Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009

Làm sao để Hiểu đời?

(Bài viết chỉ hoàn toàn mang tính chất giải trí, không nhất thiết phải thể hiện suy nghĩ chính thức của tác giả).
Vinhnq giới thiệu bài Hiểu đời, thấy tác giả "triết" khá hay: Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có thể hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. (Câu này chắc Vinhnq cố ý in đậm, nghiêng?).
Tớ nghĩ: Không chừng có khi đây là đề tài hay cho bọn mình bình loạn lúc tuổi lẩm cẩm?
Thú thực là tớ cũng còn băn khoăn nhiều với lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của tác giả: "...chỉ có thể hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. "
"Hiểu đời" nghĩa là sao? Muốn hiểu nó có dễ không?
Phải chăng chúng ta cứ muốn hiểu đờihiểu được sao?
Mà nhất thiết cứ phải hiểu đời - thì mới sống thanh thản, thì mới sống thoải mái...?
Đời cụ thể là cái gì mới được chứ???
...
Tất cả những người đang sống thanh thản, đang sống thoải mái thì đều là do họ hiểu đời?
Ngược lại: những người chưa sống thanh thản, chưa sống thoải mái thì đích thị là do họ chưa hiểu đời? Sao không có ai dạy đời họ nhỉ? Bạn bè tốt hiểu đời của họ đâu cả rồi? Chả lẽ họ không có bạn tốt hiểu đời?...
Liệu với cùng một sự việc, hiện tượng cụ thể ngoài đời nào mà cả trăm người đều hiểu giống nhau không nhỉ? - Chưa nói đến ĐỜI lại là khái niệm trừu tượng?, - Chưa nói đến mỗi người lại có cách hiểu khác nhau?...
Khó nhỉ? - Thì ... Đời mà! Thì thế mới là ... Đời!
Nhiều người còn cứ khăng khăng: Đời là bể khổ! - Vậy thì còn mong gì hiểu được để mà sống thanh thản, sống thoải mái nữa nhỉ? Vì đằng nào thì đời cũng khổ rồi, có hiểu được nữa thì cũng vẫn khổ thôi! Nhỉ?
Tớ thấy ngoài đời có nhiều người còn rất hay dạy đời nữa kia (nói chuyện với người khác, họ luôn khuyên bảo cậu phải thế lọ, cậu phải thế chai...). Những người ấy thì chắc chắn là họ hiểu đời lắm nhỉ? Thế họ sống có thanh thản, có thoải mái không nhỉ?
(Bạn nào biết rõ có trường hợp nào hiểu đờisống thanh thản, và sống thoải mái thì bót lên cho anh em học tập với nhé!).
Thú thực nữa với các bạn là riêng cá nhân tớ thì tớ thấy mình còn chưa hiểu đời lắm (mặc dù tớ tự thấy mình sống rất thanh thản, rất thoải mái: ngày đi làm (nhàn như đi chơi!), chiều đánh bóng bàn. Đánh ở câu lạc bộ mình thấy chưa đủ lại xách vợt đi giao lưu thêm ở các sới khác. Cười suốt ngày. Nhậu nhiều đến nỗi bây giờ bắt đầu sinh gút...Như hôm qua chẳng hạn, sáng thì cafe rồi trưa lên Hồ Tây nhậu nhẹt. Đến chiều còn đang say ngất ngây thì ông bạn ở viện Kinh tế Thế giới nhắn tin mời đến đánh bóng bàn. Thế là lại xách vợt đi đánh từ 3h chiều đến 7h30 tối mới về - say ngất ngây nên đánh toàn thua!. Lên cơ quan thì rỗi việc, ngồi lướt goép rồi biên bài "lăng nhăng" thế này cho vui... - thoải mái quá đi mất!?).
Hay là mình hiểu đời rồi mà tự mình không biết?
Thì đấy, tự cho là chưa hiểu đời mà sao lại sống thanh thản thế? sao lại sống thoải mái thế?...
Tớ có thằng bạn thân xem ra có vẻ hiểu đời lắm. Ấy là tớ nghĩ thế, vì lúc nào gặp cũng thấy nó cười phé lé, chả bao giờ thấy nó lăn tăn cái gì. Tớ cam đoan nếu các bạn mà tận mắt chứng kiến cái điệu cười của nó thì thể nào các bạn cũng phải bò lăn ra mà ... cười với nó - cứ há há há, há há há, rồi lại hé hé hé, hé hé hé... Nhiều lúc tớ còn ước ao: giá mà mình cũng có cái điệu cười giống nó cho ... quên đời!
Cũng có vài ba lần buồn buồn, chán ... đời, tớ tìm đến nó hi vọng học mót được vài bí quyết về cuộc đời.
Gặp nó, vừa bắt đầu giãi bày: Tao chán quá...
Chưa kịp để cho tớ nói hết câu, nó đã vỗ vai tớ cái "bốp":
Xời ơi, mày thì còn lạ gì đời nữa! Đời là thế mà! Nào, thôi, cạch cái đã, kệ mẹ đời!
Há há há, há há há, hé hé hé, hé hé hé...
Không thể nhịn cười được với hắn. Thế là tớ lại quên hết sự đời, chả hiểu thêm được gì đời nữa...
Vậy thì ... làm sao để hiểu đời?
...
Vẫn nhiều băn khoăn quá! Chả biết mình đã hiểu đời chưa nữa...
Vậy nên tớ có bài "thơ" gọi là "cây nhà lá vườn", bót đại lên đây ti toe "dạy đời" cho vui (tất nhiên là với ai còn chưa hiểu đời thôi, không dám "dạy đời" các bạn đâu nha. Bạn nào hiểu đời rồi thì đánh cho tớ chữ Đại xá nha!):
Cứ tưởng người đời có Dại, Khôn
Ngẫm xem ai Dại với ai Khôn
Khôn lúc thất cơ Khôn hóa Dại
Dại khi đắc chí Dại thành Khôn
Dại - Khôn, Khôn - Dại là như thế (?)
Nên bắc đòn cân Dại với Khôn!?
(Bài "thơ" này lúc đầu tớ bót trong comment, giờ chính thức đưa lên đây).
Sắp đến Năm Mới, nhất định tớ sẽ chúc các bạn ai cũng hiểu đời!
Xin đứng khoanh tay chờ các bạn chỉ giáo đây.
Xem cái này cấm cười nha!
(Trân trọng kính mời bạn nào mới hoặc ít khi vào chơi, đọc thêm bài này để thông cảm với "mùi văn" của tớ).

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

HIỂU ĐỜI

Một người bạn gửi cho, mình đọc BÀI NÀY thấy có ích, các bạn đọc thử xem sao?

" Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có thể hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đòi người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng...."....XEM TIẾP

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

XẨM HÀ NỘI

Sưu tầm & biên tập

Thưở Hà nội những năm 60 của thế kỷ trước, khi còn tàu điện, trong chúng ta chắc không có ai không từng đi tầu điện. Hồi đó mỗi lần đi tàu điện lên nhà bà ngoại tôi ở Cầu giấy, tôi thường gặp những người kiếm sống bằng hát xẩm trên tàu. Trước kia ở Hà nội, tàu điện vốn là một phương tiện giao thông phổ biến . Cùng với tiếng tàu điện leng keng, những câu hát xẩm cũng trở nên gắn bó, thân thuộc với người dân Hà thành. Gắn với tàu điện, đã có hẳn một điệu hát xẩm được ra đời mà các bến đỗ của nó cũng là môi trường biểu diễn chính của điệu hát này. Cùng một điệu hát nhưng có rất nhiều bài (lời thơ) khác nhau như: “Nuôi chồng đi thi”, "Anh Khóa", “Mục hạ vô nhân” … mà các nghệ sĩ ngày nay thường gọi là “Xẩm Tàu điện”. Hát xẩm vốn vẫn bị coi là thứ nghệ thuật “mạt hạng” chủ yếu thuộc về những người khiếm thị lang thang kiếm ăn. Nghe họ hát mà trong lòng thực sự thấy ái ngại và não lòng.

"Thế nhưng ít ai ngờ rằng, ông tổ nghề xẩm lại xuất thân là một Hoàng tử. Theo truyền khẩu, ông tổ nghề hát xẩm là Trần Quốc Đĩnh (con trai vua Trần Thánh Tông). Tương truyền, vua Trần Thánh Tông có hai người con trai là Trần Quốc Đĩnh và Trần Quốc Toán. Nhà vua truyền cho hai người con trai này phải vào rừng tìm ngọc quý, ai tìm thấy sẽ truyền ngôi báu.
Người anh Trần Quốc Đĩnh vốn là người chăm chỉ nên luôn lo lắng, chú tâm đi tìm ngọc. Còn người em thì mải chơi săn bắt mà không để ý gì đến việc vua cha sai bảo. Cuối cùng Trần Quốc Đĩnh tìm được ngọc quý trước. Người em rắp tâm chiếm đoạt nên đã chọc mù mắt anh cướp ngọc về dâng vua cha chiếm đoạt ngôi báu.
Người anh Trần Quốc Đĩnh với đôi mắt mù loà lang thang trong rừng sâu. Ông mò mẫm và tìm được những sợi dây rừng. Bụt hiện lên và truyền cách kết các sợi dây lại làm đàn. Không ngờ, âm thanh từ sợi dây ấy khiến chim muông trong rừng quây quần lại quanh ông. Hàng ngày, chúng mang thức ăn đến cho người mù bạc phận sinh sống qua ngày. Rồi những người tiều phu nghe được những âm thanh vừa ai oán, vừa sâu lắng của người mù nọ liền đưa ông về làng sinh sống.


Trần Quốc Đĩnh dùng tiếng đàn và lời ca của mình truyền dạy cho những người mù lòa biết đàn hát. Câu chuyện tiếng đàn đặc biệt và những lời ca của một người mù cuối cùng cũng đến tai nhà vua. Ngài mời người mù nọ đến và nhận ra đó chính là con trai của mình nhưng vị hoàng tử này vẫn một mực xin được ở lại chốn dân gian để truyền dạy tiếp nghệ thuật đàn, hát cho những người khiếm thị kém may mắn kiếm kế sinh nhai.
Ghi nhớ công ơn của vị hoàng tử Trần Quốc Đĩnh, những người hành nghề hát xẩm chọn ra một ngày để tưởng nhớ đến ông. Tuy nhiên, do xẩm vốn bị coi rẻ và cho là nghệ thuật của tầng lớp đáy cùng xã hội nên việc thờ tự vị Tổ nghề cũng không được long trọng và cố định. Giỗ tổ nghề xưa kia cũng chỉ được tổ chức tại các bãi đất hoang chứ không được phép tiến hành tại những nơi trang trọng.
Tất nhiên, không ai khẳng định chi tiết của câu chuyện trên là sự thật. Các cứ liệu lịch sử cũng không hề đề cập đến nhân vật “hoàng tử” Trần Quốc Đĩnh và nhân vật này có phải là ông tổ nghề xẩm hay không. Hoàn toàn có khả năng, những người hát xẩm đã tự dựng nên câu chuyện này để thể hiện nghệ thuật hát xẩm vốn được xuất phát từ một nhân vật quyền quý trong triều đình. Điều này sẽ góp phần an ủi cho thân phận hẩm hiu của những người buộc mình phải đi theo nghiệp hát xẩm - một nghệ thuật mà không ai muốn gắn bó suốt đời.


Lâu nay, nhiều người vẫn chưa hiểu đúng về nghề hát xẩm. Từ khi manh nha, nó đúng là một nghề để sinh nhai, nhưng trải qua thời gian, hát xẩm dần hình thành các dòng và các làn điệu khác nhau: "Ba bậc" (thính phòng, dành cho các cuộc vui trong gia đình); "phồn huê", "chênh bong", "xẩm xoan" (dành cho các cuộc hội hè, đình đám); thập ân (hay hát ở các đám giỗ, hiếu... để tỏ lòng hiếu đễ đối với ông bà, tổ tiên); ngoài ra còn có "xẩm chợ", "xẩm tàu điện"...Tuy nhiên, đến nay, nghệ nhân hát xẩm chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, đặc biệt những người coi hát xẩm như một nghề kiếm sống giờ chỉ còn duy nhất nghệ nhân Hà Thị Cầu (vợ út của ông Chánh Trương Mậu - trùm xẩm đất Ninh Bình khi xưa)
Nghệ thuật đường phố này đã không còn phải mang những nỗi tủi hờn, bi lụy mà đã được xem như một trong những nghệ thuật văn hoá dân gian cổ truyền đặc sắc cần lưu giữ của Việt Nam. Hiện nay chiếu xẩm vẫn diễn ra vào thứ bảy hàng tuần ở chợ Đồng Xuân cũng là một trong những nỗ lực duy trì lưu giữ nghệ thuật hát xẩm."

Ai đã từng đi chợ đêm Hàng Đào - Đồng Xuân vào mỗi tối thứ 7 mới thấy người Hà Nội mê hát xẩm. Không cầu kỳ, ngay trên hè phố… nhưng những đêm diễn vẫn chật cứng người xem. Xẩm đã có hẳn một số lượng khán giả đủ các lứa tuổi, luôn có mặt trong các đêm diễn suốt mấy năm qua. Nhiều người mê xẩm, nhiều khán giả vẫn mặn mà với xẩm.

Ảnh bìa phải: Nghệ nhân Hà thị Cầu

Điệu Xoan:





Dưới đây là một số bài xẩm tôi đã sưu tầm được và gửi lên trang âm nhạc xã hội "chacha.vn":

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Cãi vã

Cuối tuần mời các bạn vui một tý
"Cãi vã !!!
________________________________________
Đã bao giờ các cụ các mợ nghe được một cuộc chiến cãi vã mà toàn là những câu hỏi, mà không hề có câu trả lời chưa?
Câu chuyện xẩy ra vào một buổi tối ở một khu chung cư nọ, người chồng về nhà muộn…


- Sao anh về muộn thế?
- Mấy giờ rồi mà cô bảo muộn?

- Anh không có đồng hồ à?
- Cô tưởng cái đồng hồ rẻ rách của tôi không bao giờ chết à?

- Thế sao anh không hỏi người ta?
- Người ta là ai? Cô định ám chỉ người nào?

- Anh tưởng là tôi không biết gì ư? Thế anh lê la ở những xó xỉnh nào mà đến bây giờ mới vác mặt về nhà?
- Cô học ở đâu những cách ăn nói với chồng như vậy?

- Thế anh bảo tôi phải ăn nói với anh như thế nào?
- Cô không thể tìm được lời lẽ có văn hóa hơn một chút hơn so với trình độ của cô hay sao?

- Thế anh tưởng rằng anh có văn hóa lắm ư? Anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Liên can gì đến cô?

- Tại sao anh cứ trả lời câu hỏi của tôi bằng câu hỏi của anh?
- Tại sao lại không?

- Tôi hỏi lại: anh đã nốc bao nhiêu bia và rượu rồi?
- Tiền cô giữ hết rồi, lấy đâu mà bia với rượu?

- Thế thì lương mới lĩnh đâu hết rồi?
- Cô tưởng rằng lương tôi nhiều lắm à?

- Anh đưa hết tháng lương cho con nào vậy?
- Cô cho rằng ngoài cô ra, mọi người phụ nữ khác đều là con cả hay sao?

- Không phải là * thì tại sao lại đưa hết tiền cho nó? Hả…? Hả…?
- Tại sao cô lại tru tréo, gào lên như con điên thế?

- Không tru tréo lên để anh muốn làm gì thì làm à?
- Bơn bớt cái mồm đi có được không?
- Tôi không bớt thì anh định làm gì tôi?
- Cô không thách thức tôi đấy chứ?

- Anh có dám không?
- Đến nước này thì tại sao tôi lại không dám?


Bốp…

=> Lại một cuộc chiến tiếp theo xẩy ra - xem phần 2"
(Nếu giúp các bạn có nụ cười cuối tuần, mình sẽ post tiếp phần 2)

Ảnh hay nên ngó qua

Nhân kỷ niệm 30 năm chiến tranh biên giới Việt - Trung (1979 - 2009), tạp chí Time giới thiệu một số hình ảnh về cuộc chiến này.
Trân trọng giới thiệu với bạn nào quan tâm.
Tham khảo: những lý do để Khoai Tây ghét VN (tiếng Anh).
Hoặc xem ở đây nếu muốn bạn Gúc dịch hộ.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

I love you - Andre Rieu

I love you - Andre Rieu

ANIMAZIONE @ TROPICANA CLUB LATINO MILANO



(Videos by tropicanaclublatino)

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Second Waltz

André Rieu - Live in Vienna

André Rieu - Live in Vienna

(Videos by AndreRieuTV)

Mozart Medley-Andre Rieu



(Videos by soschonpechn)

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Nghe bản Romance này cho sướng!

Beethoven Violin Romance

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Mong sao chóng đến năm 2020!

Đọc bài này của đồng chí Tiến sĩ, mong sao cho chóng đến năm 2020!
Chợt nhớ đến bài thơ Vịnh tiến sĩ giấy của Nguyễn Khuyến:
...
Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng,
Nét son điểm rõ mặt văn khôi.
Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?
Cái giá khoa danh thế mới hời!
Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ,
Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi!
(Thêm cái ảnh sưu tập được để minh họa cho nó ... đẹp)
Đến năm 2020, nước mình có nhiều tiến sĩ thế thì chắc hết nghèo!
Nhỉ?
Rồi thì lao động các nước trong khu vực đổ xô vào làm thuê cho Việt nam?
Nhỉ?
Đến 2020, tớ sẽ thuê hẳn một oshin Singapore (trẻđẹp) cho ... oách!
Nhỉ?
Tài liệu tham khảo: chiện con Lừa.
(Tái bút: Hôm trước đọc bài của vị TS trên kia - đang mừng, thì hôm nay đọc bài
100% công chức cấp cao là Tiến sĩ thì dân ta đi ăn mày! của TS Nguyễn Quang A, lại buồn rồi!).

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

Happy birthday!

Chúc mừng sinh nhật ĐỖ HOÀNG VÂN ANH.




Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Quan trọng là những comments...

VÔ DUYÊN!
Bực!
Mỗi khi rút ra đút vào là ... bực! Cái to cái nhỏ, cái vừa cái không, cái mới còn cứng cứng, rút ra đút vào riết rồi oặt ẹo, mềm nhũn, méo mó, thậm chí còn rách rưới. Nhìn xót xa quá, tròng cho tụi nó cái bao, nhiều khi là vài lớp bao nhưng cũng chẳng ăn thua, rồi cũng xác xơ theo năm tháng...
Đọc tiếp ở đây.

CHAO tat ca

Nhieu van de qua nhi? Moi nguoi tam thu gian voi video cua Julio Iglesia nhe.

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Liệu bạn có thể cầm được nước mắt?

(Bài báo khiến 1 tỷ người rơi lệ)
Sống trên đời vỏn vẹn có 8 năm. Không cha mẹ. Được người cha nuôi nghèo nhặt về khi còn đỏ hỏn...
"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan!"
Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em...
...Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái...
...Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.
"Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"
.
..."Dì ơi, đây là di chúc của con..."
..."Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào
...
Xem đầy đủ ở đây. (Tên bài: made in tựtôi)

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Nhận thầy giáo

Tấm ảnh này không phải của lớp 10D, mà là của một lớp sau 2 năm. Trong ảnh có thày giáo đã từng dạy lớp 10D.
Mọi người thử nhớ lại, thày tên là gì? và dạy môn gì?

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Đọc truyện - Xả stress

Cu Hưng không làm việc cho địch

Cu Hưng hồi nhỏ nhập hộ khẩu vào nhà ông bà ở quê, vì bố mẹ chưa có hộ khẩu và chỗ ở tại TP.
Chừng làm nhà xong, nhập hộ khẩu xong, bảo lãnh cho cu Hưng nhập khẩu. Phải làm hồ sơ nộp công an Quận.
Bản khai nhân khẩu chuyển đến có hẳn một mục yêu cầu kê khai rõ thời gian làm việc cho ta hoặc cho địch, ở đâu, công việc và nhiệm vụ gì.
Hỏi cu Hưng - vì nó chưa biết chữ nên bố khai dùm: Con có thời gian làm việc cho ta hoặc cho địch không?
Nó cười, vì nó chưa biết nói.
Hỏi ông bà: Thời gian cu Hưng ở dưới quê có tham gia làm việc cho địch không? (Trong bụng lo rằng: nếu có làm việc cho địch, coi chừng chuyển lên đây không được nhận vào nhà trẻ thì kẹt).
Ông bà nói từ hồi tụi mày gửi về quê đến giờ, chỉ thấy nó đái dầm và đòi ăn bột. Không thấy làm việc cho địch, cũng không có ai làm việc cho địch tìm tới nhà đặt quan hệ gì với nó.
Hỏi tiếp: Ông bà nhớ kỹ dùm con, thấy nó chơi với thằng cu Bảo cháu ông Hai Bô hàng xóm, không biết thằng Bảo có làm việc cho địch rồi móc nối cu Hưng không.
Ông bà nói chắc không có, thằng Bảo mới ba tuổi, ông nội nó là Hai Bô ngày xưa làm giao liên cho xã đội, giờ có trợ cấp người có công, chắc thằng Bảo cũng không làm việc cho địch.
Yên tâm, bèn ghi vào: còn nhỏ, sống với ông bà, không làm việc cho ta lẫn cho địch!
Con mình, coi lười học vậy mà lý lịch trong sáng ghê!
Nguồn: http://bocuhung.multiply.com/journal/item/326/326

Buồn ... quá!

Đang ... buồn buồn.
Đọc cái tin buồn, thấy ... buồn buồn thêm. Tớ cóp bết lên đây chia bớt cho các bạn... buồn cùng cho ... đỡ buồn.

Vô cùng thương tiếc

(Tin rất buồn)

Gia đình và các cơ quan ban, ngành, đoàn thể, tổ chức, đơn vị (xin xem chi tiết trong danh sách đính kèm - Phụ lục 1) vô cùng thương tiếc báo tin, đồng chí GS - TSKH - NGND - NSND - TTND - AHLLVT (5 năm liền) - AHLĐ (30 năm liền) Nguyễn Văn X, nguyên ĐVNĐ, ĐVTN, ĐV, ĐV, ĐVCĐ, nguyên LĐ các lớp học ngắn hạn, tại chức, chuyên ngành hai, từ xa, nâng cao, tăng cường, cao cấp CT ... (Phụ lục 2), nguyên LĐ các cơ quan (Ban, Bộ, Ủy ban, Tổng cục, Bộ Tư lệnh), đồng thời kiêm CĐ các HĐKH, LL, các cuộc thi, và đứng đầu các ĐT (Mặt trận, Công đoàn, Hội, Quỹ), cũng như các TCKT (HTXNN, HTXMB, Tổ hợp, Xưởng, Nhà máy, Cty, Tổng Cty, Tập đoàn, Công ty mẹ-con, Khu CN, Khu CX) - (Phụ lục 1), giấy chứng nhận, phiếu khen, Giấy khen, Bằng Khen, Thư Khen, điện khen, lời khen, danh hiệu, huy hiệu, huy chương, huân chương, giải thưởng, kỷ niệm chương (Phụ lục 3), sau một thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù đã được các nhà bác học, GS, TS, BS, DS đầu ngành trong và ngoài nước, nội-ngoại-đa khoa tận tình chăm sóc, xong vì tuổi cao sức yếu (mà vẫn được đảm đương quá nhiều trọng trách) nên đã từ trần hồi ...

... Ban Lễ tang gồm có đồng chí PGS - TSL - NGƯT - NSƯT - TTƯT - AHLLVT - AHLĐ Nguyễn Văn Y - trưởng ban, và (Phụ lục 4) xin vui mừng báo tin là sẽ có các hoa hậu - hoa khôi - người đẹp các giai cấp - các dân tộc qua các thời kỳ - các cuộc thi trong-ngoài nước cùng với các đồng chí LĐ cao cấp nhất dẫn đầu các đoàn của Đ và các BNĐT với sự góp mặt của các nhà hảo tâm, các doanh nhân thành đạt, doanh nghiệp Hàng Việt Nam chất lượng cao (Phụ lục 5) đến viếng và tiễn đưa đồng chí Nguyễn Văn X về nơi an nghỉ cuối cùng.

Thay mặt các cơ quan đoàn thể (Phụ lục 1) và gia đình, trưởng nam PGS - TSKT - NGƯT - NSƯT - LG Nguyễn Văn Z xin được gửi lời cám ơn trước tới các đồng chí LĐ sẽ đến viếng hoặc vì quá bận đại sự quốc gia mà không đến được nên sẽ gửi vòng hoa (Chi tiết lời cảm ơn, danh sách các đoàn và bài tường thuật lễ tang sẽ được đăng trên trang đặc biệt các báo A, B, C ngày mai. Ảnh kỷ niệm chụp chung với người quá cố trong tang lễ sẽ được gửi tới tận tay từng quan khách. Hình ảnh, âm thanh sống động của toàn bộ diễn biến lễ tang sẽ được phát trong Chuyên mục "Người con hiếu thảo và thức thời" của Đài Truyền hình TƯ lúc 19 giờ tối cùng ngày ... Mời quý vị và các bạn cùng thưởng thức).

(Tớ đã mạn phép tang chủ - trưởng nam PGS - TSKT - NGƯT - NSƯT - LG Nguyễn Văn Z biên tập lại đôi chút cho đỡ dài dòng văn tự và dễ đọc (?). Các bạn có thể đọc bản gốc tại đây).
Qủa thật đọc xong tớ thấy ... buồn thật sự, buồn ... quá rồi!
Muốn chia sẻ hết với PGS - TSKT - NGƯT - NSƯT - LG Nguyễn Văn Z cái sự... buồn của tớ!
Bonus chiện cười cho đỡ ... buồn:
Học sinh thời nay
Cô giáo của lớp tiểu học: - Thượng đế tạo ra người đàn ông đầu tiên là Adam trước và sau đó tạo ra người đàn bà là Eva từ cái xương sườn của anh...
Dưới lớp, học sinh nhao nhao lên: - Cái đó tụi em biết rồi... tụi em chỉ thắc mắc làm sao để tạo ra những người tiếp theo từ 2 người đó thôi...?
Nguồn: ST.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Một cách nhìn khác

Với một cách nhìn khác về một xã hội phát triển hiện đại, một XH tràn ngập thông tin và nó đã làm thay đổi không ít thì nhiều quan hệ ứng xử giữa người và người và thay đổi chính cuộc sống của chúng ta, Nguyễn Ngọc Tư viết một câu chuyện ngắn, theo mình, khá hay và đầy tính nhân văn. Mời các bạn cùng đọc.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Đọc báo dùm bạn

Theo dantri.com:
Nhân dịp khai giảng năm học mới, PTT, Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân có gửi bức thư đầy tâm huyết của mình tới lãnh đạo 63 tỉnh, thành trong cả nước với mong muốn: “Tạo tiền đề đáp ứng tốt hơn yêu cầu hình thành lớp thanh niên có năng lực công dân mới”.
Xem ở đây này.
Lạ ở chỗ có nhõn một cái comment khá "ngộ nghĩnh" ở bên dưới (tớ cóp-bết nguyên văn):
Dư Thương Hải (9/7/2009 9:14:43 AM)
Xin chào tòa soạn, tôi rất lấy làm tâm đắc khi được đọc qua "bức thư", tôi rất lấy làm hoan hỉ khi thấy ngài đã phát biểu rất hay, gây cho tôi rất nhiều cảm xúc khó tả, từ miên man đến bất tận, lâng lâng tận mây xanh, nội dung truyền tải rất ướt át, phiêu bồng và "rất hài hước". Tôi rất thích những mẫu chuyện như thế này của ngài. Hy vọng ngài sẽ cho ra nhiều ấn phẩm trác tuyệt như thế. Xin chào tòa soạn, chúc mọi người một ngày tốt lành!
Các bạn thấy ... thế lào?
Tham khảo Thư của B.Obama ở đây.
(Bản gốc tiếng Anh ở đây).
Còn đây là thư Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nhân ngày khai trường năm học 2009-2010.

Vấn đề đáng quan tâm - Môi trường




Mình sưu tầm được một số ảnh thú vị liên quan đến vấn đề môi trường. Tiêu đề ảnh do mình tự đặt:
H1: Băng tan, người khóc
H2: Hãy ăn rau xanh, và
H3: Bảo vệ động vật

Cái gì đây?

Cái gì đây?
Túm được bức ảnh đẹp của ông bạn trên mạng:
Bất giác nghĩ đến lời bài hát nào (chẳng nhớ) cứ day dứt, day dứt (í nhầm, cứ da diết, da diết):
Quê hương là chùm khế ngọt
Ai cao thì hái được nhiều,
(Ý là ai thấp thì đừng có mà mơ đến khế ngọt?)
Quê hương là...
gì nữa nhỉ?
Chẳng nhớ nữa! - Đầu óc bây giờ chán thật!
???

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

26 điều cần ghi nhớ trong cuộc sống !

26 điều cần ghi nhớ trong cuộc sống !
________________________________________
Đó là những điều giản dị nhưng cực kỳ hũu ích cho những ai muốn làm giàu thêm hành trang cuộc sống.
1. Nổi giận là trạng thái cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu.
2. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể phá huỷ hiện tại bằng cách quá lo lắng cho tương lai.
3. Hãy yêu thương đi... rồi bạn chắc chắn sẽ được đáp lại.
4. Cuộc sống luôn ban tặng những điều tốt đẹp nhất cho những ai biết nhẫn nhịn.
5. Tất cả nụ cười đều có chung một ngôn ngữ.
6. Cái ôm là món quà lớn... Có thể cho đi lúc nào và dễ dàng được đáp lại.
7. Mọi người cần được yêu thương... nhất là khi họ không xứng đáng điều đó.
8. Thước đo của cải của một người là những gì anh ta đã cống hiến cho đời.
9. Tiếng cười là mặt trời của cuộc sống.
10. Ai ai cũng đẹp, có điều không phải ai cũng nhận ra nó.
11. Điều quan trọng cho cha mẹ là sống theo những gì họ dạy.
12. Cảm ơn cuộc sống về những gì bạn có, tin cuộc sống về những gì bạn cần.
13. Nếu bạn tiếc nuối ngày hôm qua và lo lắng ngày mai, bạn sẽ không có ngày hôm nay để cảm tạ.
14. Người bình thường nhìn hình thức, người thông thái nhìn nội tâm.
15. Sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay sẽ có tác động đến ngày mai
16. Dành thời gian để cười, bởi đó chính là điệu nhạc của tâm hồn.
17. Nếu có ai nói xấu bạn, hãy sống làm sao để không ai tin điều đó.
18. Kiên nhẫn là khả năng bạn hãm phanh khi bạn có cảm giác như đang tăng tốc.
19. Tình yêu thương vững chắc sau khi trải qua những xung đột.
20. Điều tốt nhất cha mẹ có thể làm cho con cái là yêu thương nhau.
21. Những lời nói không tốt không làm gãy xương, nhưng có thể làm vỡ trái tim ta.
22. Để thoát khỏi gian nan, chỉ có cách đi xuyên qua nó.
23. Yêu thương là từ duy nhất có thể chia mà không bị giảm.
24. Hạnh phúc được tăng lên nhờ những người xung quanh, nhưng không phù thuộc vào họ.
25. Với mỗi phút bạn nổi giận, bạn mất đi 60 giây hạnh phúc mà không thể nào lấy lại được.
26. Làm bất cứ việc gì với hết khả năng, cho những ai bạn có thể, với những gì bạn có, và ở nơi nào bạn đang đứng.
(trích từ otofun.com)

Cuối tuần, post bài cho chợ đông vui và chúc các bạn một tuần làm việc dui dẻ
Ai đọc rồi thì cho qua nhé

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Nhiệt liệt chào mừng năm học mới!

Chúc mừng các cháu nhân ngày Khai Giảng Trù Bị!
Hôm nay, các cháu học sinh (trong đó có con gái tôi) hồ hởi, phấn khởi, nô nức đến trường ... tập Khai Giảng.
Trông hai anh Cu Con đáng yêu quá!
Tôi cứ ước ao: giá mình được trở lại với Tuổi Thơ!
Rồi tôi lại cảm thấy tiếc nuối: Ôi, thời Oanh Liệt nay còn đâu!
Không biết có ai chợt nghĩ như tôi?
Nguồn ảnh: ST.

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Hàng xóm

Cũng có một 10D khác của trường Phổ thông cấp III công nghiệp Hà nội. Thử "ngó" sang hàng xóm xem sao?

Tếu táo tí...

Giỏi ngoại ngữ quá!
Ông Việt Nam đụng phải ông Tây.
- Ông VN: I’m sorry.
- Ông Tây cũng lịch sự: I’m sorry too.
- Ông VN nghe xong vội vàng: I’m sorry three.
- Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: What are you sorry for?
- Ông VN làm luôn: I’m sorry five.
- Ông Tây bực mình: Oh shit!!!
- Ông VN hết hồn: Oh seven!!!
Nguồn: ở đây.
(Đã biên tập lại cho dễ đọc).
Xem cái này, thương Hà nội quá, Hà nội ơi!
Đọc cái này hoang mang quá. Không hiểu có ảnh hưởng đến cái Bô gì không?

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

2/9/2009

Nhân ngày 2/9/2009, gửi tới các bạn bình hoa chào mừng.




Chúc tất cả khoẻ mạnh, vui vẻ.

Beetizino.