Thú thực với các bạn là mỗi khi vào blog, tớ chỉ thích đọc các còm của các bạn - càng nhiều còm dưới mỗi bài chủ tớ càng thích!
Điều này có lẽ cũng đúng logic: chợ đông nhưng phải nhiều tiếng người thì mới vui?
Tớ thiển nghĩ, qua các còm về cùng một vấn đề, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, chia sẻ được với nhau nhiều hơn theo đúng nghĩa của từ chia sẻ.
Thật là buồn khi vào blog đến cả chục lần mà vẫn thấy 0 comments dưới một bài chủ (buồn cho mình và buồn nhiều hơn cho cả người bốt bài)!
Lần này, tớ cóp bết một bài văn ngắn trên mạng với hy vọng mong manh sẽ nhận được nhiều còm:
MỘT ÔNG NOBEL
Một nhà thơ nọ, người đoạt giải Nobel, đến thăm chúng tôi để giao lưu với công chúng. Đây là một vinh hạnh lớn, bởi lẽ nhà thơ thì lớn, mà thị trấn chúng tôi thì nhỏ. Vậy là có rất nhiều bài diễn văn, với ban nhạc để chào đón ông và một bữa tiệc trong căn phòng trang trí đầy hoa.
Trong bữa tiệc, người đoạt giải thưởng cảm thấy có nhu cầu đi vào phòng vệ sinh và bước ra ngoài. Ông bỏ đi rất lâu. Rốt cuộc, ông thị trưởng thân hành đến nơi để xem có phải, tình cờ, ông ấy đang bị khó ở chăng.
Ở cửa ra vào, ông gặp bà canh giữ buồng tiểu và nhà thơ đoạt giải thưởng.
- Tôi sẽ không để ông ta vào đâu! Bà canh buồng tiểu hét vào tai ông thị trưởng. Ông không có tiền lẻ.
- Nhưng ông có Nobel, bà già ạ!
- Thì chính vậy, ông ta đã nói như thế. Tôi lẽ ra cũng có thể để ông ta vào, ngay cả khi ông không có tiền trả, tôi thương hại một lão già, nhưng giờ đây ông thú nhận là ông có cái bệnh đó, bằng mọi giá tôi sẽ không để cho ông vào! Chứ sao! chẳng lẽ để ông lây nhiễm cho khách hàng của tôi ấy à?
Không còn cách gì để thuyết phục bà, và người đoạt giải phải đi trút nhẹ mình trong bụi cây. Ông bảo rằng vụ này không sao, nhưng chắc chắn là ông có cảm thấy hơi bị xúc phạm.
Khi ông đi rồi, người ta cho bà già nghỉ việc. Bây giờ làm việc trong phòng vệ sinh là một chàng thanh niên, được đào tạo trình độ đại học, một nhà thông thái, anh ta biết giải thưởng Nobel là gì. Có điều người ta không biết một ngày kia có ông đoạt giải Nobel nào sẽ trở lại viếng thăm chúng tôi hay không.
Sławomir Mrożek, Balan.
Tài liệu tham khảo.
Điều này có lẽ cũng đúng logic: chợ đông nhưng phải nhiều tiếng người thì mới vui?
Tớ thiển nghĩ, qua các còm về cùng một vấn đề, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, chia sẻ được với nhau nhiều hơn theo đúng nghĩa của từ chia sẻ.
Thật là buồn khi vào blog đến cả chục lần mà vẫn thấy 0 comments dưới một bài chủ (buồn cho mình và buồn nhiều hơn cho cả người bốt bài)!
Lần này, tớ cóp bết một bài văn ngắn trên mạng với hy vọng mong manh sẽ nhận được nhiều còm:
MỘT ÔNG NOBEL
Một nhà thơ nọ, người đoạt giải Nobel, đến thăm chúng tôi để giao lưu với công chúng. Đây là một vinh hạnh lớn, bởi lẽ nhà thơ thì lớn, mà thị trấn chúng tôi thì nhỏ. Vậy là có rất nhiều bài diễn văn, với ban nhạc để chào đón ông và một bữa tiệc trong căn phòng trang trí đầy hoa.
Trong bữa tiệc, người đoạt giải thưởng cảm thấy có nhu cầu đi vào phòng vệ sinh và bước ra ngoài. Ông bỏ đi rất lâu. Rốt cuộc, ông thị trưởng thân hành đến nơi để xem có phải, tình cờ, ông ấy đang bị khó ở chăng.
Ở cửa ra vào, ông gặp bà canh giữ buồng tiểu và nhà thơ đoạt giải thưởng.
- Tôi sẽ không để ông ta vào đâu! Bà canh buồng tiểu hét vào tai ông thị trưởng. Ông không có tiền lẻ.
- Nhưng ông có Nobel, bà già ạ!
- Thì chính vậy, ông ta đã nói như thế. Tôi lẽ ra cũng có thể để ông ta vào, ngay cả khi ông không có tiền trả, tôi thương hại một lão già, nhưng giờ đây ông thú nhận là ông có cái bệnh đó, bằng mọi giá tôi sẽ không để cho ông vào! Chứ sao! chẳng lẽ để ông lây nhiễm cho khách hàng của tôi ấy à?
Không còn cách gì để thuyết phục bà, và người đoạt giải phải đi trút nhẹ mình trong bụi cây. Ông bảo rằng vụ này không sao, nhưng chắc chắn là ông có cảm thấy hơi bị xúc phạm.
Khi ông đi rồi, người ta cho bà già nghỉ việc. Bây giờ làm việc trong phòng vệ sinh là một chàng thanh niên, được đào tạo trình độ đại học, một nhà thông thái, anh ta biết giải thưởng Nobel là gì. Có điều người ta không biết một ngày kia có ông đoạt giải Nobel nào sẽ trở lại viếng thăm chúng tôi hay không.
Sławomir Mrożek, Balan.
Tài liệu tham khảo.
Ông Lê nin ngày xưa đi hớt tóc còn xếp hàng, xá gì ông nhà thơ mắc bệnh Nobel?
Trả lờiXóaBà già quá đúng.
-Vấn đề không phải là xếp hàng. Vấn đề "đầu tiên" là tiền đâu??? Lại "mắc bệnh Nobel" mới khổ, không "thương" được.
Trả lờiXóa- Nhưng xếp anh đại học làm việc đó thì một là nhiều ĐẠI HỌC quá, hai là đại học DỐT quá. hehehe
Câu chuyện thì đơn giản, chỉ có vậy, mỗi người một cảm nhận khác nhau. Tớ thì có những suy nghĩ theo hướng khác.
Trả lờiXóaHay thật!
Kẻ mạnh là kẻ có quyền hành, dù quyền lớn hay bé, cứ có quyền là bắt được người khác phải theo ý mình. Với "cái chức" trông coi toilet, bà già đã có quyền "điều tiết đầu ra" của người khác rồi. Nhưng may cho bà ta là chưa gặp phải Chí phèo đấy, chứ phải tay nó thì nó cứ bĩnh ra đấy thì làm gì nhau, bà đi mà dọn. Xét cho cùng, cứ cùn là thắng
Trả lờiXóaMuội bắt đầu có ý hay rồi!
Trả lờiXóa