Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Tại sao lại như vầy?

Đọc cái này, tất cả những "tự hào" đang có sẵn trong người tớ bỗng đâu biến sạch!
Buồn ơi là buồn!
Tớ vốn không thích và cũng không có khiếu ca-khen-ngợi. (Nói theo kiểu phối-kết-hợp).
Ca-khen-ngợi nhẽ là việc của các nhà văn, nhà báo, nhà đài - những nhà được học hành, đào tạo bài bản?
Còn tớ, học T-L và có đôi lần sống với ... gà, biết gì đâu!
Ngày xưa, đã có thời tớ rất thích chương trình "VN qua con mắt người nước ngoài". Qua CT này, thấy các bạn nước ngoài vác balô đi ngang qua VN (có cơ hội) ca-khen-ngợi con người và cảnh vật VN trên cả tuyệt vời, tớ tự thấy "sướng không chịu được"!
Từ khi chương trình này (tự) biến đi đâu rồi, tớ buồn chả thiết xem các CT khác nữa...
Thành thật xin lỗi nếu có làm bạn buồn lây.
Hãy đọc và tự suy ngẫm:
1. Niềm vui Bô gì. (Bài của nhà văn Lã Thanh ... Kiu).
2. Niềm ... buồn cũng Bô gì.
Bạn nào quan tâm đến v/đ kinh tế cũng rất nên đọc bài này.

1 nhận xét:

  1. hay lam mot cai gi do cho nhung cai tren no bot di. Noi nhieu cung cha lam xom lang tot hon duoc.

    Trả lờiXóa