Ban biên tập bọn mình có một thói quen "xấu" - Đó là thói quen trà lá vào đầu buổi sáng khi bắt đầu một ngày làm việc . Mọi người ngồi xung quanh bàn tiếp khách giữa phòng và nói về đủ thứ đề tài : Thời sự chính trị , Kinh tế , Giao thông , Thời tiết , Giáo dục- con cái , Sức khỏe , Chứng khoán , Đất cát, Vàng Ảnh Vàng Anh , .... thôi thì không thiếu một chuyện gì . Và tất nhiên nhiều câu chuyện chuyên môn cũng đưa ra bàn luận trong bàn trà. Ví dụ : Bản thảo không hoàn thành theo đúng thời gian , phải cắt xén nhều , tác giả không chịu nộp bài , mâu thuẫn với tổng biên tập ... vô cùng nhiều chuyện . Câu chuyện quanh bàn trà của bọn mình thường kéo dài chừng 30 phút , nếu có một đề tài nào thu hút sự chú ý của nhiều người hoặc có một "diễn giả" trình bày say sưa quá thì có khi kéo dài hơn . Có lẽ những buổi sáng ngồi quanh bàn trà của bọn mình cũng na ná một cuộc họp giao ban ở các bệnh viện (?). Nhiều khi mình cũng thấy thói quen trà lá này là một thói xấu điển hình cho công sở Việt Nam hiện nay , nhưng nhiều khi mình cũng thấy nó không hẳn là một thói xấu . Rất nhiều vấn đề được giải quyết trong những buổi trà lá tưởng chừng vô bổ này . Mọi người có thể cùng nhau tìm ra những giải pháp cho những công việc đang bế tắc , và ít nhất thì mỗi người cũng được bổ sung , cập nhật thêm nhiều thông tin trên tất cả mọi lĩnh vực (tất nhiên là kể cả những thông tin không cần cập nhật ). ...nhờ có những phút giây như vậy vào buổi sáng , ta có thể bắt đầu một ngày làm việc mới hiệu quả hơn (?) Các bạn nghĩ sao ? THÓI QUEN TRÀ LÁ phải chăng là một thói quen tốt ???
Nơi gặp gỡ của tất cả các bạn là cựu học sinh trường Phổ thông cấp III Công nghiệp Hà nội 1970 - 1975. Mục đích vui,giúp đỡ nhau trong cuộc sống và tôn trọng lẫn nhau cùng ôn lại những kỉ niệm ở Trường. Mọi người có thể đọc và góp lời vào bài có trên blog, bằng cách nhấp chuột vào chữ "nhận xét" ở phía dưới mỗi bài viết. Rất mong các bạn tham gia và ủng hộ.
Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008
Giao ban
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008
Góc thiếu của mỗi người
Con người sống không ai là hoàn mĩ cả, đó là ý kiến của riêng tôi ...
Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, thu nhập cao, nhưng lại mắc bệnh vô sinh; Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở; Có người gia đình giàu có, nhưng con cháu không hiếu thuận; Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch.
Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khiếm khuyết. Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.
Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.
Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.
Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.
Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế nào?
Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã có hơn.
Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.
Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời anh, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.
Nếu anh là một con trai, anh chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay anh không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!
Nếu anh là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, anh sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!
Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá. Anh muốn làm ống đựng tiền như thế không?!
Hãy ghi lại từng câu trả lời của anh mỗi khi anh nghĩ đến... Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của anh không thay đổi... Khi đó, anh đã đủ chín chắn!
Tìm một người hiểu bạn... Và hãy mong bạn là người hiểu anh ấy...
Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác. Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình.
Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình. Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người.
Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2008
Dưa cà
" Anh đi anh nhớ quê nhà,
Nhớ canh rau muống , nhớ cà dầm tương" (ca dao)
Có lẽ bao nhiêu nước mưa mặn một đời mẹ tần tảo nuôi con trên trời đều đổ dồn xuống mái nhà nhỏ bé này. Mưa rào xối xả dưới mái hiên. Bên ngoài trời đất mù mịt, u ám. Cố căng mắt mà chẳng nhìn thấy gì. Giữa màn nước trắng đục như vừa chợt thấy bóng mẹ ngày xưa vẫn đứng đó...
Quả cà nho nhỏ lăn theo gót chân
Vào cữ nắng hè ong ong, ủ lửa là lúc nắng già. Ngoài trời, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt hoa cả mắt. Người ta bảo đấy là " hoa nắng". Trời đứng gió, lá cây lặng ngắt. Nắng đổ lửa thế cà sai quả lắm. Quả cà nho nhỏ thu hết nắng vào trong. Quả nào quả nấy tròn vo, da căng bóng. Trong bấy nhiêu loại cà, mẹ chỉ kén cà xứ Thanh. Là vì quả vừa phải, trăm quả đều tăm tắp như những viên cuội. Cùi thì dầy mà ruột lại ít hạt.
Từ sáng sớm mẹ đã trở dậy, lập cập cắp thúng ra chợ. Tại đấy, người nhà quê ngược tàu mang về chẳng thiếu thứ gì. Nào khoai sọ, khoai lang, cà pháo, cà bát và cơ man là đỗ. Theo chân mẹ mỏi chân khắp chợ may ra mới mua được mẻ cà vừa ý. Đến xế chiều, nắng xiên khoai lọt qua dàn thiên lý, mát hẳn. Từng chùm hoa chín vàng, thoang thoảng mà lại thơm lâu. Mẹ nhẩn nha pha một ấm chè đặc, hai mẹ con cặm cụi cắt cà. Dao phải sắc như dao cau mới không "ăn" vào thịt cà. Như thế thì nén cà mới không bị ủng, không kháng. Vại muối cà phải là sành Hương Canh, đen nhánh, đanh lì. Qua mỗi mùa hè muối cả chục mẻ nên lớp vỏ sành đã thấm ngấm mấy lần nước muối mặn. Chẳng khác gì ấm pha trà ngấm dầy cao chè. Đá nén cũng phải kén đá cuội to, trơ lì và nhẵn thín.
Nước muối mặn mấy cũng không thể ngấm vào. Các loại đá khác khi ngập chìm trong nước muối sẽ thôi ngấm ra, nước đục là cà có vị ngái. Ngay đến vỉ nén cũng phải đan bằng giang đã ngâm kỹ, gác trên gác bếp cho ngấm bồ hóng. Kỹ lưỡng đến thế rồi mẹ mới rải từng lớp cà. Cứ một lớp lại quải đều một lớp muối trắng. Nước đổ vừa xâm xấp mặt cà rồi thả dăm nhát giềng. Xong xuôi đặt vỉ, nén rõ chặt. Mẹ dặn, cứ vài ngày phải xem nước có ngót không. Cốt sao lúc nào cà cũng phải ngập nước. Đến khi vớt ra, để bao lâu cà vẫn trắng phau, không bị thâm tái...
Trong bếp có vại cà, cả nhà đủ sống qua ba tháng hè. Rau đay, rau ngót cũng một tay mẹ trồng trên mảnh vườn nhỏ sau nhà. Bên bờ rào, mồng tơi rậm rì xanh ngắt. Mùa hè nắng nôi, có bát canh rau với dăm quả cà là xong bữa. Lúc tối lửa tắt đèn, hàng xóm chạy sang xin dăm quả. Cả xóm thành ra nghiện cà mẹ muối. Ai cũng bảo muối cà tưởng là đơn giản. Hoá ra phải có " tay " thì cà nén mới giòn, trắng nõn và tuyệt nhiên không có vị chua...
Của ngon vật lạ, mâm cao cỗ đầy rồi cũng chuội đi, có đọng lại gì. Sao vẫn nhớ cồn cào vị mắm tép, nhớ đến xót xa quả cà mẹ muối ngày nào. Ngót ba chục năm rồi có bao giờ tìm thấy nữa...
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2008
Đến một lúc
ĐẾN MỘT LÚC
Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.
Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần.
Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu mạn đứng chen chân trong một ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để được ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.
Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.
Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh tại tâm hồn.
Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.
Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.
Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường.
Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.
Khi đã trải qua bao nhiêu buồn vui thương ghét, bao hi vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự đời đến và đi, có rồi không dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.
Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.
Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ cùng với nỗ lực vào tương lai hun hút, và đến lúc già đi thì luôn hồi ức tiếc thương một dĩ vãng đã xa rồi. Trong một đời người ngắn ngủi chúng ta đã đánh lỡ đi bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.
Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ có tình thương, chứ không phải có bất cứ thứ gì khác giúp con người thiết lập được trật tự mới và hòa bình cho nhân loại.
Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.
Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình còn hơn mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho.
Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển nhưng trong lòng đại dương sâu thẳm vẫn còn đó sự lặng lẽ bình yên.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy những việc làm thường nhật phải là niềm vui cho sự sống hàng ngày chứ không phải là sự bắt buộc hay là một quán tính khô khan, máy móc của đời mình.
Hiểu ra rằng bản ngã ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm, sự xấu xa của người khác hơn là chính bản thân mình. Chúng ta thường che đậy và bảo vệ mình khỏi tổn thương nhưng vô tình điều ấy là tự ôm chất độc và giết chết bản thân mình.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung là món quà tặng vô giá và cầ thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ cạn.
Khi chúng ta thấy mình tham vọng quá lớn trong khi đời người thật ngắn ngủi, đó là lúc mình hiểu ra hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà đó là yếu tố tâm linh bất diệt bên trong.
Đến một lúc, chúng ta hiểu con đường tâm linh thì tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi theo dẫu đó là người thân yêu nhất.
Chúng ta cảm nhận những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé của tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất chứa chung quanh là lúc chúng ta định lượng được giá trị chân thật của một kiếp người.
Chúng ta hiểu rằng cần phải thánh hóa đời sống hơn là chạy đi tìm thiên đường ở chốn xa xăm.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không sợ hãi địa ngục hoặc một thế lực tối cao, nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.
Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008
Cách vào blog của Google
Vừa qua có nhiều bạn, rất khó khăn trong việc truy cập các Blog của Google, qua thực tế tôi đã rút ra một số kinh nghiệm khi truy cập vào các blog đó, xin trình bày để mọi người tham khảo và áp dụng thử.
I/ Cài tính tính năng chuyển Proxy:
Blog của lớp 10D được lập miễn phí trên phần cung cấp dịch vụ của GOOGLE. Thực chất việc dùng proxy là cách vượt tường lửa (Firewall), vì các blog của Google đúng là bị chặn bởi tường lửa. Để vượt tường lửa tôi hay dùng Proxy của
http://www.proxy4free.com/page1.html (hoặc FREE PROXY tại phần địa chỉ và tài liệu ở bên trái BLOG 10D) Dưới đây là danh sách những Proxy tôi hay dùng. Vì là miễn phí nên Proxy thỉnh thoảng thay đổi, nên ta có thể thay thế địa chỉ IP khi cảm thấy khó truy cập hoặc không truy cập được vào blog. Riêng địa chỉ IP:
IP: 165.228.128.11
IP: 165.228.131.12
IP: 165.228.129.10
IP: 165.228.131.10
IP: 165.228.133.10
Lưu ý: Gắn luôn một số proxy vào switch proxy để tiện thay đổi.
Hôm nay 23/2/2008 , hai proxy dưới cùng truy cập blog rất nhanh.
II/ Nếu chưa cài được tính năng chuyển Proxy thì ta làm như sau:
1. Nếu dùng trình duyệt IE (Internet Explorer) thì:
Trên Menu ngang của trình duyệt chọn:
- Vào Tools -> Internet options -> Connection -> LAN settings:
- Use this Poroxy...
- Address: 165.228.130.10 và Port: 3128
- OK
- Thoát OK. Vậy là xong!
2. Nếu dùng trình duyệt Firefox:
Trên Menu ngang của trình duyệt chọn:
- Vào Tools -> Options -> Advanced -> Network -> Settings -> Manual proxy configuration - Cho Add và Port - OK - OK!
Chúc các bạn thành công !
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2008
Hà Nội ơi, tôi xin... thôi không làm người Hà Nội!
Trên VietNamNet hôm nay có bài về “Người Hà nội” trước và nay. Đọc xong, thấy có gì đó xót xa cho Hà nội và con người HN. Giới thiệu để mọi người cùng đọc.
Chi tiết xem tại đây
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008
Ảnh kỷ niệm đây !
Hôm nay tìm được chiếc ảnh cũ của tổ chúng tôi chụp, khi vừa thi xong tốt nghiệp cấp 3 (hè năm 1973). Tuy ảnh đã cũ do bảo quản không tốt, nhưng xem ra nét mặt của mọi người vẫn còn rõ. Post lên đây để các bạn nhìn thấy được hình ảnh của mình cách đây 35 năm, so với bây giờ xem chúng ta có thay đổi nhiều cùng năm tháng hay không?. Rất mong các bạn trong lớp còn giữ được tấm ảnh nào, gửi cho quản trị để post lên thành album của lớp. Khi đã "Zừ" được xem những tấm ảnh như thế này cũng thú vị đấy chứ! Mong các bạn quan tâm sưu tầm. Các bạn thử đoán xem đây là tổ mấy của lớp? thành viên của tổ? và còn thiếu những ai?Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2008
Cháu đích tôn
Gõ và đọc chữ tiếng Việt
Để đọc được chữ Việt có dấu trong phần nhận xét các bài viết trên blog của Google nên thực hiện như sau:
Sau khi mở trình duyệt IE :
Trên Menu ta chọn: Tool ---> Internet Options ---> General ---> Accessibility ---> Ignore font Styles specified on Web pages ---> OK
Về font chữ trên trang WEB, để đọc được rõ ràng ta làm như sau:
Trên Menu ta chọn: Tool ---> Internet Options ---> General ---> Fonts ---> Web page font thì chọn Font Tahoma ---> OK
Chúc mọi người thành công !
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008
Gặp mặt đầu năm
Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2008
Chúc mừng năm mới các bạn 10D
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008
"Vườn" mai vàng !
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008
Tặng các bạn 2 bài hát Mùa xuân đầu tiên và bài Mùa xuân ơi.
Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008
Còn có 3 ngày nữa là đến thời điểm giao nhận của năm mới và năm cũ. Xin cống hiến các bạn 10D công thức nấu món ăn của "đêm 30 Tết". Rất mong các bạn sẽ có một bữa ăn đêm giao thừa thật thú vị.
Nhân dịp Xuân Mậu Tý, xin chúc tất cả các bạn cùng gia đình Hạnh phúc và khoẻ mạnh.
NGA Le
Công thức nấu “món ăn đêm 30 Tết”.
1) Lấy 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán...rồi
để cho ráo nước
2) Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
3) Trộn đều với : - Một chút tin yêu - Một chút kiên nhẫn - Một chút can đảm - Một chút cố gắng - Một chút hy vọng - Một chút trung thành
4) Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước
5) Đem ngâm một lát trong dung dịch "Những điều tâm niệm của mình"
6) Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào "Nồi yêu thương" và nấu với lửa "Vui mừng"
7) Đem ra ăn với "Nụ cười" trong chén "Bao dung" và gắp MỘT NĂM MỚI ĐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC! “
Chuyện Tết
Cái tết đối với người Việt mình ngoài giá trị truyền thống còn mang nặng yếu tố tâm linh . Đây là ngày , người ta lặng lẽ điểm lại một chặng đời , nhớ lại những bổn phận , những ân tình , những quan hệ ... để khi tết đến , xuân về người ta trao gửi cho nhau một chút tình thông qua những gói quà tết đơn sơ . Ngày tết chính là khi người Việt thể hiện tính cách Việt của mình một cách rõ nét nhất : Hiền hậu , thuỷ chung và chu đáo....Những thế hệ thanh niên ngày nay có thể sống ít lãng mạn hơn , thực dụng hơn , cạnh tranh hơn , tàn nhẫn hơn (?)... tuy nhiên đã là người Việt thì bao giờ cũng mang trong sâu thẳm của mình một cốt cách Việt : Rất hiền lành , tận tuỵ và nhún nhường (???) .
Mình còn muốn nói với các bạn rất nhiều chuyện , nhưng chắc phải dừng ở đây thôi ( người ra vào nhiều quá) .
Ngày tết chắc là mình sẽ gián đoạn liên lạc đấy .
Chúc cho toàn thể các bạn yêu mến của tôi một cái tết vui vẻ , sum vầy và hạnh phúc ... Chúc một năm mới gồm toàn những điều tốt lành nhé!
Chúc bệnh tình của Chân Phương sang năm mới sẽ có những biến chuyển lạc quan .
Bố Tô Tuấn có đỡ không ?
Tạm biệt , hẹn gặp lại trong năm mới !






