Nhân đọc bài của nqv, gửi các bạn 1 bài thơ về Mẹ, của nhà thơ Đức H.Heine
I
Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ,
Tính tình con hơi ngang ngược kiêu kỳ;
Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt,
Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi.
Nhưng mẹ ơi con xin thú thật,
Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào,
Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất,
Con thấy mình bé nhỏ làm sao.
Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu,
Như bay lên vừng ánh sáng cao siêu,
Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu,
Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu?
II
Trong cơn mê con từ mẹ ra đi,
Con muốn đi tận cùng trời cuối đất,
Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất,
Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì.
Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
Con đập vào các cửa mỏi rời tay,
Con đã van xin như một kẻ ăn mày,
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo.
Tìm không thấy tình yêu con trở về với mẹ,
Tâm trí chán chê, thân thể rã rời,
Con bỗng thấy một tình yêu chân thật,
Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi.
MẸ CỦA TÔI
Trả lờiXóaMẹ của tôi!
Lòng tôi sao quên bóng Người
Mẹ thân yêu!
Tình thương sáng ngời
Từ bao năm Mẹ thao thức!
Như mong con chóng nên người
Mẹ đã dắt con vào cuộc đời
Mẹ bên con từ khi sớm mai trong tiếng cười
Mẹ của tôi!
Người mà tôi yêu suốt đời
Mẹ của tôi ! giờ xa mãi rồi
Từ bao đêm tôi mong nhớ!
Nhớ thương hình bóng Người
Mẹ đứng khuất xa sau cuộc đời
Và đôi mắt nhìn theo bóng con tận cuối trời
Đôi mắt ấy
Là khúc hát ru tôi qua ngày bão tố
Mẹ đứng khuất xa trong sương mờ
Bàn tay vẫy, thật êm ái như lời nhắn nhủ
Mẹ của tôi! Vầng trăng sáng soi trong đêm trường
Cho con đi tới chân trời xa.
Minh thich bai nay cua V,ban da noi ho tam long minh.
Trả lờiXóaHom nay moi doc duoc bai tho nay cua QV, minh thay bai tho nhu co nhac dieu vay , rat nhieu cam xuc.
Trả lờiXóa