Thứ Hai, 28 tháng 4, 2008

Lằng nhà lằng nhằng…

(Bài này tớ chỉ dành cho bạn nào thật sự rỗi rãi và … buồn, không biết làm gì, dù thế nào cũng không được bực mình và hơi… tò mò thôi!)

Mình có điều này…

Không biết có nên nói ra không nhỉ?

Khó nói quá! Không biết có nên nói ra không nhỉ?

Nói ra thì kể cũng ngài ngại. Mà không nói ra thì cứ canh cánh trong lòng…

Nói hết cả ra thì chắc cũng chỉ độ nửa ngày, mà cứ lưỡng lự đến hơn cả tháng nay rồi...

Thời buổi bây giờ thật không như ngày xưa (cái hồi mình còn bé, cái hồi mình còn học lớp 10D) - muốn nói gì thì nói, nói thỏai mái, vào lớp rồi cũng cứ nói, chẳng cần phải giữ ý giữ tứ, cũng chẳng sợ mất lòng ai!

Bây giờ có điều gì muốn nói cũng cứ phải “nâng lên đặt xuống” mãi, cân nhắc mãi, tính toán mãi, uốn lưỡi đến bảy tám lần, giả sử thế này, giả sử thế kia… không biết có nên nói ra không…

Mà nói cho ai đầu tiên bây giờ?

Chả lẽ lại nói cho vợ trước?

Không đời nào! Mình đã thề dứt khoát là sẽ không chia sẻ gì với vợ nữa rồi cơ mà. Hắn có chịu chia sẻ với mình cái gì bao giờ đâu!

Thì cứ đi nói với người ngoài? Không cho vợ biết?

Nhưng mà có nên nói ra không nữa cơ!

Có cái “sự” ấp ủ trong lòng mà vừa muốn nói ra, vừa không muốn nói ra…

Sợ nói ra thì chưa chắc mọi người đã hiểu và thông cảm với mình! Mà không nói ra thì… thế nào nhỉ?... – lại cứ canh cánh trong lòng!

Chưa kể là mình có khả năng diễn đạt cho đúng cái sự mình đang canh cánh trong lòng không nữa.

Mà cứ cho là thể nào mình cũng sẽ diễn đạt được đầy đủ điều mình đang suy nghĩ đi!

Thế ngộ nhỡ nếu mọi người lại hiểu sai đi, rồi thì cho là mình thế này, thế nọ, lăng nhăng lít nhít, rồi thì…

Chưa kể còn có người cứ cố tình hiểu sai điều mình định nói thì sao?

Hay là đầu tiên thì nói ra cho một thằng bạn thân, giỏi văn, có khả năng diễn đạt tốt. Rồi thì nhờ nó nói lại cho mọi người?

Thế thì đằng nào đầu tiên cũng vẫn phải trình bày cho nó hiểu ý mình, rồi thì sau đó nó mới lại đi nói lại với người khác! Cũng vẫn mất thì giờ… Mà ngộ nhỡ nó quên đi, chẳng nói với ai nữa thì sao?

Mà không nói ra thì cứ canh cánh trong lòng…

Hay là cứ nói ra với một người, không nhất thiết người đó phải thân với mình? Nếu người đó hiểu mình, thông cảm với mình thì mình sẽ nói tiếp với 2 người nữa, cũng không nhất thiết phải thân với mình?...

Rồi thì nếu 2 người ấy cũng hiểu mình, thông cảm với mình thì mình sẽ nói ra với 3 người nữa, cũng không nhất thiết phải…

Cứ như thế thì mình sẽ nói ra được với nhiều người, rồi thì sẽ nói ra được với tất cả mọi người?...

Thế là chia sẻ được với mọi người cái sự canh cánh trong lòng của mình!

Và khi đó mọi người sẽ cùng hiểu nhau vì cùng chia sẻ với mình cái suy nghĩ lúc đầu thì là của mình, nhưng giờ thì đã là của chung mọi người?...

Nhưng mà…

Hình như có điều gì đó không ổn…

Cứ cho là người thứ nhất chắc chắn sẽ hiểu mình đi! Hiểu từng câu từng chữ mình đã nói đi! Nhưng nếu giả sử người ấy lại đi nói lại với 2 người khác nhưng lại không diễn đạt được cho 2 người kia đúng như là đã hiểu? Rồi thì 2 người kia lại đi nói lại với…

Chỉ cần “tam sao” là đã “thất bản” rồi. Thế mà đằng này thì không biết là bao nhiêu “sao” nữa!...

Hay là không nên nói ra?...

Thật nói ra cũng dở mà không nói ra thì cũng dở!

Nhưng đằng nào thì cũng phải nói ra thôi.

Chứ chả lẽ cứ giấu mãi? Không cho ai biết?

Mà liệu mình có thể giữ mãi không cho ai biết được không?

Thế đêm không ngủ mê à, ngủ mê rồi thì không nói mê à, rồi thì không hôn …mê à?...

Thế thì vợ biết mất. Mà lại là biết đầu tiên!

Mà mình thì đã không muốn cho vợ biết, đã thề không thèm chia sẻ gì với vợ rồi…

Mà có chắc là sẽ không bao giờ bia rượu quá chén không? Bọn bạn mình thì đứa nào cũng chỉ nhăm nhăm có dịp là sẽ chuốc cho mình say mềm ra thôi, mình còn lạ gì chúng nó nữa! Biết là mình chỉ cần 2 ly thôi là đã bắt đầu luyên thuyên nên chúng nó…

Rồi lúc đó cứ thế mà toang toác ra… Mà nói lúc ấy thì lè nhè, làm gì “có đầu có đuôi” như lúc còn tỉnh táo? Rồi thì trình bày chữ tác ra chữ tộ thì sao?

Mà … cái kim trong bọc lâu ngày còn lòi ra nữa kia mà! Làm sao giữ mãi được cái sự canh cánh trong lòng?

Hay là chỉ nói với một người thôi? Dứt khoát là chỉ một người! Kiên quyết không nói cho bất kỳ người thứ 2 nào biết?

Dù người đó có hiểu mình và thông cảm với mình, hay hiểu mình nhưng không thông cảm với mình, hoặc không hiểu mình nhưng thông cảm với mình, hay thậm chí vừa không hiểu mình vừa không thông cảm với mình đi nữa… thì cũng kệ… nhất định không nói thêm với ai nữa?

Thế nhưng liệu có chắc là người đó rồi sẽ không nói ra với ai nữa không? Chỉ sợ rồi người đó lại cũng không có khả năng diễn đạt cho đúng…

Bắt đầu rối tinh rối mù lên rồi!

Mình có điều này…

Không biết có nên nói ra không nữa…?

Nói ra cũng dở, mà không nói ra thì cũng dở…

Các bạn có thấy “lằng nhằng” không?

2 nhận xét: