Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Đố bạn


Đố bạn bức ảnh này của tác giả nào, đã đoạt giải gì, năm nào, số phận của tác giả bức ảnh...
(Bạn được quyền sử dụng Ngôi sao hy vọng, Gọi điện thoại cho người thân, 50/50, Hỏi ý kiến của khán giả hoặc Hỏi ý kiến của bạn ... Gúc!)
Nguồn ảnh: ST.

15 nhận xét:

  1. Gúc fát za niền he he: nhưng câu chiện bé gái và con chim kền kền này không chỉ dừng nại ở đây. Mời cả nhà xem tiếp trên cà fê X:

    Do they know it's Christmas - Band Aid Feed the world

    Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1km. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt.

    Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát.

    Kevin Carter (1961-1994) là nhà nhiếp ảnh tự do người Nam Phi, từng làm việc cho Reuters và Sygma Photo NY, và là cựu biên tập viên ảnh của Mail&Gaurdian.

    Anh cũng nhiều lần được trao giải thưởng danh giá là Giải thưởng Ảnh báo chí Ilford, trong đó có một lần ở thể loại Tin ảnh Xuất sắc nhất năm 1993.

    http://www.doisongso.com/images/stories/chuyen-la/sad-1_924.jpg

    Lúc nhà nhiếp ảnh chụp được tấm hình này, ko phải ông không muốn cứu, mà là không được cứu. Vì nạn đói xảy ra, dịch bệnh bùng phát. Khi ông đi đến những nước như thế này để chụp hình, săn tin, ông đã được lệnh ko được tiếp xúc với bất cứ ai, ko được đ.ng chạm vào bất cứ nguời dân nào, bất cứ thứ gì ở vùng này. Chính phủ nước ông sợ ông cũng bị nhiễm bệnh thì khi về sẽ lây sang cho cả dân nước mình. Lúc ấy, ông đi cùng quân đội đến nơi này. Cho nên, dù rất muốn cứu, nhưng ông ko được phép cứu. Điều duy nhất ông có thể làm là chụp lại, ghi nhận lại sự thật và sau đó, thông báo cho cả toàn thế giới. Khi bức tranh này được tung ra, cả thế giới bàng hoàng. Không ai ngờ lại có những nơi sống không bằng chẽt như vậy. Không thể ngờ là trên mặt đất vẫn tồn tại 1 địa ngục như thế. Ngay sau đó, nổi lên những tổ chức từ hiện, tự nguyện quyên tiền góp gạo cứu đói. Bức ảnh đó đem lại cho nhà nhiếp ảnh danh tiếng lẫy lừng. Nhưng ông không qua khỏi tòa án của lương tâm. Ông luôn bị dằn vặt bởi chính bức ảnh đó. Cuối cùng, ông tư sát để kết thúc sự ám ảnh.

    :rose: :rose: :rose: :rose: :rose:
    :rose: :rose: :rose:
    :rose:
    Kevin Carter, sinh ngày 13 tháng 9 năm 1960 và mất ngày 27 tháng 7 năm 1994, đã từng đoạt giải báo ảnh Nam Phi (South African photojournalist) và là thành viên của Câu lạc bộ Bang Bang (Bang Bang club)

    Năm 1983 Carter bắt đầu sự nghiệp là một nhiếp ảnh thể thao cho tờ Sunday Express của Johannesburg. Năm sau anh chuyển sang tờ Johannesburge Star chuyên đề về apartheid (chủ nghĩa phân biệt chủng tộc). Cùng năm đó, bức ảnh đầu tiên của Carter được lên bìa của báo Time.

    Carter là nhà báo ảnh đầu tiên chụp những bức ảnh về những sự dã man của những xã hội vô chính phủ ở Châu Phi vào giữa thập kỷ 80. Anh từng đặt lời đề cho những bức ảnh của mình: “Tôi đã kinh sợ trước những gì mình nhìn thấy. Tôi đã kinh sợ trước những gì mình đã làm. Nhưng rồi mọi người đã bắt đầu nói về những bức ảnh đó...sau đó tôi đã cảm thấy rằng có khi những hành động tôi làm không phải là xấu. Được chứng kiến những điều gì đó kinh khủng cũng không hòan toàn cần thiết được coi là một điều tồi tệ.”

    Tháng 3 năm 1993, Carter đã tới miền nam Sudan với mục đích tìm kiếm tư liệu về phong trào của quân phiến loạn nơi đây. Tuy nhiên, khi tới đây, thay vì chụp ảnh về những hành động tàn bạo thì anh lại quan tâm tới những nạn nhân đang bị chết đói. Một lần, Carter nghe thấy một tiếng kêu rên rỉ the thé gần một ngôi làng của tỉnh Ayod, Carter đã nhìn thấy một đứa bé gái nhỏ gầy trơ xương. Đứa bé rên rỉ rồi từ từ chết đói ngay trước mặt của Carter, gần đó, một con kền kền đang tới gần, sẵn sàng chờ đợi để rỉa xác đứa bé gái. Carter nói rằng anh đã đứng ở đó khoảng 20 phút, hy vọng còn kền kền sẽ bay đi. Nhưng nó đã không bay đi. Carter đã chụp ảnh đứa bé đang chết dần vì đói rồi đuổi con kền kền đi. Carter sau này đã bị chỉ trích nặng nề vì đã không có hành động gì cứu giúp đứa bé gái.


    “Người đàn ông ấy đã giương ống kính để chộp được khoảnh khắc đứa bé đang chết đói, nhưng anh ta cũng chẳng khác nào là một con kền kền thứ hai ở đó mà thôi!”

    Bức ảnh được bán lại cho tờ The New York Times, lần đầu được đăng vào ngày 26 tháng 3 năm 1993. Và chỉ qua một đêm, hàng trăm con người đã tìm cách liên lạc với tờ báo hỏi xem đứa bé gái đó còn sống hay không, tờ báo phải đăng thêm thông báo rằng đứa bé gái đã ổn định và đã thoát khỏi con kền kền, nhưng số phận sau đó thì không được biết tới. Vào ngày mùng 2 tháng 4 năm 1994, Nancy Buirski, một biên tập viên hình ảnh của tờ New York Times đã gọi điện cho Carter thông báo rằng anh đã đoạt được giải thưởng cao quý nhất của báo chí. Giải Pulitzer Nhiếp ảnh vào ngày 23 tháng 5 năm 1994 tại Đại học Columbia.

    Carter sau đó đã thú nhận với bạn bè rằng anh đã rất hối hận và ước gì có thể làm gì đó giúp đứa bé. Những nhà báo ngày đó được cảnh báo không được lại gần những nhạn nhân chết đói vì lo sợ bệnh truyền nhiễm. Ngày 18 tháng 4 năm 1994, bạn thân của Carter là Ken Oosterrbroek, một nhà báo đã bị bắn nhầm và chết tại Tokoza khi đang viết bài về những vụ bạo lực tại đây. Vì những dằn vặt lương tâm và vì cái chết thương tâm của người bạn thân đã khiến Carter bị trầm cảm nặng nề và quyết định kết thúc cuộc đời mình vào ngày 27 tháng 7 năm 1994. Carter đã lái xe tới dòng sông Braamfonteinspruit, gần trung tâm nghiên cứu mà suốt thời tuổi thơ Carter đã chơi đùa tại đây. Carter đã bịt kín chiếc xe và để rò rỉ ga bên trong cho tới khi chết ngạt. Carter đã ấn định cuộc đời mình dừng tại tuổi 33. Người cuối cùng đã gặp được Carter trước khi chết đó là người vợ góa của Oosterrbroek tên là Monica. Trích đoạn của thư tuyệt mệnh của Carter có một đoạn như sau:

    “Tôi tuyệt vọng...không có điện thoại...không có tiền thuê nhà...không có tiền cho con...không có tiền trả nợ...tiền!!!...Tôi bị truy đuổi bởi những ám ảnh kỉ niệm về chết chóc, xác chết, đói khát, đau đớn...của những đứa trẻ đang chết đói hay bị thương, của những người đàn ông bắn súng điên loạn, của cảnh sát, những kẻ hành quyết...Tôi sẽ đi gặp Ken nếu tôi được may mắn như anh ấy...”

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn đố vui hay mà không có thưởng??? Eccn giỏi thứ nhì....sau bạn Gúc hehehe. Thanks đã cho thông tin đày đủ

    Trả lờiXóa
  3. Em xin kinh chào các bậc đàn anh,đàn chị!Em là một đệ tử báo hình,em rất ấn tượng về thông tin mà các bác đã sưu tầm được.Khi nhìn bức ảnh này em cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt,và cang thấy sửng sốt hơn nữa khi được đọc nhũng dòng tin trên.Chảng lẽ con người bất lực thế sao? Chẳng lẽ tình đời lạnh lùng đến vậy???

    Trả lờiXóa
  4. Hay quá, ECCN nhanh thật!
    Xin bổ sung thêm một chút:
    "Có tờ báo đã viết về Kevin Carter như thế này: “Kẻ chỉ chú tâm chụp ảnh, nhưng lại vô cảm trước thảm cảnh của cô bé da đen, thì cũng chỉ là một con vật ăn thịt, một con kên kên thứ hai trong bối cảnh tàn bạo ấy mà thôi”. (The man adjusting his lens to take just the right frame of her suffering, might just as well be a predator, another vulture on the scene). Kevin Carter đã đọc được câu này và anh đã tự sát".
    Xem bức ảnh này, dù không phải đồng bào mình, mỗi người chúng ta đều cảm thấy đau lòng...

    Trả lờiXóa
  5. Em quên chưa trình diện chủ nhà,em là hàng xóm của các đại ca, bên nhà mới đấy ạ!Chúng em rất cảm ơn sự giúp đỡ của A.Vinh. Rất mong được hội ngộ.Em không ngờ anh ấy trông lại bô trai đến vậy. Em rất "cảm" đấy...

    Trả lờiXóa
  6. @ Văn Hương:
    Rất vui bạn đã đến thăm "ngôi nhà" của bọn mình. Mong bạn thường xuyên ghé thăm ủng hộ và là những người hàng xóm tốt bụng.
    Còn mình, bây giờ đã thành "bô lão" rồi. Dùng hình ảnh thời trai trẻ "lừa" nhau chút thôi! Mong thứ lỗi.

    Trả lờiXóa
  7. @Văn Hương: Hy vọng "Em" đây là nữ!?

    Trả lờiXóa
  8. @tt_ngay xua:Đúng thì sao?Ko đúng thì sao? Thất vọng!

    Trả lờiXóa
  9. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  10. Tiểu đệ xin được cáo lỗi với các đại ca!!! tiểu đệ sinh sau đẻ muộn đâu dám chơi trèo.Không chiến em cũng sợ mà khẩu chiến thì em cũng thua luôn.Xin đại xá cho đệ nha!

    Trả lờiXóa
  11. @Văn Hương:
    Rất tiếc! bạn đã "khó xử".

    Trả lờiXóa
  12. @ vinhnq:Không sao đâu ạ...Cho phép em được vui một chút cùng các bác nha!

    Trả lờiXóa
  13. @Van Hương:
    Bạn cứ tự nhiên.

    Trả lờiXóa
  14. Những nỗi thống khổ của con người thật là vô hạn . Một sinh linh bé nhỏ thế kia để được no có lẽ chỉ cần một chút thức ăn thôi , vậy mà không thể ...

    Trả lờiXóa