Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Hồi ức về Tùng

 Tôi luôn nhớ đến Tùng và có rất nhiều kỷ niệm không bao giờ quên với nó. 
Năm lớp 8 một buổi ra chơi, Thắng không biết lúc đó đang buồn hay suy tư việc gì. Đứng một mình dưới cái xà đơn trong lúc sân trường rât đông người, tâm trạng để đâu đâu. Bất thình lình bị Tùng 'bắt vở' ÒA một cái làm tim mình muốn nhảy ra ngoài. Tức quá, mình vớ lấy hòn gạch đòi phang nó. Nhưng nó cứ nhăn răng ra cười. Không hiểu sao lúc đó tự nhiên mình quăng hòn gạch đi rồi khóc tức tưởi chẳng có nguyên nhân. Nó ôm lấy vai mình, và từ đó hai thằng rất quý nhau. Sau đó là đá bóng cùng nhau, lại càng thích nhau hơn.Vì khi đá bóng người ta thể hiện tính cách càng rõ hơn. Tùng rất cởi mở, thẳng thắn lại hóm hỉnh hay cười. Khi cười thì cười bằng cả mắt. Nó rất nhường nhịn bạn bè. Nhưng rất bản lãnh, dũng cãm và có phần hơi "liều" làm mình càng "mê nó". Có một lần đi học về Tùng rủ mình về nhà nó chơi, rồi hai đứa lang thang ra đến nhà ngân hàng rồi vườn hoa Chí Linh, rồi ra bờ hồ ngồi nói chuyện linh tinh đến sẩm tối mới về. Tùng lúc đó nó gần Quang "Cẩm" với Hà "lùn" và Hiệp "Nguyên".
Còn nhớ một lần đá bóng ở sân Long Biên, bị bọn "phủi" ở đó ăn cắp quần áo, giầy, dép. Tùng là thằng đầu tiên hét lên " đánh bỏ mẹ chúng nó đi". Thế là cả đội bóng lớp mình nhào vào đánh đuổi đến tận khu nhà bờ sông lấy lại đồ.
Về sau khi Tùng đi bộ đội hai đứa mình còn viết thư cho nhau được 3 lần. Lá thứ 3 Tùng viết ở Cam Lộ, Quảng trị. Lá thứ 4 của mình thì Tùng không thể trả lời. Mình nhớ nó viết :"Tao cứ thấy thằng nào còi, nhỏ bé mà nhanh nhẹn và mạnh bạo là tao nhớ đến mày" Mình đùa lại nó : " Tao cứ thấy thằng nào lông mũi thò ra ngoài là tao nhớ đến mày". Hì. Vậy đó. 
Rất tiếc là sau này khi đánh lộn bị công an bắt và họ thu giữ valy trong đó có thư từ và có cả ảnh của Tùng trước ngày đi lính, cả sổ lưu niệm phổ thông quý giá cũng mất. Đòi lại họ nói không biết, mình cũng thua luôn.
Rồi cuộc sống cứ cuốn chúng mình đi. Đã bao lần mình mong về Hà nội sẽ đến nhà Tùng, thắp nén nhang, hỏi thăm ngày Tùng hy sinh và xin một tấm ảnh của bạn mà chưa làm được. Nhân dịp này có lẽ các bạn ở HN giúp mình làm được điều đó. Buổi tối ở nhà Tùng liên hoan trước khi đi lính có chụp rất nhiều ảnh. Không biết các bạn Hà, Hiệp...hay ai còn giữ được không?

VŨ DUY THẮNG

3 nhận xét:

  1. Nếu Tùng mà chiến đấu và hy sinh ở Cam lộ Quảng trị, may mắn mà được quy tập hài cốt thì dễ nằm ở Nghĩa trang LS quốc gia đường 9 lắm. Vì nghĩa trang này chủ yếu là nơi yên nghỉ của các liệt sĩ hy sinh tại chiến trường đường 9 trong đó có Cam lộ.

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Vinh, Nếu Vinh hay bạn nào có thể đến thăm nhà Tùng hỏi thăm xem có tin gì không ?
    Bạn nào biết Tô bình Tiếp lớp A hay C,B Thắng không nhớ, đi bộ đội cùng đợt và hình như cùng đơn vị, bị thương được về sớm có thể biết thông tin về Tùng, hay những người cùng đơn vị.
    Tìm được những người cùng đơn vị là tốt nhất. Có bạn nào biết Tiếp hỏi thăm giúp. Lần sau về VN Thắng sẽ đi tìm Tùng. Hy vọng có thể tìm được. Có gì các bạn email cho Thắng nhé.

    Trả lờiXóa
  3. Vinh, Cam Lộ là nơi dừng chân, tập kết thôi. Thắng sợ rằng Tùng mất ở thành cổ, Quảng Trị. Đó cũng là thông tin mà Thắng biết về Trung đoản có nhiều học sinh HN 1972. Nếu ở thành cổ thì khả năng thành "cát bụi" là rất rất cao. Nhưng mình vẫn hy vọng. Vậy nhé.

    Trả lờiXóa