Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008

Trời mưa đành ngồi tán gẫu

Chào các bloggers 10D,
Dạo này lâu quá, "tự bận" công việc ở cơ quan, vừa đi công tác về, lên blog hỏi thăm các bác xem dạo này có gì hay không. Tổng quản Vnq vẫn rất cần cù chăm sóc sân chơi cho bà con, và dạo này lại có thêm tiểu muội tẩu tẩu rất cần mẫn pót bài.
Chiều qua Tâm Phương có gọi địện cho mình, trước là thông báo lễ cưới của hai cháu Trung và Huyền, sau nữa định nhờ mình giúp cháu Trung chuẩn bị phòng cho cô dâu. Mình đã liên hệ với cháu Trung xem thu xếp việc này ra sao.
Hôm nay trời mưa, Hà ..lội các dòng sông đều chảy, mình may mắn trước khi về hỏi được thông tin xem đi đường nào thì thóat, cũng liều mình lao ra đường, về gần đến nhà thì cũng xúyt chết máy vì lao vào độ ngập sâu hơn nửa mét, nhưng cũng thóat về được đến nhà, còn blogger BT của 10D các cậu giờ này vẫn ngồi tại cơ quan vì không về được, chắc phải ngủ lại rồi, về rất nguy hiểm.
Trời mưa, ngồi mơ về mùa thu Hà ...lội, có chùm ảnh mùa thu Thụy Điển, pót lên để mọi người cùng chia sẻ.






Nếu các bạn muôn xem thêm album ảnh phong cảnh chuyến đi vừa rồi của nhà mình, thì vào đây , có thể che hai cụ đi, chỉ xem phong cảnh thôi nhé.

Hà Nội: Mưa lớn, phố thành sông, giao thông tê liệt

Sau một hồi nghỉ trưa và mưa cũng "nghỉ", bây giờ (14h20) HN lại tiếp tục mưa to và rất to, sốt ruốt quá. Thấy Vietnamnet cung cấp một chùm ảnh Hà lội thành sông, link về đây để các pác cùng thưởng thức TẠI ĐÂY và xem thêm ĐÂY NỮA

Hà nội sau 1 ngày ngập lụt

Tổng hợp từ các nguồn Vietnamnet & Vnexpress sau “thảm họa” ngập lụt ngày hôm nay. Hiện (20h15) trời vẫn đang mưa to dai dẳng, cứ tiếp tục như thế này không biết ngày mai Hà “lội” thành cái gì ?

Hà Nội: Mưa lớn, phố thành sông, giao thông tê liệt

Ôi! những dòng sông nhỏ

Xe hơi 'gặp lũ' tại Hà Nội

Ảnh Hà Nội 'chìm' trong biển nước

Status 'ngập lụt' trong ngày mưa bão

Người Hà Nội đảo lộn cuộc sống vì mưa ngập

(Tiêu đề của Vietnamnet)

Hà Nội: lội - tắc, tắc - lội, lội lội, tắc tắc

Đang chìm trong giấc ngủ êm đềm, với giấc mơ bàn thắng đội tuyển VN sẽ làm rung mảnh lưới của đội tuyển Thái Lan ngày mai, mình bỗng choàng tỉnh vì tiếng ào ào và nhận ra đó là một trận mưa lớn. Nằm nghe tiếng mưa rơi hoài, đến sáng vẫn chưa dứt, mình lại thương Hà ... lội. Mọi ngày, cứ khoảng 7h là "xe ta bon bon trên đường cái quan" đi đến cơ quan; sáng nay, nhìn trời mà ngán quá, đi ra đi vào, mãi đến 8h30 đành tặc lưỡi dắt xe lên đường. Vì biết với trận mưa này thế nào Hà Nội cũng lội, nên mình quyết định chọn con đường Hoàng Hoa Thám cao ráo rồi đi thẳng ra Lăng Bác, tiếp đến sẽ đâm sang đường Chu văn An để rẽ vào cơ quan. Nhưng ôi thôi! tưởng rằng mình cao kiến, hóa ra lao vào chỗ tắc. Vì ai cũng "thông minh" chọn đường cao nên đành "xe liền xe, vai kề vai" ngắm nhau trên đường Hoàng Hoa Thám. Mình vẫn còn may là đứng cuối hàng nên liếc vội sang đường Văn Cao thấy rất thông thoáng nên liền rẽ sang định đâm sang đường Đội cấn; nhưng mới đến đầu đường đã thấy lố nhố xe ... chết máy vì cả một đoạn dài ngập nước. Vậy là, đường cao thì tắc, đường tưởng thoáng hóa lội. Hay quá! Mình đã có lý do "chính đáng" báo nghỉ và ung dung quay lên đường HHT trở về nhà trong cơn mưa chưa biết khi nào dứt. Và thế là giờ này mình mới có mặt ở nhà, nhàn nhã vào blog tán gẫu với các bạn.

Công cụ: Đọc email tiếng nước ngoài dễ dàng

TPO - Công cụ Translate Language Tool (có thể tải tại http://tinyurl.com/458e5y), giúp dịch nguyên văn nội dung thư điện tử ngay trong hộp thư từ tiếng nước ngoài sang tiếng Việt. Xem chi tiết TẠI ĐÂY

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

Giới thiệu: Phần mềm diệt được trên 1 triệu virus

Hai sản phẩm CMC Antivirus (CMC AV - dành cho cá nhân) và CMC Internet Security (CISE - dành cho doanh nghiệp, tổ chức) có khả năng diệt được hơn 1,2 triệu mẫu virus/sâu máy tính.

Chi tiết xem tại đây

Tải về tại trang này hoặc tải về từ trang chủ CMCINFOSEC

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008

Thông báo (thay giấy mời)

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI : CÁC BẠN
TỚI DỰ LỄ THÀNH HÔN CỦA HAI CON CHÚNG TÔI :

LÊ TRUNGPHAN THANH HUYỀN

HÔN LỄ TỔ CHỨC VÀO HỒI 9H NGÀY THỨ HAI 3 -11- 2008 ( tức ngày 06 tháng 10 năm Mậu Tý )
Tại ; 18 ngõ 6 - Vạn Phúc - Kim Mã - Ba Đình - Hà Nội

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI CÁC BẠN
TỚI DỰ BỮA CƠM THÂN MẬT CHUNG VUI CÙNG GIA ĐÌNH CHÚNG TÔI VÀO HỒI 17H NGÀY THỨ HAI 3-11- 2008

Tại Hội trường 1 Cung Văn hoá Hữu nghị Việt Xô ( 91 Trần Hưng Đạo, Hà nội )
RẤT HÂN HẠNH ĐỰƠC ĐÓN TIẾP.

Nhà trai

LÊ MINH TÂM

NGUYỄN CHÂN PHƯƠNG

Tin hay: Hà Nội dẫn đầu cả nước về số người mù chữ

Cả nước hiện có gần 1,7 triệu người mù chữ, tập trung nhiều nhất vào độ tuổi trên 36. Trong đó, Hà Nội có gần 235.000 người và TP HCM hơn 90.000 người không biết đọc, viết.

Click luôn vào những chữ gạch dưới để xem tin (Bài tập cho TM)

VnExpress

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2008

Tin nóng hổi đây

Kính mời tới dự đám cưới con trai Tâm Phương vào lúc 17g30 ngày 3/11/2008, tại Hội trường 1 cung văn hóa hữu nghị Việt Xô. Rất hân hạnh được đón tiếp

Chùm ảnh mùa thu vàng ở xứ sở bạch dương

Mời các bạn ngắm sắc vàng mùa thu ở xứ sở bạch dương trên trang VnExpress

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2008

Nhớ tuổi thơ Hà nội

Nhớ vô cùng ngày tôi xa Hà Nội.

Những phố phường tuổi thơ tôi vời vợi”.

Hà Nội là cả một tuổi thơ đầy kỷ niệm của chúng ta, điều ấy được thể hiện trong ca khúc Nhớ Tuổi Thơ Hà Nội của nhạc sĩ Nguyễn Cường. Cách đây gần 20 năm, tình cờ tôi được xem và nghe ca khúc này trên chương trình ca nhạc của ĐTH Hà nội, do ca sĩ Đức Chính biểu diễn. Giai điệu của ca khúc mượt mà, nhẹ nhàng cùng lời ca trong sáng, ký ức tuổi thơ hiện lên gần gũi thân thương. Cũng như các bạn, những người con được sinh ra và lớn lên trong lòng Hà Nội, sẽ không bao giờ quên Hà Nội, không bao giờ quên tuổi thơ của mình – tuổi thơ Hà Nội. Nhạc sĩ Nguyễn Cường đã thể hiện thay chúng ta tình cảm dành cho Hà Nội, đã lưu giữ hộ chúng ta những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ học trò và khắc họa nên một Hà Nội thân yêu bằng lời ca và tiếng nhạc. NSUT ca sĩ Đức Chính đã thể hiện bài hát này một cách không thể hay và tình cảm hơn được nữa.

Mãi vẫn là tuổi thơ tôi Hà Nội…”

Chắc các bạn đã từng một lần nghe ca khúc này.

"NHỚ TUỔI THƠ HÀ NỘI"

- Nhạc sĩ: Nguyễn Cường

- Trình bày: Đức Chính

Nhớ vô cùng ngày tôi xa Hà Nội
Những phố phường tuổi thơ tôi bồi hồi
Phố Hàng Lược chợ hoa,
phố Hàng Đào lụa tơ
Đất Thăng Long người ơi
Mái nhà nào chờ tôi
Bài hát của tôi, làn gió của tôi
Những tháng ngày tuổi thơ tôi - Hà Nội
Những chiều chiều đội mưa
Lũ bạn bè ngày xưa
Trốn học đi tìm thơ
Trái tim tôi mộng mơ.
Bài hát mùa đông, làn gió mùa đông
Phía sông Hồng
Những cánh buồm, những cánh buồm nâu
Những con thuyền dắt nhau về đâu
Bãi dâu chiều khuất xa.
Mãi vẫn là tuổi thơ tôi - Hà Nội
Dáng hiền từ, bà tôi,
dắt tôi trong chiều nghiêng
Mãi mãi truyện thần tiên
Đất Thăng Long hùng thiêng
Còn đó tuổi thơ, còn mãi ngày xưa
Sóng Tây Hồ
Tiếng chuông chùa vẳng xa thật xa
Những mái nhà ngói xô bài ca
Những gì đã qua lại bao la vọng về
Những gì đã qua lại bao la một chiều
Mãi vẫn là tuổi thơ tôi - Hà Nội .


Vì mầu cờ sắc áo

Lâu lắm rồi bóng đá nam Việt Nam mới có được vinh quang và niềm tự hào dân tộc. Mình rất mê bóng đá và cũng lâu lắm rồi mình mới được xem một trận bóng quốc tế có đội VN chiến đấu mà không bị bực mình với lối chơi của các cầu thủ VN như trận U22 VN - Malaixia. Có lẽ qua giải này, VFF phải xem xét lại cách dùng người của họ. Ông Mai Đức Chung có lẽ là một trong số rất ít huấn luyện viên "nội" thành công nhất; mình thấy ông Chung có tài nhất là biết phát huy được tinh thần quyết thắng và tình đoàn kết của cầu thủ và cũng không thể không công nhận là ông ấy biết xếp quân đúng vị trí và có chiến thuật đúng trước đối thủ.

Đây là niềm tự hào được người hâm mộ chờ đợi từ bao lâu nay

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

Minh họa cho bài của "SU HÀO"

Đây là một số hình ảnh được ghi lại nhân kỷ niệm 30 năm ngày ra trường (1973-2003)

Ảnh 1: từ trái sang:

Hàng trước: Trần Thái Hòa, Lê Minh Thuận, Nguyễn Chân Phương, Ngô Hoàng Mai, Đỗ Hoàng Vân Anh, Phạm Kim Oanh (TM)

Hàng sau: Ngô Vĩnh Phúc (Vay tai), Phạm Văn Khanh, Lê Minh Tâm, Vinhnq, Dương Tiến Dũng, Bùi Thắng, Tô Như Tuấn.


Đứng trước cửa lớp

Chùm ảnh: Chuột lướt sóng cực "siêu" - Dân trí điện tử Dantri.com.vn

Chùm ảnh: Chuột lướt sóng cực "siêu" - Chum anh: Chuot luot song cuc "sieu" - Dân trí điện tử Dantri.com.vn

KỶ NIỆM về TRƯỜNG HOÀN KIẾM

Sáng nay mở mail, nhận được một bức thư của một bạn là cựu học sinh cấp 3 cùng thời với chúng ta và là bạn của một “blogger” 10D, có nguyện vọng cùng tham gia trang tin. Dưới đây là bài ra mắt của bạn, kỷ niệm về thời học trò Hà nội và dưới bút danh “SU HÀO”

Trên đường Hai Bà Trưng, đoạn đầu phố rợp bóng mát của các cây cổ thụ có ngôi Trường cổ, thời Pháp thuộc nó có tên là trường Anbe Xarô (tôi không biết phải viết như thế nào vì không biết tiếng Pháp, cứ gọi nôm na là thế). Thời chúng tôi Trường được đổi tên thành Trường cấp III Công nghiệp Hà Nội (buổi sáng) nơi bạn Bùi Thắng đã học và Trường Hoàn Kiếm (buổi chiều). Bây giờ nó lại đổi tên lần nữa thành Trường Trần Phú. Trường có kiến trúc rất đẹp, chỉ cao hai tầng với những ô cửa sổ cao, bên ngoài ốp gạch trần đỏ tươi, lượn cong theo hình vòm ở phía trên cửa. Đối diện với Trường là một tòa nhà cũng đẹp và có kiến trúc tương đối giống Trường với những viên gạch trần ốp hình vòng cung phía trên các ô cửa, trước kia thuộc Bộ Đại học, còn bây giờ tôi cũng không biết nó thuộc cơ quan nào quản lí nữa. Các lớp học đều cao ráo, sáng sủa, mở cửa thông ra hành lang hai bên rộng rãi phía sân trường và đường phố. Giờ ra chơi học sinh thường đứng bên bậu cửa sổ trông ra phố, hay ra sân Trường ngắm nhìn sự thay đổi của cây cối theo mùa trong năm. Những cây cổ thụ già thân to, phía gốc xù xì, trên thân có những cây dây leo quấn quanh, có nhiều cành lá sum suê, trên mãi cao cao phía ngọn cây lá xanh non, xòe rợp mát. Mùa Xuân cây ra nhiều lộc biếc, còn mùa Hè lá non xanh mướt, ra hoa, đậu quả. Mùa Thu quả chín, lá vàng xen lẫn lá xanh. Còn mùa Đông thì lá cũng xanh nhưng không non mướt như mùa Xuân Hè mà có phần hơi xơ xác vì gió đông bắc thổi lạnh. Đôi khi vào mùa mưa bão, sáng ra thấy có cây đổ là bạn nào cũng thương xót lắm. Biết bao giờ mới trồng lại được thành cây cổ thụ như xưa. Trường có hai cổng, cổng chính ở đường Hai Bà Trưng, còn cổng bên ở đường Nguyễn Khắc Cần. Vào cổng bên là đến sân trường khá rộng rãi, nơi chúng tôi tập trung chào cờ vào mỗi chiều thứ Hai, là nơi tập thể dục, là sân bóng… là nơi chứa đựng biết bao nhiêu kỉ niệm thời học sinh. Bây giờ nhìn lại những tấm hình ngày xưa, thấy bạn nào trông cũng ngây thơ, trẻ con và sao dễ thương đến thế. Nhưng, “thời thơ ấu đã qua rồi”…

Năm 1969 sau khi Mỹ ngừng bắn phá miền Bắc chúng tôi từ khắp các nẻo đường sơ tán được trở về Hà Nội. Khi đó chúng tôi, các học sinh nhà ở Khu Hoàn Kiếm vào học lớp 7 tại trường cấp II Ngô Sĩ Liên (trên đường Hàm Long) sau hơn bốn năm học ở các miền quê. Sau khi tốt nghiệp cấp II, cả khối 7 của Trường Ngô Sĩ Liên được chuyển về học lớp 8 tại Trường Hoàn Kiếm. Danh sách các lớp được sắp xếp lại, nhưng chúng tôi cũng đã phần nào quen biết nhau. Các bạn cùng khối khá thân thiết, nhiều bạn học rất giỏi và sau này khá thành đạt. Ngày đó tôi học lớp 8A, lớp đông vui lắm, tới hơn 60 bạn. Chúng tôi chơi với nhau thành từng tốp những bạn hợp nhau. Tốp của tôi có 4 đứa con gái, nghịch ngợm, tự đặt biệt hiệu là Cà rốt, Bắp cải, Su hào và Cà chua.

“Chúng ta cùng hát đi nào

Cà rốt, Bắp cải, Su hào, Cà chua!”

Ở trong lớp học thì toàn nói chuyện riêng, giờ ra chơi thì chạy tung tăng, vui vẻ lắm. Tối về nhà lại viết thư cho nhau rồi gửi bằng bưu điện. Ngày nào cũng mong thư của nhau. Giá mà bây giờ còn giữ được những lá thư ngày ấy. Chúng đều rất ngộ nghĩnh, dễ thương. Bác bưu điện tuổi trung niên, đi xe đạp, có ria mép phúc hậu cũng biết tất cả chúng tôi, vì nhà ở gần nhau (phố Trần Hưng Đạo, Hàm Long, Hai Bà Trưng…). Mỗi lần đưa thư đến bác lại gọi to: “12B ra nhận thư nhé!”. Tôi chạy vội ra, bác cười hồn hậu: “Có thư của Cà rốt, Bắp cải đấy!”. “Cháu cảm ơn bác!”. Rồi lại còn tiết mục bạn Trường sáng viết thư cho Trường chiều nữa chứ. Chiều nào chúng tôi cũng đi học sớm để lấy thư của bạn Trường sáng để trong ngăn bàn, vì sợ nếu đến muộn các bạn trực nhật sẽ vứt đi mất. Viết thư cho nhau mãi mà chẳng biết mặt nhau, cũng chẳng biết bạn nào viết cả, nhưng vẫn cứ chờ đợi mong nhận được thư. Có lần chúng tôi quyết tâm đến sớm để ngó nhìn mặt bạn viết thư buổi sáng, nhưng thấy lố nhố mấy bạn liền, chẳng biết bạn nào, mà cũng không dám hỏi. Cũng một kiểu “lên mạng” như bây giờ ấy nhỉ. Nếu chỉ nghịch ngợm mấy đứa con gái với nhau thì không sao, có lần chúng tôi nghịch dại bắt chước chữ, viết thư giả làm một bạn trai (Lê Hoàng) viết thư tỏ tình cho một bạn gái trong lớp (là Đặng Anh Phương, cùng tên với nhân vật nữ chính trong phim Vị đắng tình yêu, kịch bản của Lê Hoàng) rồi gửi bằng bưu điện, bên ngoài phong bì còn dán rất nhiều tem. Hồi ấy gửi thư trong thành phố thì dán tem 6 xu, còn gửi đi các tỉnh thì dán tem một hào hai. Chúng tôi dán đến cả chục cái tem ấy, chi chít ngoài phong bì. Thật chẳng may là bố của Anh Phương lại nhận được lá thư đó. Ông giận lắm, liền đến trường tìm gặp các thầy cô để phê bình bạn Hoàng. Hôm đó là thứ Hai, chúng tôi vừa thò mặt đến cửa Trường thì Hoàng “Cò” đã đứng đợi ngoài cửa, mồ hôi nhễ nhại, mặt nhăn nhó: “Các bà hại tôi rồi! Bố Anh Phương đến trường đấy!”. Chúng tôi sợ xanh mặt, run cầm cập, vội mượn xe đạp đến nhà bạn Anh Phương ở phố Hàng Bút để xin lỗi bố bạn ấy. Thật hú vía! Tôi nhớ Cà rốt rất tài bắt chước đã giả chữ của Hoàng bằng mực tím, trông giống y như thật, viết thư cho Anh Phương, trong lá thư đó còn có một khổ thơ:

Tươi thắm màu hoa rạng vẻ xuân

Thấy mình yểu điệu nét thanh tân

Trăm năm chắc chưa cùng ai hẹn

Tôi muốn cùng Phương kết bạn thân

Sau này Anh Phương sang Nga học về Văn học, còn Lê Hoàng, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Xây dựng, chuyển nghề trở thành đạo diễn có tên tuổi. Lê Hoàng vẫn rất nhớ những kỉ niệm trước kia và không quên các bạn xưa. Lê Hoàng khi đó học Văn đã rất khá. Hồi học đại học, phải làm bích báo, có lần tôi đã nhờ Hoàng làm hộ, và Hoàng đã vui vẻ làm giúp rất dễ dàng.

Ngày đấy chúng tôi hay nghịch ngợm, trêu chọc các bạn, thậm chí cả các thầy cô nữa. Làm thơ tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, vịnh từng bạn, từng thầy nữa chứ vì trong chương trình học môn Văn khi ấy chúng tôi được học, phân tích những dạng thơ này. Rồi còn vẽ chân dung các thầy nữa. Có lần Cà rốt lên bảng không thuộc bài, cứ đứng nhìn thầy giáo, rồi về nói: “Tớ đã ngắm kĩ thầy rồi, cái sẹo nằm ở chỗ này này!”. Tan học thường rủ nhau đi ăn kem que. Kem Tràng Tiền, Hàng Vôi rất ngon. Ngày ấy Tràng Tiền có kem sữa dừa, kem sôcôla, còn Hàng Vôi có kem quốc doanh hay còn gọi là kem đậu nành, khá to, kem khía khía, màu vàng nâu, thơm phức mùi đậu nành. Hễ bạn nào có mấy hào trong tay là đã có thể mua được kem để đãi cả nhóm được rồi, kem que chỉ một hào một chiếc. Còn hồi chúng tôi nhỏ tí thì kem một hào hai chiếc. Bài hát “Anh em trong đoàn quân du kích” được trẻ em xuyên tạc thành:

Ai kem! Ai kem!

Kem một hào hai chiếc

Một chiếc năm xu

Này chú bán kem

Có rao thì rao cho khéo

Đừng làm nheo nhéo

Công an họ bắt lên đồn

Kem đây! Kem đây!...

Thỉnh thoảng lại rủ nhau đi xem phim ở rạp Công Nhân trên phố Tràng Tiền hay Rạp Tháng Tám trên đường Hàng Bài. Ngày ấy chủ yếu chiếu phim Nga. Tôi nhớ bộ phim Kỳ nghỉ hè cuối cùng có bài hát giai điệu rất hay. Nhân vật chính nữ trong phim là Anna có kiểu tóc buộc túm hai bên trông rất dễ thương, được các bạn gái khi đó hay bắt chước. Rồi bộ phim Vĩnh biệt chim câu, Cánh buồm đỏ thắm… làm các cô bé con là chúng tôi ngày ấy thấy xao xuyến trong lòng…

Rồi cuối mỗi năm học, mỗi bạn lại có một cuốn Sổ lưu niệm bên trong có vẽ hoa và những dòng chữ kỉ niệm (bây giờ gọi là lưu bút) của từng bạn trong lớp. Cũng rất tiếc là những cuốn sổ đó không còn giữ được.

Rồi năm học lớp 9 (năm 1972) có đợt tuyển quân, tất cả chúng tôi đều viết đơn xin nhập ngũ. Tôi nhớ trong đơn còn có câu “Tôi năm nay đã hơn 16 tuổi, rất mong được tham gia nhập ngũ hay thanh niên xung phong…” với những mơ mộng mang giá vẽ, màu nước, chì… đi vào rừng để vẽ phong cảnh, rồi sẽ gội đầu bên bờ suối, câu cá, bắt bướm để ép vào sổ tay… Nhưng những lá đơn của chúng tôi khi đó đều đã không được chấp nhận. Năm lớp 10 có một đợt nhập ngũ, có mấy bạn trai trong lớp được đi bộ đội, trong số đó có LN là bạn thân của Cà rốt. Cả lớp đi tiễn đến tận nơi đóng quân ở bên Gia Lâm. Cà rốt mượn được chiếc xe đạp Thống nhất nam của chú bạn ấy đèo tôi ngồi đằng trước trên thanh chắn và Bắp cải ngồi đằng sau sang tận chỗ đóng quân thăm các bạn. Đi qua đoạn đường đê gồ ghề, khấp khểnh mà tôi với Bắp cải đứa đằng trước, đứa đằng sau cứ đùa nghịch, trêu chọc nhau làm Cà rốt phải bảo: “Các cậu ngồi im nào cho tớ còn đi với chứ!”.

Rồi chia tay năm lớp 10 (1972-1973) với bao lưu luyến. Lễ bế giảng cuối năm đã diễn ra rất xúc động. Tiếng trống trường được đánh hồi dài, rồi từng nhịp chậm rãi, từ âm thanh to, vang đến nhỏ dần, nhỏ dần rồi dừng hẳn trong tiếng đọc bài diễn văn ra trường trầm ấm, đầy tình cảm của một thầy giáo. Chúng tôi, các học sinh khối 10 ngồi theo lớp ở sân Trường, mỗi lớp xếp hàng đôi. Nhiều bạn đã khóc khi nghĩ đây là hồi trống cuối cùng của đời học sinh. Tôi cũng thấy lòng mình khi đó da diết, khó tả lắm. Nhưng rồi chúng tôi lại tiếp tục được học tập ở những môi trường khác, rồi lớn lên, trưởng thành… Bốn bạn rau củ mùa Đông ngày nào giờ vẫn thân thiết, chia sẻ với nhau bao kỉ niệm buồn vui của cuộc đời.

Thời gian trôi đi, các bạn học cùng trường, cùng khóa gần đây lại hay tụ họp với nhau. Trường Hoàn Kiếm có sáng kiến là họp mặt cả khóa chứ không riêng từng lớp để các bạn được gặp nhau nhiều hơn. Năm nay, tôi nhận được giấy mời họp lớp (thực tế là họp trường) thật tình cảm.

THƯ MỜI HỌP LỚP

Hà Nội, ngày 5 tháng 8 năm 2008

Thân gửi các bạn!

Tháng 8 mùa Thu… ánh nắng vàng nhạt lấp lánh trên những tán cây hai bên đường, trải dài bên bậu cửa sổ. Những cây Phượng xanh rờn không còn hoa đỏ rực rỡ của mùa Hè. Trong tán cây lấp ló các quả phượng cong cong làm ta nhớ tới thời thơ ấu dùng làm đao kiếm đánh trận giả. Xa xa, từng chùm quả dâu da xoan trĩu cành màu tím sậm báo hiệu đã qua mùa Xuân đâm hoa kết quả, trải qua mùa Hè đầy mưa và nắng gió, và giờ đây mùa Thu đã về với màu tím đỏ… Trong không gian vắng đi tiếng ve kêu râm ran làm ta chợt nhớ tới cách đây 35 năm, vào tuổi 18 chúng ta chia tay với tiếng trống trường, tạm biệt mùa thi cử bước vào các ngả của cuộc đời. Với 35 năm tranh đấu trong cuộc sống với bao được mất, thành bại, hạnh phúc, vui buồn… và đã đến lúc chúng ta bước vào mùa Thu của cuộc đời.

Trong thời khắc 35 mùa Thu chia tay nhau, giờ đây tất cả chúng ta đã ở tuổi ngũ thập niên chi mệnh, ở cái tuổi mà ta phải hiểu mình với đời, hiểu trời đất đã ghép mình hòa nhập với thiên nhiên. Trong không gian này chúng ta hãy gặp nhau ngẫm nghĩ các ý nghĩa của cuộc đời.

Sắc đẹp rồi sẽ tàn

Tiền bạc rồi sẽ hết

Địa vị rồi sẽ tan

Chỉ còn tình bạn sống mãi với thời gian!

Để kỷ niệm 35 năm chia tay tuổi học trò, Ban Tổ chức chúng tôi trân trọng mời các bạn lớp 8C-9C-10B và các bạn cùng niên khóa 1970-1973 Trường Phổ thông Công nghiệp Hoàn Kiếm tới dự buổi họp mặt tại nhà hàng City view, tầng 6 số 1-3-7 Đinh Tiên Hoàng, Hà Nội vào hồi 18 giờ ngày 8 tháng 8 năm 2008.

Rất mong sự có mặt của bạn sẽ đem lại thành công của buổi họp.

Ban Tổ chức

Nguyễn Việt Hà

Buổi gặp mặt đó có hơn 60 bạn về dự. Nhìn nhau thấy màu thời gian đã hiện lên trên từng khuôn mặt, mái tóc thân thương. Thế nhưng, có hề gì, thời gian và tuổi tác không thể làm phai mờ tình bạn của chúng ta. Tất cả chúng ta đều là bạn học một thời rất trong sáng với bao kỉ niệm tuổi học trò.

Các bạn hẹn nhau lần họp mặt tới sẽ vào ngày 10/10/2010, ngày kỉ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội cho dễ nhớ mốc thời gian.

Su hào

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008

Chuyến công tác Tuyên Quang

Đình Tân trào

Cây đa Tân trào
va Lan Na Lua






Chào các bạn!
Mình vừa được đi làm cái cán bộ lên với đồng bào miền núi ở Tuyên Quang (nhưng không phải là đi làm tín dụng để "đem tiền của Chính phủ cho đồng bào vay đủ nuôi thêm đàn lợn béo, trồng thêm lúa thêm khoai" đâu) mà là để nắm tình hình thực hiện kế hoạch phát triển KT - XH của một tỉnh vùng cao (nghe ra cái cán bộ tớ cũng oai ra phết đấy chứ). Đồng bào mình tuy nghèo, nhưng cái bụng tốt lắm đó; đồng bào thương mấy cái cán bộ từ tận trung ương vất vả lặn lội vượt núi rừng để lên với đồng bào nên rất lo cho sức khỏe của cái cán bộ, bữa nào đồng bào cũng đảm bảo đủ món, từ gà, lợn, bò, cá, tôm, măng đến rau xanh tươi sạch, mà toàn là gà chạy đồi, lợn mán, cá và tôm sông, còn măng tươi cũng rất đặc biệt (toàn những thứ mà ở Hà Nội có tiền cũng bói chẳng ra); ăn một miếng ngon nhớ mãi không quên. Nhưng nghĩ cũng thật ái ngại; đồng bào tuy nghèo nhưng tấm lòng lại thật giàu; trung ương về với địa phương thì được đón tiếp như vậy, còn địa phương lên trung ương thì sao? Giỏi lắm chắc mời họ được một bữa rồi thì "chuồn chuồn có cánh thì bay". Nghĩ mà buồn cho cái lý do "vì hoàn cảnh".
Nhân chuyến đi, đoàn bọn mình cũng tranh thủ thăm một số địa danh lịch sử, xin post vài kiểu khoe với các bạn.

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2008

Gửi bạn nào quan tâm

Urban Tales- UK Film Week 2008
-------------------------------------------------------------------------------------
Tại Hà Nội, 24- 31 tháng 10 năm 2008
Các buổi chiếu thuyết minh tiếng Việt/ All screenings with Vietnamese voice-over 24-31/10/2008
Trung tâm Chiếu phim Quốc gia, 87 Láng Hạ.
Xem tiếp tại đây

KÝ ỨC NGÀY XƯA

Giữa chốn thị thành ồn ào, náo động, ai cũng bị cuốn vào cái “vòng xoáy bất tận” của cuộc sống, dường như cảm thấy tâm hồn mình dần trở nên cằn cỗi, tẻ nhạt và đơn điệu. Mỗi khi nghe ca khúc “Ngày xưa ơi” thấy lòng mình dịu lại, có chút gì đó da diết. Giai điệu giản dị, thiết tha của bài hát làm thức dậy những ký ức tưởng chừng như đã trôi vào quên lãng...

Đã quá nửa đời người, mới nhận ra được cái khắc nghiệt, phũ phàng của thời gian không gì tránh khỏi, con người già đi, vạn vật thay đổi, mọi thứ dần trôi vào lãng quên. Bởi thế:

Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời

và để rồi:

Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu”...

……………………………………

“Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ...” vang lên đâu đó trong tâm trí đủ để khơi dậy cái điều sâu thẳm đã vào quên lãng. Rồi trong những lúc như thế mới cảm nhận thấm thía vẻ đẹp thân thuộc, gần gũi của ngày xưa. Những giá trị thường bị người ta lãng quên, nhất là lúc còn trẻ. Chỉ đến khi trôi qua, bước vào độ trải đời, người ta mới chợt nhận ra những giá trị thật sâu xa của cuộc đời. ... Ai đó đang nhớ về ngày xưa? Ai đó muốn một lần hồi tưởng? Hãy nghe và cảm nhận giai điệu dịu dàng, da diết mà trầm lắng của ca khúc... Sẽ cảm thấy lòng bình yên .

Ngày Xưa Ơi

Sáng tác: Yến Dung
Trình bày: Nhóm Tik Tik Tak

Ngày xưa có cánh diều
chao hững hờ vi vút sau răng tre.
Ngày xưa có cánh cò bay la đà
chập chờn theo đồng lúa.
Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn,
chiều hái hoa triền đê.
Ngày xưa bến vắng lưu luyến
con thuyền chở người đi xa bờ.
Tuổi thơ như áng mây
rồi sẽ mãi bay về cuối trời.
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu.

ĐK:

Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ,
xa cánh diều chở bao ước mơ,
còn đâu bóng hoàng hôn
những chiều mờ tím.
Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ

xa bến đò mờ sương cuối thu,
xa dáng em gầy trong ướt áo,
xa lời hứa khi xưa.

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

Nhân ngày thành lập Hội LH Phụ nữ Việt nam

Nhân ngày thành lập HLHPN Việt nam (20/10), xin phép thay mặt các bạn nam; Chúc các bạn nữ dồi dào sức khỏe, luôn vui vẻ, trẻ mãi....và rất nhiều điều tốt lành muốn chúc tới các bạn. (Tuy muộn, mong thông cảm nhé!) Gửi tới các bạn 1 ca khúc của Phú Quang.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008

Đi chơi kết hợp công tác ở Phan Thiết

Đi công tác Phan Thiết về, có mấy ảnh đặc sản PhThiết xin giới thiệu để các bạn xem.
Vì đăng ảnh nó bị ngược nên đề nghị xem từ dưới lên, theo thứ tự thăm quan du lịch.





Ảnh 5: Mênh mông Đồi Cát, phía Bắc Mũi Né, có thể thuê trượt cát.






Ảnh 4: Nhìn về phía Mũi Né: Một mũi đá nhô xa ra ngoài biển khỏang gần 1 km, khi gió bão tàu thuyền về đây đậu, né sóng gió.







Ảnh 3: Thờ bộ Linga ở ngoài tháp.










Ảnh 2: Đề tháp A, bên trong thờ bộ sinh thực khí Linga - Yoni bằng Đá xanh đen nguyên khối.














Ảnh 1: Giới thiệu về quần thể nhóm Đền tháp Chăm Po Sah Inư, thế kỷ IX.

Những câu nói tồi tệ nhất nơi công sở

(VietNamNetJobs) - Đôi khi chỉ vì một câu nói lỡ lời cũng có thể khiến mọi người trong công ty có cái nhìn và ấn tượng không tốt về bạn. Do vậy, trong khi giao tiếp tại nơi làm việc, bạn cần phải hết sức lưu ý và thận trọng trong lời nói. Dưới đây là 10 câu nói tồi tệ nhất mà bạn nên tránh ở nơi làm việc….Xem tiếp

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2008

Người có tấm lòng Bồ tát

Christian không thể đi, không thể vuốt ve ai và nếu có ngứa mũi thì cậu cũng không thể nào tự gãi được. Cách đây 26 năm, khi sinh ra, cậu ta đã không có tay lẫn chân. Thế mà chàng trai này chẳng có một chút nào hoang mang trước số phận khắc nghiệt ấy. Cậu học đại học, có vô số bạn bè, thỉnh thoảng lại mang mình ra đùa cợt và trong trái tim thì đầy tràn những ước mơ. Một người bạn thân của cậu đã nhận xét:

- Cậu ấy lúc nào cũng đầy năng lượng.
Có lẽ cứ mối lần vượt qua mỗi khó khăn lại làm cậu ấy cứng rắn lên. Khó khăn, khắc nghiệt của đời cậu thì chồng chất. Mà khắc nghiệt đầu tiên là từ khi mới lọt lòng ra bố mẹ đẻ cậu đã từ chối cậu.
Bà Gisela năm nay 74 tuổi. Bà nhận Christian làm con nuôi khi cậu mới 10 tháng tuổi. Từ đấy bà là tay, là chân, là các cử động của cậu. Hai mươi sáu năm nay bà và Christian nằm ngủ trên cùng 1 giường. Bà lo giữa đêm khuya nếu có chuyện gì thì trở tay không kịp. Cũng từng ấy thời gian bà tự tay đánh răng, rửa mặt , tắm rửa và bế cậu đi toalet. Cơ thể 19 cân của cậu cúng rất đặc biệt, cứ ra mồ hôi suốt ngày vì thế mỗi ngày bà Gisela phải thay quần aó cho cậu đên 10 lần.
Christian chẳng ngại những cái nhìn tò mò ở ngoài đường, "tôi cứ phớt lờ, chẳng ngại gì cả, chủ động làm quen và cuối cùng thì lại đùa cợt với họ" Cậu còn nói:

- chẳng có gì người khác làm mà tôi lại không làm được!

Cậu là fan của đội Hansa Rostok, chơi Keyboard và muốn đến một lúc nào đó sẽ được biểu diễn. Bằng một cái đũa ngậm ở mồm cậu viết thư bằng máy tính cho bạn bè…Cậu mong ước rồi đây sẽ hành nghề độc lập, tự kiếm được tiền. "Tôi ao ước có một gia đình hạnh phúc" và cậu cười "Chẳng ai biết được rồi cái gì sẽ tới ?“.
Cậu còn nói :-
Tôi thấy rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại này! Nếu có tay, có chân thì tôi biết làm gì với chúng?
Nhìn ảnh cậu thấy rõ đấy là một người hạnh phúc .
Bà Gisela nói : - Chưa có một giây nào tôi ân hận vì đã nhận Christian làm con nuôi. Nó là một chàng trai tuyệt vời.
Bà Gisela là người Đức, 74 tuổi, tôi không biết bà theo tôn giáo nào ? . Nhưng quốc tịch, tuổi tác, tín ngưỡng… có ý nghĩa gì không khi tôi muốn nói rằng đấy là một bà cụ có tấm lòng Bồ tát ? .

Tôn Gia Quí (dịch)

Bạn Trỗi

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

Hoa sữa

Hoa sữa bây giờ không còn chỉ có ở phố Nguyễn Du nữa. Mấy năm gần đây dường như người ta cũng bắt đầu thấy được giá trị của hình tượng cây hoa sữa với phố phường Hà Nội nên khắp Hà nội được trồng thêm rất nhiều cây sữa. Thời điểm này những đêm cuối thu đầu đông, trong sương lạnh đi trên nhiều đường phố Hà nội ngạt ngào mùi hoa sữa. Đề tài về hoa sữa cũng được đưa nhiều vào trong văn thơ và âm nhạc. Nhạc sĩ Hồng Đăng đã đưa hoa sữa vào âm nhạc qua nhạc phẩm Hoa sữa dưới đây. Mong rằng khi nghe “Hoa sữa” cũng gợi lại nhiều kỷ niệm thời học trò trong mỗi chúng ta.

"Em vẫn từng đợi anh

Như hoa từng đợi nắng

Như gió tìm rặng phi lao

Như trời cao mong mây trắng

Em vẫn từng đợi anh

Trên những chặng đường quen

Tiếng hát ai xao động

Thoáng mùi hoa êm đềm

Kỉ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó

Những bạn bè chung

Những con đường nhỏ

Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm

có lẽ nào anh lại quên em"


Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

Hãy nhớ về Hà nội!

Bee Tizino gửi 1 slide nhân kỷ niệm giải phóng Thủ đô để đăng lên đây. Hôm nay mới mở mail, nên chậm mất thời điểm. Mong thông cảm.

Có ai trốn cơ quan như chú cún trong video này không?

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2008

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008

Tình bạn là gì ?

Tình bạn là niềm vui được hẹn gặp nhau.
Bạn và Tôi. chúng ta cảm thấy vui thích khi ở bên nhau.
Nhưng Tình bạn đích thực là gì ?
Phải chăng đó là cảm xúc nồng ấm giữa Tôi và Bạn ?
Hay còn là một điều gì khác sâu đậm hơn những cảm xúc chóng qua ?
Có những Tình bạn thóang qua nhưng cũng có Tình bạn lâu bền.
Có những Tình bạn "Xã giao" chúng ta thấy nơi những người gặp nhau hàng ngày, nơi văn phòng hay nơi đường phố.
Nhưng cũng có những Tình bạn bền chặt dù họ đã lâu ngày không gặp nhau.
Những người bạn đích thực, Họ là ai ?
Đó là người mà bạn không ngại ngùng khi biểu lộ cảm xúc trước mặt họ.
Là người, dù ở xa, vẫn luôn gửi đến bạn một lá thư, một bưu thiếp mừng sinh nhật bạn, hay chỉ đơn giản để cho bạn biết bạn đang hiện diện trong lòng họ.
Người bạn đích thực
Ở bên bạn khi bạn gặp thử thách
Cầm lấy tay bạn khi bạn đang u buồn
Nâng đỡ bạn vượt qua những thách đố, khích lệ bạn vươn lên.
Đúng thế !
Họ chịu đựng những nết xấu của bạn.
Nhưng chính họ dám nói lên sự thật với bạn dù họ biết điều đó làm bạn đau lòng.
Người bạn đích thực
Là người, dù xa cách về thời gian, nhưng luôn tạo cho bạn một cảm giác gần gũi.
Có được người bạn đích thực, là một trong những điều đáng ao ước trong cuộc đời.
Bởi vì, như người ta nói: " Tình yêu rồi sẽ qua đi, nhưng tình bạn thì ở lại. Tình bạn không phải là người vợ, người chồng, nhưng là thêm một bờ vai để bạn tựa vào tâm sự những điều thầm kín."
Cùng với các bạn hữu, tôi chân thành cám ơn, bạn đã hiện diện trong cuộc đời tôi.

(Dịch từ nguyên bản tiếng Anh của Ghyslaine Rivest)

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008

TIẾN VỀ HÀ NỘI

HÀ NỘI!

HÀ NỘI có nét quyến rũ của kinh đô ngàn năm văn vật.

Nét quyến rũ đó chỉ những người từng sống ở Hà Nội mới có thể cảm nhận được mỗi khi đi xa và nhớ về Hà Nội với nỗi nhớ đến nao lòng.

Cách đây 62 năm, một Hà Nội thơ mộng mà cũng đầy đau thương, một Hà Nội anh dũng trong lửa đạn quân thù. Những người con Hà nội ra đi giữ nước với một tấm lòng vẫn luôn hướng về Thủ đô thân yêu. Hà Nội trong những năm tháng đau thương đã được cảm nhận của người lính Hà thành thanh lịch. Đêm đêm, từ những cánh rừng ngút ngàn của Tây Bắc nhớ về Hà Nội, nhớ về những người con gái nơi đô thành với những nét mềm mại thướt tha trong tà áo dài. Những tháng ngày chiến đấu vất vả, gian khổ, những người lính Hà thành mộng mơ vẫn không nguôi nhớ về Hà Nội. Hà nội! là sức mạnh tinh thần cho những người lính trong những tháng ngày chiến đấu gian khổ, đối mặt với kẻ thù, gần kề giữa cái sống và cái chết.

Ai đã từng sống ở Hà Nội trong những ngày Hà nội vào thu mới thấy hết được vẻ đẹp của Hà Nội. Hà Nội vào thu như người con gái lãng mạn và tình tứ. Vào cái sáng mùa thu thơ mộng ấy, Hà Nội dường như mơ màng hơn trong làn gió heo may xào xạc; những người con của Hà Nội hôm ấy ra đi mà lòng không muốn rứt, vẫn gửi gắm Hà Nội bao niềm thương và nỗi nhớ; vẫn cảm nhận được sau lưng mình một Hà Nội đầy nắng lá mênh mang…

Người lính Hà Nội ngày ấy ra đi trong bầu trời đêm, trong leo lét ánh đèn, trong tình yêu Hà nội, tình yêu quê hương, đất nước đến cháy bỏng, Hà Nội đẹp và thơ mộng! Người Hà Nội hào hoa mà thanh lịch. Nhưng trong những ngày đầu chống Pháp, có một Hà Nội đầy đau thương và anh dũng trong lửa đạn quân thù. Những người con Hà Nội, ra đi trong khói lửa ngút trời của cả đô thành đang “nghi ngút cháy”. Những người con của Hà Nội hôm nay ra đi để hẹn ngày về. Hẹn ngày về trong âm hưởng hào hùng của lời ca chiến thắng:

Trùng trùng quân đi như sóng,

Lớp lớp đoàn quân tiến về.

Chúng ta đi nghe vui, lúc quân thù đầu hàng,

Cờ ngày nào tung bay trên phố…

Chúng ta đem vinh quang, sức dân tộc trở về,

Cả cuộc đời tươi vui về đây.

Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về…”.

Khi nhữngđoàn quân tiến về, những người con Hà Nội tiến về

Hà Nội bừng tiến quân ca…

Xưa! Những người con Hà Nội ra đi trong màn đêm đen tối, trong khói lửa ngút trời của “cả đô thành nghi ngút cháy sau lưng”, với bao mối căm hờn, cay đắng, xót xa.

Nay! Đoàn quân tiến về trong niềm vui chiến thắng, trong khúc ca khải hoàn: “chúng ta đem vinh quang, sức dân tộc trở về, cả cuộc đời tươi vui về đây”…

Những ngày này, cả Hà Nội đang chuẩn bị kỷ niệm ngày giải phóng Thủ đô (10-10-1954). Trong niềm vui đó, vẫn nghe vang vọng âm hưởng hào hùng của một bài ca về Hà Nội:

TIẾN VỀ HÀ NỘI
cố nhạc sĩ: Văn Cao

Trùng trùng quân đi như sóng
Lớp lớp đoàn quân tiến về
Chúng ta đi nghe vui lúc quân thù đầu hàng
cờ ngày nào tung bay trên phố
Trùng trùng say trong câu hát, lấp lánh lưỡi lê sáng ngời
Chúng ta đem vinh quang sức dân tộc trở về
Cả cuộc đời tươi vui về đây

Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về
Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào
chảy dòng sương sớm long lanh
Chúng ta ươm lại hoa sắc hương say ngày xa
Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu
Những bông hoa ngày mai đón tương lai vào tay
Những xuân đời mỉm cười vui hát lên
Khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần
Như mùa xuân xuống cành đường nghe gió về
Hà Nội bừng tiến quân ca


Đi xem bóng đá mỹ

Cả 2 năm trời khoan 4 giếng nước sâu, fát hiện 3 mỏ, trữ lượng fát hiện bằng 25% con số công ty toàn cầu. Thấy vậy sếp tổng động lòng, cho mỗi chú trong fòng eccn 1 vé xem bó̉ng đá hạng sang (fòng máy lạnh, có đồ ăn rượu sâm banh không mất tiền) . Xin chia xẻ với cac10D xem cho biết một góc của nước Mỹ.


..

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

Tin vắn

Sáng nay HN mưa to từ 4h sáng, tưởng mưa dai, rất may đến 8h trời bắt đầu tạnh. 8h30 Café giao ban của lớp vẫn được tiến hành. Đa số các bạn bận việc nhà, không việc nhà thì bận việc cơ quan. Một số thành phần “rỗi việc” của lớp hôm nay có mặt như vợ chồng Bình - Thắng, bố con nhà Bùi Khánh, Oanh TM và QT. Riêng giám đốc Bee-tizino mặc dù công việc rất bận (thể hiện bằng Slide dưới đây) nhưng cũng thu xếp thời gian cho các bạn. Một vấn đề hôm nay được quyết định luôn (khỏi fải bàn nhiều) là việc tổ chức kỷ niệm 35 năm ngày tốt nghiệp, vào Chủ nhật 09/11/2008, địa điểm sẽ thông báo sau. Vẫn như mọi lần, chuyện thì không thiếu chỉ thiếu thời gian. Đúng 11h mọi người giải tán, về đoàn tụ với gia đình.


Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Thông báo!

Sáng mai (5/10/2008) bạn nào có thời gian rỗi, 8h30 đến RED PUB Giảng võ gặp nhau, uống cafe và...
Nội dung: Tùy ý thích của mỗi người, nói chuyện đủ thứ.....