Mùa hè năm 1970, sau khi giải tán trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, rời trường, chúng tôi 10 “chú” lính Trỗi, có gia đình ở viện 108, về Hà nội học. Vào năm học mới (1970-1971) cả 10 chúng tôi nhập học vào lớp 8A, trường PTCN Hà nội.Hồi đó lính Trỗi bọn tôi bị mang tiếng xấu là nghịch ngợm, hay quậy phá và vô kỷ luật, nếu cả 10 “chú” cùng nhốt vào 8A thì sẽ “phá tan nát” lớp này mất. Vì lẽ đó chúng tôi bị nhà trường chia làm hai. Năm “chú” ở lại 8A, năm “chú” chuyển về 8D (Bùi Thắng, Tô Tuấn, Bùi Khánh, Liêm “Mèo” và tôi) và cả 5 đều được dồn vào tổ 4, do anh Ngô Tôn Nhân làm tổ trưởng.
Khi nhập lớp, chúng tôi luôn có cảm giác bị mọi người nhìn với ánh mắt không thân thiện và xa lánh, với tâm trạng đó nên cả năm luôn “co cụm, phòng thủ” ít cởi mở giao tiếp với các bạn trong lớp. Trong lớp người duy nhất mà chúng tôi thường xuyên tiếp xúc, tin cậy và được hướng dẫn mọi giao tiếp ứng xử với hoàn cảnh mới, đó là tổ trưởng Ngô Tôn Nhân.
Trong mắt chúng tôi lúc đó Tôn Nhân như vừa là người bạn vừa là người anh, mọi thứ “tất tật” từ hiểu biết, quan hệ ứng xử với xung quanh trong lớp, ngoài lớp đều được sự hướng dẫn, chỉ bảo tận tình của cậu ta. Tôn Nhân là một người tính tình cởi mở, vui vẻ và hài hước luôn giúp đỡ chúng tôi trong mọi việc, giúp chúng tôi hòa nhập với không khí chung của 8D một cách nhanh chóng. Nhân là một người ham thể thao, ca nhạc, chơi thể thao đặc biệt là môn xà kép, xà đơn rất cừ. Nhìn bộ ngực và bắp tay của cậu ta chỉ biết trầm trồ và ao ước mình cũng được như vậy. Chúng tôi bắt chước và được sự động viên, hướng dẫn của “huấn luyện viên” Tôn Nhân nên chú nào cũng biết chơi xà. Hồi đó chúng tôi, “chú” nào tập xong một “cữ” cũng sờ ngực, bóp bắp tay xem ngực có nở lên không? Bắp tay có to thêm tí nào không? sắp bằng HLV Nhân chưa? Còn về giọng hát trời cho của Tôn Nhân thì chúng tôi chịu, không bắt chước được.
Thời gian đó Nhân có bà chị tên Hội, vừa học nghề ở Hungari về. Nhà cậu ta có máy quay đĩa và rất nhiều đĩa hát, cậu ta hay rủ bọn tôi đến nghe, cùng thường thức, nhất là đĩa hát của ROBERTINO LORETI, những bài hát như Papa, Con ếch xanh, Mặt trời của tôi...v.v, đến với chúng tôi từ đó, rồi Nhân hát cho chúng tôi nghe. Trong lớp Nhân cũng là cây văn nghệ xuất sắc, thỉnh thoảng cậu cũng thổ lộ mơ ước sau này mình trở thành ca sĩ chuyên nghiệp. Đối với tôi Tôn Nhân là người khai phá, dẫn chúng tôi đến với “thế giới văn minh” đô thị, thích nghi với hoàn cảnh sống dân sự bình thường (Vì 3 năm ở trường Trỗi chúng tôi hoàn toàn phải sống, giờ giấc sinh hoạt theo tiếng kẻng của “trại lính”).
Năm 1972, chiến tranh phá hoại miền Bắc trở lại, lớp 10D đi sơ tán tại Cát ngòi, chúng tôi vẫn cùng tổ với Tôn Nhân. Tôi, Bùi Khánh cùng Tôn Nhân cùng ở chung một nhà dân. Trong sinh hoạt hàng ngày mọi công việc nặng nhọc, đều được Nhân gánh vác giúp đỡ. Gần cuối lớp 10 Nhân đi bộ đội, vào đoàn văn công TCCT, tôi nhìn cậu ta trong bộ quân phục với ánh mắt thầm kính phục. Sau này mỗi người một hoàn cảnh, ít có điều kiện gặp lại và liên lạc với nhau.
Cách đây không lâu, tình cờ trên đường tôi gặp Nhân chở con đi học về, dừng lại hỏi thăm nhau, nói chuyện qua tình hình của lớp và cũng cho Nhân biết địa chỉ trang tin của lớp. Hy vọng một ngày gần đây sẽ gặp lại Tôn Nhân trong một buổi “giao ban”, sẽ có dịp hàn huyên nhiều hơn nữa. Cảm ơn cậu về những ngày đầu vào lớp 8D! tặng cậu 2 bài “Trở lại Suriento” (TORNA A SURRIENTO) và "Mặt trời của tôi" (O Sole Mio) do chính ROBERTINO LORETI trình bày.
O Sole Mio
Ừ , Tôn Nhân đâu mà không góp chuyện nhỉ. Tôi nhớ mãi hình ảnh của Tôn Nhân đứng hướng dạy cho lớp 10d hát bài : "Hồng Hà cửu Long nước đổ chung vào biển Đông ..." vào một đêm sáng trăng ở sân nhà bác ...(không nhớ tên ) ở Cát Ngòi . Đêm hôm đó về cứ mơ mãi về hình ảnh anh bạn đẹp trai...
Trả lờiXóaNgười tung người hứng, khéo quá!
Trả lờiXóaHơi bị giống tình hình báo chí vn (bây giờ chỉ có khen thôi, chê nhiều bị bat).
Tay Nhân đọc được bài này chắc sẽ tham gia và viết khối bài!
Trước khi đi sơ tán, mình và Nhân tiết kiệm tiền, tự kiếm gỗ vụn sẵn có, đóng bàn, ghế xếp để đi học. Bàn và ghế của bọn mình cao hơn nên ngồi sau cùng trong lớp.
Chiều qua ,mình gọi điện cho Ô Nhân, ông ấy chưa vào blog được ( ông Quả Thị bày cho thế nào ? ).
Trả lờiXóaCảm động , rất tiếc...
Giao ban tới , các mình nhớ ới ông ấy .
Nghe nhạc , lại nhớ ngày xưa ...
Tôi nhớ ông này vì đã đi tiễn ông ta đi bộ đội trước tôi 3 ngày ở hồ Hai Bà. Hình như có người lớp ta định xin làm em rể nhưng "hụt" thì phải? hihi (vaytai)
Trả lờiXóa