Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2007

Quyền lực là thách đố

Ai cũng muốn có quyền nhưng không phải ai cũng có thể cầm quyền.

Nếu quyền lực nằm trong tay kẻ nghèo thì mối nguy rất lớn. Người nghèo trí đoản mà tham lam. Vì nghèo nên lúc nào cũng thèm tiền và họ có thể biến quyền lực thành tiền. Họ hành người khác cho ra tiền. Họ bán chức tước để lấy tiền. Quyền lực đẻ ra sự tha hóa. Quyền lực tuyệt đối đẻ ra sự tha hóa tuyệt đối. Người giàu nắm quyền lực rất khác người nghèo làm quan. Người giàu cầm quyền là để hành ý, hành chí chứ không phải vì kiếm vài đồng bạc. Vì thế khi cần thiết họ từ chức một cách nhẹ nhàng chứ không cố đấm ăn xôi. Người có tri thức cầm quyền cũng rất khác người ít học. Người tài giỏi không xem cái ghế quyền lực họ đang ngồi là to, vì cái đầu của họ còn lớn hơn cái ghế đó, vì thế họ không dùng những thủ đoạn hèn mạt để có quyền.

Người cầm quyền là người đứng đầu, mà Trung quốc gọi là “Đại nhân”. Chữ nhân đứng và chữ nhất gạch ở phía trên thành chữ đại. Như một người giang tay, giang chân đứng giữa trời đất. Đó là người số một, người đứng đầu. Nhưng chỉ cần đặt một dấu chấm nhỏ dưới nách bên trái thì thành chữ khuyển, tức là con chó. Quyền lực có thể đẻ ra sự tha hóa. Có quyền lực mà vẫn giữ được cốt cách, tâm vẫn sáng, trí vẫn minh mới là người có bản lĩnh. Do đó, quyền lực là thách đố gay gắt nhất. Không có quyền thì sợ thấp cổ bé họng, không được xã hội nể trọng, không khẳng định được mình. Nhưng có quyền rồi thì tha hóa, tự đánh mất chính mình, thân bại danh liệt.

Thật ra quyền lực không nhất thiết phải là chức tước địa vị. Tài năng là một quyền lực bất biến, còn chức vị là thứ quyền lực khả biến. Quyền lực do tài năng đẻ ra là bền vững nhất, lương thiện nhất. Còn quyền lực do chức vị đẻ ra thì nay còn mai mất và luôn thường trực nguy cơ tha hóa. Nếu hiểu hết chữ quyền rồi mới cầm quyền thì không còn là mối lo của chế độ và xã hội.

Tham khảo: "Quyền lực và tri thức "

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét