Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Quảng cáo việc làm

Tớ và một vài đồng nghiệp trong cơ quan nhận được mail quảng cáo việc làm như sau, nếu ai quan tâm thì liên hệ trực tiếp nhé:

Tuyển NHÂN VIÊN đi làm ngay. Có bốn vị trí :
1) Lương 10.000$/tháng ở Quốc Tử Giám: Sáng bê rùa đá ra phơi, tối bê vào cất.
2) Lương 10,000$/tháng ở bảo tàng: Sáng đẩy xe tăng cho khách tham quan, tối đẩy vào.
3) Lương 50,000$/tháng đi làm ở Công ty bia. Yêu cầu: Nam hoặc nữ, không quan trọng bằng cấp,công việc: đứng làm bia cho bộ ...đội tập bắn súng.
4)Lương 100,000$/tháng, BHYT đầy đủ: sáng trèo vào chuồng đánh răng cho sư tử.

Ai quan tâm thì liên hệ gấp với công ty môi giới việc làm o số 26 Phố Hươu cao cổ

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Đi Cao bằng

Cuối tuần vừa rồi, mấy người bạn rủ "làm" chuyến đi chơi vùng Cao Bắc Lạng mà năm ngoái chưa thực hiện được. Qua Cao bằng, đương nhiên phải đến thác Bản giốc nằm giữa biên giới Việt Trung. Có lẽ không nói đến chuyện chủ quyền ở đây vì vấn đề này đã được báo chí và dư luận nói đến nhiều. Chụp được mấy tấm ảnh thác Bản giốc để đánh dấu là đã đến nơi đây.
Thác Bản giốc 1/4 bên trái là của VN
Trên sông Bằng (thị xã Cao bằng)


Đường đến Bản giốc

Toàn cảnh thác Bản giốc

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía TQ

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía Việt nam

Thác Bản giốc phía Việt nam

Hang Ngườm ngao (gần Bản giốc)

Hoa dại

Hoa dại ven đường

Tiếc là mấy hôm lên Cao bằng trời không có nắng đẹp.

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Chuyện bia mộ hai chú chó của cụ Phan



Chuyện cụ Phan Bội Châu đắp mộ, dựng bia chó tử tế là chuyện có thật

- Một ông khách đến chơi, thấy cụ Phan dựng bia mộ chó, bảo: “Ông sao quá đa sự, coi chó như người?”. Cụ Phan trả lời: “Nhưng theo về nguyên tắc sinh lý thì người với chó có gì phân biệt; Mà sở dĩ phân biệt là chính ở nơi tinh thần. Nếu tinh thần mà mất hết tri giác, thì người chẳng phải chó là gì?”.
“Ông già Bến Ngự” đã bỏ tiền mua một đám đất ở Huế để làm “Nghĩa trang Phan Bội Châu” dành cho các nhà yêu nước thương nòi có chỗ an thân sau khi qua đời. Ở nghĩa trang này (bây giờ là số 5 - đường Thanh Hải, Huế). Hiện nghĩa trang có mộ của nhà cách mạng Nguyễn Chí Diễu, nữ sử Đạm Phương, Nguyễn Khoa Văn (Hải Triều), nhà thơ Thanh Hải... Nhưng đáng suy nghĩ nhất là hai bia mộ chó của cụ Phan.
Cụ Phan có nuôi hai con chó. Cụ đặt tên là con Vá và con Ki. Cụ rất yêu hai chú chó ta thủy chung và dũng cảm. Khi hai chú chó bị đau yếu mà mất, cụ đều đắp mộ và đề bia mộ bằng chữ Hán, chữ Quốc ngữ. Hiện dưới chân phần mộ Phan Bội Châu ở nhà Lưu niệm cụ Phan có mộ con Vá, con Ki và 3 tấm tấm bia mộ chí, tấm bia chữ Hán và tấm bia dịch ra chữ Quốc ngữ.
Con Vá mất ngày 21/5 năm Giáp Tuất (1934). Mộ con Vá là tấm bia "Nghĩa dũng cẩu" con Vá "chi trủng". Bia Quốc ngữ dịch như sau: "Vì có dũng, nên liều chết phấn đấu, vì có nghĩa nên trung thành với chủ. Nói thời dễ, làm thiệt khó, người còn vậy, huống gì chó. Ôi con Vá này, đủ hai đức đó, há như ai kia, mặt người lòng thú; nghĩ thế mà đau, dựng bia mộ chó".
Giải thích tại sao phải dựng bia mộ con Vá, trên tờ Trung kỳ tuần báo số 14, ngày 15/4/1936, cụ Phan Bội Châu có đăng bài kể về lịch sử con Vá nghĩa dũng rất sâu sắc.
Một ông khách đến chơi, thấy cụ Phan dựng bia mộ chó, bảo: “Ông sao quá đa sự, coi chó như người?”. Cụ Phan trả lời: “Nhưng theo về nguyên tắc sinh lý thì người với chó có gì phân biệt; Mà sở dĩ phân biệt là chính ở nơi tinh thần. Nếu tinh thần mà mất hết tri giác, thì người chẳng phải chó là gì?”.
Cụ Phan kể: Con Vá do một ông bạn ở Bao Vinh cho khi nó mới 3 tháng tuổi. 5 tháng tuổi, chủ đi đâu nó cũng theo. Có lần nó đã chiến đấu với một bầy dê, trong đó có con dê râu xồm dài lắm, sừng nhọn mà cong. Lúc đầu lũ dê xúm vào húc Vá. Thế mà một mình con Vá làm cho cả bầy dê phải hoảng hốt, toán loạn. Có lần một đoàn chó Tây của các nhà giàu sang ùa vào cổng nhà cụ Phan. Con Vá một mình “hồng hộc xông ra cắn”.
Đánh nhau một lúc lâu, Vá bị thương mù hai mắt. Lúc đó Vá được 7 tuổi. Đó là cái “dũng” của Vá. Vá còn là một con chó có “nghĩa” với chủ. Đối với cụ Phan con Vá như một vệ sĩ. Bọn thực dân suốt ngày đêm cho lũ mật thám theo dõi cụ. Con Vá đã cắn đuổi ít nhất hơn trăm người khách không mời mà tới đó. Nó ghét thứ nhất là những người thình lình vào buồng cụ.
Thấy con Vá khôn ngoan, những “trọc trèm nuôi muông đều để ý tới Vá”. Có lần Vá đưa ông bạn cụ Phan ra ga Huế, giữa đường nó bị bọn xấu bẫy. Vá vị bắt từ bảy giờ sáng đến tám giờ đêm mới thấy chạy về nhà thở ào ào, cổ bị buộc dây. Chắc là Vá phải nhẫn nại cắn đứt dây buộc mới thoát được.
Một lần con Vá vị bắt tới 4 ngày, mà nó cũng thoát được về, bụng đói meo vì không ăn uống gì.

Chiến công đáng kể nhất của Vá là bắt kẻ trộm. Có lần mụ người ở giúp việc nhà cụ Phan tham lam, nhân cụ Phan ngủ say, lẻn vào buồng cụ lấy “bao giấy” (bao tiền). Nhưng con Vá nằm dưới giường xông ra “hộc” một tiếng rất to, chụp vào chân mụ, buộc mụ phải vất bao giấy lại. Một lần có kẻ trộm đang đêm lẻn vào nhà lấy trộm áo mũ của đứa cháu treo ở móc áo ngoài nhà khách. Con Vá phát hiện ra, sủa vang đuổi theo, buộc tên trộm phải kinh hoàng vất áo mũ lại. Đó là oai linh con Vá.
Cụ Phan kể rằng, đối với con Vá “duy chỉ có việc này thì ở trong chủng tộc chó e con Vá là “độc nhất vô nhị”, là nó thấy đồ ăn ở ngoài đường, hay chỗ nào mà không phải của chủ nó cho ăn, thì nó nhất định không chịu ăn”.
Kể xong chuyện con Vá, cụ Phan kết luận: ”Giá như người làm tôi dân một nước, vừa dũng, vừa nghĩa, vừa khôn, thảy hết sức giữ nước, cũng y như con Vá giữ nhà, thời từ xưa đến nay làm gì có vong quốc sử nữa ư? “Một con chó nghĩa dũng như thế, khi nó chết làm sao mà không thương nhớ, không đắp mộ cho nó!".
Còn bia mộ con Ki khắc bằng chữ Hán: ”Nhân trí cẩu “Ki” chi trủng” vào năm Đinh Sửu, tức là sau con Vá 5 năm. Bia mộ chữ Quốc ngữ cụ Phan đề như sau: "Người hơi có đức nhân thường kém về phần trí; người hơi có đức trí thường kém về phần nhân. Vừa trí vừa nhân thiệt là hiếm thấy! Ai ngờ con Ki này lại đủ hai đức ấy.
Chung nhau thờ một chủ, thời xem là anh em, chẳng bao giờ như mèo với chó, thiệt là nhân đó. Thấy không phải chủ thời xem bằng cừu thù, chẳng bao giờ vì miếng cơm dẫn dụ, thiệt là trí đó. Trí vừa nhân. Nhân vừa trí, trong giống súc mà người, e đến mày mới thấy. Mày sao vội chết! Hỡi trời! Hỡi trời! Lòng ta đau đớn, phải tạc mấy lời. Đau đớn quá! Đau đớn quá! Kìa những hạng muông người!”

W.Bee.net.vn

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Hôm nay Chủ Nhật

Hôm nay CN, trời Hà Nội nắng vừa đẹp, không nóng, bạn bè lớp mình, nhắn tin được cho một số, đến điểm hay hẹn - Kem4mùa-CafeHapro- để gặp nhau trò chuyện. Kỳ Sơn về VN chăm sóc bố ốm, bạn bè có dịp gặp nhau. Gặp nhau cứ hỏi thăm nhiều, năm nay có nhiều thay đổi trong lớp, có nhiều bạn thay đổi vị trí, tính chất công việc, nhất là các bạn nữ - chuẩn bị cuối năm nay nghỉ hưu. Mình nói với cán bộ 4mùa: "Dạo này thấy bạn vẫn bận, hay ở lại thêm 1 nhiệm kỳ nữa?!", ko ngờ nhận được câu trả lời rõ ràng, vui vẻ, là về thôi! Đại khái như vậy, vẫn thêm các chủ đề về con cái, cháu nội, ngoại.
Hôm nay chớp được hình, các bạn thấy Phương nhà ta cười tươi chưa! Rất tự tin, rất nhớ nhiều điều (ví dụ hôm nay sinh nhật Mai, ...) chỉ trừ nằm bệnh viện nào thì chịu, đành nghe mọi người kể lại.
Xem ảnh nhớ bạn, nhớ Thái Hòa năm nay không còn nữa, mới ngày nào chụp hình chung cùng các bạn ở cổng trường (2003), rồi đám cưới Hòa con trai Phúc, tháng 11-2008 ở Hồ Tây kỷ niệm 35 năm ra trường. Sơn muốn đến thăm nhà, thắp hương cho bạn, các bạn cùng đi. Anh Hùng tiếp đón. Sơn nói, xúc động, thay mặt các bạn và blog gửi lại các bài lớp mình viết về Thái Hòa, hồi năm ngoái, dịp bạn nằm ốm, đấu tranh để sống, cũng là 1 kỷ vật. Anh Hùng nói sẽ xem và đọc cho Hòa nghe.
Gần đến trưa, mình và Sơn, Thuận sang thăm cô giáo chủ nhiệm, cô Ngạn ở Bồ Đề, Gia Lâm. Cô vẫn nhanh nhẹn, sáng suốt, lâu không gặp nhưng cô vẫn nhớ trò Sơn, và xem ảnh vẫn nhận ra nhiều bạn khác trong lớp. Cô nhắc đến Nguyên, lâu không gặp... Cô vẫn đều đặn tập thể dục giữ sức khỏe. Học trò rất phấn khởi, chúc cô cứ mạnh khỏe, sống vui vẻ, cho con cháu, gia đình, bạn bè, trong đó có cả bọn học sinh cũ chúng em.
Mình còn đùa, nói rằng đến năm tới một số bạn nữ lớp em nghỉ hưu sẽ thường xuyên đến thăm cô hơn. Chắc Thuận và các bạn không giận mình!!
Một ngày đẹp trời, làm được nhiều việc, trong lòng thấy vui.
Tuần sau có khi lại sẽ hẹn gặp các bạn nữa, Sơn cũng nói muốn gặp thêm 1 số bloggers, như TTuấn, ThuNga, Thu, Oanh, VAnh, Phúc, ...

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Các bạn 8D - 10D viết về Thái Hòa

Gửi các bạn!
Sắp đến ngày giỗ đầu Thái Hòa (20/8/2009-20/8/2010), mình xem lại một số bài viết và các nhận xét của các bạn lớp mình đăng trên trang blog 10dptcnhn73.blogspot.com, nhớ đến bạn, mình sọan riêng và gửi cho các bạn cùng xem lại!
Thân! Bùi Thắng

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Lời cảm ơn

Thay mặt gia đình, tôi chân thành cảm ơn các bạn trong và ngoài lớp 10D đã đến  phúng viếng, đã gửi lời chia buồn và tiễn đưa mẹ tôi là cụ bà Tạ Thị Đông, từ trần ngày 1/5/2010 tại thành phố HCM, đến nơi an nghỉ cuối cùng. 
Trong lúc tang gia bối rối gia đình có gì sơ xuất xin được lượng thứ.

Nguyễn Thị Thu.

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Lỗi do đâu?

Mình xem tấm pano này và cố tìm tòi "theo dòng lịch sử" mà chẳng biết khẩu hiệu này kỷ niệm sự kiện nào. Có bạn nào biết thì mách giùm.
Ảnh: VnExpress

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Sarah Brightman với Time to say Goodbye

Sưu tầm & biên tập 
Sarah Brightman (sinh ngày 14 tháng 8 năm 1960) là một ca sĩ người Anh giọng soprano, nữ diễn viên và vũ công. Sarah Brightman có thể hát được nhiều thứ tiếng bao gồm Anh, Tây Ban Nha, Pháp, Đức, Ý, Nga, Nhật Bản....
Brightman đã nhận được 160 giải thưởng Gold và Platinum  tại 34 quốc gia và là nghệ sĩ duy nhất  đã từng giữ  vị trí số 1 trên bảng xếp hạng Billboard đồng thời Classical và Dance.
Trên trang Tạp chí âm nhạc có bài giới thiệu về Sarah Brightman
Cách đây 2 tuần đã giới thiệu "The Phantom of The Opera" qua giọng hát của Sarah Brightman. Trong 2 năm 1997 - 1998 bản "Time to say Goodbye" đã khuấy động cả thị trường âm nhạc Châu Âu và Bắc Mỹ với số lượng đĩa tiêu thụ lên đến 12 triệu bản. Album solo mang đậm chất opera này còn được kết hợp với dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng London đã ghi tên Sarah vào kỷ lục Guiness với CD Single bán chạy nhất từ trước đến nay.
Time to say Goodbye là "new version" của bài Con te partirò, được viết bởi L. Quarantotto, F. Sartori và F. Peterson, từng được Andrea Bocelli thể hiện rất thành công trước đó. Tháng 11 năm 1996, bản song ca được tung ra lần đầu tiên tại Đức và chỉ sau 3 tuần đã trở thành bản "hit" rất được ưa chuộng trên toàn Châu Âu. Tuy nhiên nó lại không được chào đón ở Italy, ngay chính tại quê hương mình, vì theo giới hâm mộ thì nó không thể so sánh nổi với bản gốc. Tuy nhiên, nếu như bài Con te partirò giống như lời tỏ tình của một chàng trai với người con gái thì Time to say Goodbye giống như lời tự tình của 2 người đang yêu thủ thỉ với nhau vậy.
Dưới đây là Time to say Goodbye do Sarah Brightman trình bày và trình diễn cùng ca sĩ  tenor Andrea Bocelli.



Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

THƯ TÌNH TUỔI 90

Dạo này bài vở vắng quả nhỉ !!!!
Đọc tạm bài này vậy, cười tí giải trí cho đỡ xì chét !!! Cuộc sống bây giờ nhiều thứ xì chét quá !!!

Thư tình tuổi 90
(Sưu tầm, không phải cháu! Cái giọng này không biết có phải của cha Lê Hoàng không nữa !!!)

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.
Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!!
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Ðinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không?
Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.
Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé! Nhớ đừng ra gió