón nhận bạn, luôn sẵn sàng chia xẻ với bạn những nỗi buồn, những niềm vui, những ước mong được sống tử tế, thanh thản và tận hưởng cuộc sống này.
Chúc tất cả mọi người được hạnh phúc.
Bây giờ thời đại văn minh
Trả lờiXóaA lô một cái, chúng mình có nhau !!!!!!!!
TB
@ TB, hay quá ,
Trả lờiXóaMình cảm thấy được hơi ấm của tình bạn , qua blog 10 D.
V, A
Chuyện kể rằng:
Trả lờiXóaCó 1 chàng, tuổi ngoại tứ tuần, cao, to, đẹp, dai, thành đạt, độc thân. Chàng hay nghe "Người Bạn Thân Tên Buồn" của Đức Huy.
Một hôm, ngồi bia, nghe mấy thằng bạn nói chuyện về chủ đề "với cô này, bé kia hay...", chàng hãnh diện: Ngoài những ưu điểm các anh vừa nói tới, bé của tôi còn tuyệt đối trung thành!
-Cô nào thế, từ bao giờ, đến độ nào rồi, kín tiếng vậy, tên là gì, ra mắt đi,???
-Vẫn cô ấy, từ lâu rồi, đêm nào chả cùng nhau, có các bạn, cô ấy tránh. CÔ ấy là ĐƠN. Không phải ra mắt nữa nhỉ?!
Cả bọn im lặng 30 giây rồi đồng loạt nâng cốc, đồng thanh chúc mừng kẻ độc thân không lẻ loi vì...
Chỉ hơi tiếc là tay Nặc Danh này không pót được ca khúc ấy lên! Nhờ quí vị kiếm giúp!
Có chủ quan quá không , mình cảm giác từ hôm qua đến giờ , nỗi cô đơn đã bớt 1 phần nào ? Thơ "con cóc " tràn lan , hay , tình cảm , chứng tỏ các bạn vui rồi ...
Trả lờiXóaMình hay nhớ bạn , rất mong gặp các bạn để đi buôn từ cây kim , sợi chỉ đến bàn chuyện tát cạn biển Đông ( ? ). Nhưng các bạn gái hay "tự bận" , buồn...
Chào nhé , minh đi công tác 1 thời gian .Chúc chợ mình đông zui .