(Bài viết chỉ hoàn toàn mang tính chất giải trí, không nhất thiết phải thể hiện suy nghĩ chính thức của tác giả).
Vinhnq giới thiệu bài Hiểu đời, thấy tác giả "triết" khá hay: Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có thể hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. (Câu này chắc Vinhnq cố ý in đậm, nghiêng?).
Tớ nghĩ: Không chừng có khi đây là đề tài hay cho bọn mình bình loạn lúc tuổi Rà lẩm cẩm?
Thú thực là tớ cũng còn băn khoăn nhiều với lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của tác giả: "...chỉ có thể hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. "
"Hiểu đời" nghĩa là sao? Muốn hiểu nó có dễ không?
Phải chăng chúng ta cứ muốn hiểu đời là hiểu được sao?
Mà nhất thiết cứ phải hiểu đời - thì mới sống thanh thản, thì mới sống thoải mái...?
Mà Đời cụ thể là cái gì mới được chứ???
...
Tất cả những người đang sống thanh thản, đang sống thoải mái thì đều là do họ hiểu đời?
Ngược lại: những người chưa sống thanh thản, chưa sống thoải mái thì đích thị là do họ chưa hiểu đời? Sao không có ai dạy đời họ nhỉ? Bạn bè tốt hiểu đời của họ đâu cả rồi? Chả lẽ họ không có bạn tốt hiểu đời?...
Liệu với cùng một sự việc, hiện tượng cụ thể ngoài đời nào mà cả trăm người đều hiểu giống nhau không nhỉ? - Chưa nói đến ĐỜI lại là khái niệm trừu tượng?, - Chưa nói đến mỗi người lại có cách hiểu khác nhau?...
Khó nhỉ? - Thì ... Đời mà! Thì thế mới là ... Đời!
Nhiều người còn cứ khăng khăng: Đời là bể khổ! - Vậy thì còn mong gì hiểu được nó để mà sống thanh thản, sống thoải mái nữa nhỉ? Vì đằng nào thì đời cũng khổ rồi, có hiểu được nữa thì cũng vẫn khổ thôi! Nhỉ?
Tớ thấy ngoài đời có nhiều người còn rất hay dạy đời nữa kia (nói chuyện với người khác, họ luôn khuyên bảo cậu phải thế lọ, cậu phải thế chai...). Những người ấy thì chắc chắn là họ hiểu đời lắm nhỉ? Thế họ sống có thanh thản, có thoải mái không nhỉ?
(Bạn nào biết rõ có trường hợp nào hiểu đời và sống thanh thản, và sống thoải mái thì bót lên cho anh em học tập với nhé!).
Thú thực nữa với các bạn là riêng cá nhân tớ thì tớ thấy mình còn chưa hiểu đời lắm (mặc dù tớ tự thấy mình sống rất thanh thản, rất thoải mái: ngày đi làm (nhàn như đi chơi!), chiều đánh bóng bàn. Đánh ở câu lạc bộ mình thấy chưa đủ lại xách vợt đi giao lưu thêm ở các sới khác. Cười suốt ngày. Nhậu nhiều đến nỗi bây giờ bắt đầu sinh gút...Như hôm qua chẳng hạn, sáng thì cafe rồi trưa lên Hồ Tây nhậu nhẹt. Đến chiều còn đang say ngất ngây thì ông bạn ở viện Kinh tế Thế giới nhắn tin mời đến đánh bóng bàn. Thế là lại xách vợt đi đánh từ 3h chiều đến 7h30 tối mới về - say ngất ngây nên đánh toàn thua!. Lên cơ quan thì rỗi việc, ngồi lướt goép rồi biên bài "lăng nhăng" thế này cho vui... - thoải mái quá đi mất!?).
Hay là mình hiểu đời rồi mà tự mình không biết?
Thì đấy, tự cho là chưa hiểu đời mà sao lại sống thanh thản thế? sao lại sống thoải mái thế?...
Tớ có thằng bạn thân xem ra có vẻ hiểu đời lắm. Ấy là tớ nghĩ thế, vì lúc nào gặp cũng thấy nó cười phé lé, chả bao giờ thấy nó lăn tăn cái gì. Tớ cam đoan nếu các bạn mà tận mắt chứng kiến cái điệu cười của nó thì thể nào các bạn cũng phải bò lăn ra mà ... cười với nó - cứ há há há, há há há, rồi lại hé hé hé, hé hé hé... Nhiều lúc tớ còn ước ao: giá mà mình cũng có cái điệu cười giống nó cho ... quên đời!
Cũng có vài ba lần buồn buồn, chán ... đời, tớ tìm đến nó hi vọng học mót được vài bí quyết về cuộc đời.
Gặp nó, vừa bắt đầu giãi bày: Tao chán quá...
Chưa kịp để cho tớ nói hết câu, nó đã vỗ vai tớ cái "bốp":
Xời ơi, mày thì còn lạ gì đời nữa! Đời là thế mà! Nào, thôi, cạch cái đã, kệ mẹ đời!
Há há há, há há há, hé hé hé, hé hé hé...
Không thể nhịn cười được với hắn. Thế là tớ lại quên hết sự đời, chả hiểu thêm được gì đời nữa...
Vậy thì ... làm sao để hiểu đời?
...
Vẫn nhiều băn khoăn quá! Chả biết mình đã hiểu đời chưa nữa...
Vậy nên tớ có bài "thơ" gọi là "cây nhà lá vườn", bót đại lên đây ti toe "dạy đời" cho vui (tất nhiên là với ai còn chưa hiểu đời thôi, không dám "dạy đời" các bạn đâu nha. Bạn nào hiểu đời rồi thì đánh cho tớ chữ Đại xá nha!):
Cứ tưởng người đời có Dại, Khôn
Ngẫm xem ai Dại với ai Khôn
Khôn lúc thất cơ Khôn hóa Dại
Dại khi đắc chí Dại thành Khôn
Dại - Khôn, Khôn - Dại là như thế (?)
Nên bắc đòn cân Dại với Khôn!?
(Bài "thơ" này lúc đầu tớ bót trong comment, giờ chính thức đưa lên đây).
Sắp đến Năm Mới, nhất định tớ sẽ chúc các bạn ai cũng
hiểu đời!
Xin đứng khoanh tay chờ các bạn chỉ giáo đây.
Xem cái này
cấm cười nha!
(Trân trọng kính mời bạn nào mới hoặc ít khi vào chơi, đọc thêm
bài này để thông cảm với "mùi văn" của tớ).