Chán! cũng chẳng định đăng bài, nhưng mấy bạn biết mình vừa đi về, muốn thấy một địa danh nổi tiếng thời chống Mỹ nên thực hiện vậy.
Thời chống Mỹ lứa chúng ta vẫn nghe bài hát: "Thái Văn A đứng đó" sáng tác của nhạc sĩ Văn An
"Sừng sững chòi cao trên hòn đảo nhỏNhư ngọn hải đăng bốn mùa sóng gió
Thái Văn A, Thái Văn A đứng đó
Yêu đảo như quê giây phút chẳng rời
Mắt rõi tầm xa canh giữ biển trời
Đứng nơi đây thức canh cho đất nước
Nhìn khói lửa đang ngun ngút bờ Nam..."
Qua bài hát này mà Cồn cỏ đã được lưu giữ trong tâm trí của thế hệ chúng ta.
Hôm rồi được anh bạn, trong chuyến xuyên Việt từ Nam ra Bắc, khi qua Quảng trị đã "thiết kế" được chuyến ra Cồn cỏ, gọi điện rủ rê, đã lâu không nghỉ phép, tôi thu xếp đi một chuyến thư giãn cho biết đây đó.
Sáng 12/7 tôi cùng 2 ông bạn già đi ô tô từ Hà nội vào. 5h sáng xuất phát từ Hà nội, đúng 18h cùng ngày có mặt tại Cửa Việt nơi sẽ là điểm xuất phát ra Cồn cỏ.
Cách đây 3 năm, đến Cửa Việt khi đó vẫn chưa có gì gọi là dịch vụ du lịch, năm nay đến đây đã thấy xuất hiện một số nhà nghỉ, nhà khách, nhà hàng được dựng lên sẵn sàng phục vụ du khách. Vào đến Cửa Việt thì gặp nhóm bạn "xuyên Việt" từ thành phố HCM ra. Cả nhóm thuê nghỉ tại nhà khách ngành cao su có đầy đủ máy lạnh, nước nóng và chỗ đậu xe rộng rãi.
Buổi tối hôm đó được mấy anh bên Biên phòng và Hải quan Cửa Việt mời cơm chiêu đãi.
Sáng sớm hôm sau 5h sáng dậy, xuống tàu rời bờ ra đảo. Sau khi được Biên phòng cảng Cửa Việt cấp phép ra khơi và được họ giới thiệu thuê tàu. Chiếc tàu thuê là dạng tàu đánh cá, nhìn chiếc tàu kể ra cũng ái ngại. Chậc lưỡi tự động viên: "người ta đi được mình cũng đi được" Mười người lọt thỏm trên con tầu cá loại lớn. Kể có thêm hai ba chục người (chịu phơi nắng) nữa cũng được, chưa kể dưới hầm tầu, còn rộng rãi chán. Đúng 5h30 tàu xuất phát, đảo Cồn Cỏ cách Cửa Việt hơn 20 hải lý, sau gần 2 giờ đồng hồ, đảo Cồn cỏ đã thấp thoáng phía xa, từ xa thấy đảo như hai hòn tách rời nhau càng gần rồi dần hiện ra đảo một màu lam thẫm, Cồn cỏ thực sự là hòn đảo xanh. Đến gần nhìn rõ âu tàu đang được xây dựng bằng những khối bê tông gai cực lớn rải đầy xung quanh. Sau 2 tiếng rưỡi tàu cập bến trên đảo, cũng may trên đường đi không xảy ra trục chặc gì. Đã liên hệ trước từ trên bờ, khi tàu cập cảng đồn trưởng tên Trình
của đồn biên phòng 214 trên đảo ra đón. Anh Trình nói chuyện và giới thiệu qua về đảo hướng dẫn đường đi nước bước trên đảo. Nói chuyện mươi phút, xin phép thăm đảo. Cách đây 8 năm Cồn cỏ đã được dân sự hóa, ngoài bộ đội biên phòng còn có khoảng 500 người là dân và đã có bộ máy dân sự cấp huyện được thành lập trực thuộc bộ máy hành chính tỉnh Quảng trị. Nghĩ rằng chuyến đi của đám "phượt" già, không ngờ vì sự nhiệt tình của các anh biên phòng mà chuyến đi được nâng cấp lên bán chính thức, gặp gỡ chỉ huy biên phòng đảo. Trên đường thăm đảo chúng tôi ghé vào chào các lãnh đạo huyện Cồn cỏ. Lãnh đạo huyện giới thiệu về quá trình dân sự hóa và tương lai phát triển của Cồn cỏ, được lãnh đạo đảo ưu ái cho một chiếc xe bán tải duy nhất phục vụ một vòng quanh đảo, dừng thăm vài chỗ, chụp ảnh theo ý thích. Với sự đầu tư của NN và tỉnh Quảng Trị cùng nỗ lực lớn của
quân và dân huyện đảo, đến nay Cồn Cỏ đã không ngừng thay da đổi thịt,
mang dáng dấp của một đô thị. Hệ thống đường sá, cầu cảng, trạm y tế, trường mầm non… được xây dựng khang trang, đẹp đẽ. Điểm thăm quan đầu tiên là "Hải đăng Cồn cỏ", cũng có ý định leo lên Hải đăng để được ngắm nhìn toàn bộ đảo, nhưng rất tiếc người trông coi hải đăng lại đi vắng.
Tiếp đến là đài tưởng niệm anh hùng Cồn cỏ, tưởng niệm bộ đội và nhân dân đã chiến đấu (30 người) và phục vụ chiến đấu (73 người) trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. "Phục vụ chiến đấu" cho Cồn Cỏ là tiếp tế bằng thuyền buồm, thuyền chèo tay từ Vĩnh linh ra đảo vũ khí, đồ ăn và cả nước ngọt với trên trời là máy bay, trên biển là tàu biệt kích, là pháo hạm từ xa. Phục vụ mà hy sinh nhiều hơn trực tiếp chiến đấu, chưa kể còn những người trôi dạt bị bắt thành tù chính trị của chính quyền SG.
Đi một vòng quanh đảo bằng ô tô đâm ra thừa thời gian so với dự kiến, cũng may có ô tô của đảo trợ giúp chứ đi bộ vòng quanh Cồn cỏ với diện tích 4 km2...không biết mấy tay "phượt" già ra sao nữa. Quay về điểm xuất phát ngồi hóng gió và tán gẫu chờ bữa cơm lính đồn biên phòng chiêu đãi.
Thấy tháp nước của chương trình thanh niên tình nguyện. Được biết chương trình này nhằm phục vụ vài trăm thanh niên xung phong ra làm công dân đảo. Họ sẽ sinh sống bằng nhiều nghề trên đảo. Nhưng tới nay những điều kiện đảm bảo cuộc sống bình thường chưa đủ, đặc biệt là trường phổ thông, nên rồi họ phải rút dần về bờ. Những người còn lại trên đảo là cán bộ chiến sĩ nhân dân, đều phải sống "không gia đình".
Đến trưa đoàn được anh Trình mời một bữa gọi là cơm lính nhưng thể hiện được sự hiếu khách của lính đảo có món ốc thổ đặc sản của Cồn cỏ. Đồn trưởng Trình cũng thông báo món cua đá không thực hiện được vì đã bị đưa vào sách đỏ.
Sau bữa cơm, chúng tôi trao đổi số điện thoại, khi nào có dịp ra HN hoặc vào thành phố HCM các anh gọi để chúng tôi có dịp tiếp đón. Đúng 12h30 chúng tôi rời đảo trở về đất liền.
Trên đường từ Cửa Tùng vào Cửa Việt, dọc đường có rất nhiều bãi tắm tự nhiên hoặc bãi thuyền của dân, vẫn còn hoang sơ. Sau hàng phi lao chắn sóng là con đường ven biển trải nhựa phẳng, vắng lặng, thưa thớt nhà dân bên đường. Nếu từ Bắc vào Cửa Việt, mách cho các bạn biết con đường này đi rất ngắn đừng qua cầu Hiền lương theo quốc lộ 1A để đến Đông hà rồi rẽ vào Cửa Việt...rât xa mà rẽ vào Cửa Tùng từ Cửa Tùng đi dọc ven biển đến Cửa Việt vừa được ngắm nhiều bãi biển đẹp và đường đã đẹp lại ngắn đi rât nhiều có 20 km thôi
Ghi lại được một số hình ảnh của chuyến đi.
Hôm rồi được anh bạn, trong chuyến xuyên Việt từ Nam ra Bắc, khi qua Quảng trị đã "thiết kế" được chuyến ra Cồn cỏ, gọi điện rủ rê, đã lâu không nghỉ phép, tôi thu xếp đi một chuyến thư giãn cho biết đây đó.
Sáng 12/7 tôi cùng 2 ông bạn già đi ô tô từ Hà nội vào. 5h sáng xuất phát từ Hà nội, đúng 18h cùng ngày có mặt tại Cửa Việt nơi sẽ là điểm xuất phát ra Cồn cỏ.
Cách đây 3 năm, đến Cửa Việt khi đó vẫn chưa có gì gọi là dịch vụ du lịch, năm nay đến đây đã thấy xuất hiện một số nhà nghỉ, nhà khách, nhà hàng được dựng lên sẵn sàng phục vụ du khách. Vào đến Cửa Việt thì gặp nhóm bạn "xuyên Việt" từ thành phố HCM ra. Cả nhóm thuê nghỉ tại nhà khách ngành cao su có đầy đủ máy lạnh, nước nóng và chỗ đậu xe rộng rãi.
Buổi tối hôm đó được mấy anh bên Biên phòng và Hải quan Cửa Việt mời cơm chiêu đãi.
| Đảo hiện ra một màu lam thẫm |
| Đồn trưởng Trình (ngồi giữa) |
| Đài tưởng niệm anh hùng liệt sĩ |
| Danh bia LS |
Đi một vòng quanh đảo bằng ô tô đâm ra thừa thời gian so với dự kiến, cũng may có ô tô của đảo trợ giúp chứ đi bộ vòng quanh Cồn cỏ với diện tích 4 km2...không biết mấy tay "phượt" già ra sao nữa. Quay về điểm xuất phát ngồi hóng gió và tán gẫu chờ bữa cơm lính đồn biên phòng chiêu đãi.
Thấy tháp nước của chương trình thanh niên tình nguyện. Được biết chương trình này nhằm phục vụ vài trăm thanh niên xung phong ra làm công dân đảo. Họ sẽ sinh sống bằng nhiều nghề trên đảo. Nhưng tới nay những điều kiện đảm bảo cuộc sống bình thường chưa đủ, đặc biệt là trường phổ thông, nên rồi họ phải rút dần về bờ. Những người còn lại trên đảo là cán bộ chiến sĩ nhân dân, đều phải sống "không gia đình".
| Ốc thổ |
Sau bữa cơm, chúng tôi trao đổi số điện thoại, khi nào có dịp ra HN hoặc vào thành phố HCM các anh gọi để chúng tôi có dịp tiếp đón. Đúng 12h30 chúng tôi rời đảo trở về đất liền.
Ghi lại được một số hình ảnh của chuyến đi.
Đi vòng quanh đảo
Đội này đi kinh quá nhỉ Tổng quản nhỉ! Nhìn Tôm hùm to thế kia thì lại một chân good và một chân very good mất thôi, hehe.....
Trả lờiXóaThue tau het bao nhieu anh Vinh ui?
Trả lờiXóaEm Binh 10C
ma cai ban do truy cap cp diem Houston la cua ECCN day nha
Trả lờiXóa:0)
@Bình(ECCN):
Trả lờiXóaThuê tàu cá hôm đó hết 6 triệu VNĐ thôi.