Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

Chuyện con trẻ

Cô bé quàng khăn đỏ
Thay vì yêu cầu tôi kể chuyện cho bé nghe trước khi đi ngủ, hôm qua bé của tôi lại nói "Để con kể mẹ nghe chuyện Cô bé quàng khăn đỏ nha", không đợi tôi đồng ý hay không bé cất giọng véo von "Ngày xửa ngày xưa, có cô bé.....". Chuyện này ai mà chẳng thuộc nằm lòng, nên tôi ngồi đó nhưng không chú tâm lắm. Bỗng bé hỏi "Mẹ biết làm cách nào mà chú thợ săn biết được con sói đã nuốt cô bé quàng khăn đỏ vào bụng không?". Không muốn làm mất hứng của bé, tôi lắc đầu "Mẹ không biết, sao mà chú thợ săn biết được nhỉ". Bé liến thoắng "Ở trong bụng sói, cô bé quàng khăn đỏ tìm mọi cách cũng không thoát ra ngoài được nhưng rồi vô chợt nhớ và rút điện thoại di động ra gọi cho cho chú thợ săn 'Alô, chú thợ săn ơi! Cháu là cô bé quàng khăn đỏ, cháu bị sói già nuốt vào bụng :D. Chú mau đến cứu cháu nhá'. Chuyện của con kể có hay không?". Đến lúc này thì tôi không thể thả hồn đi đâu được nữa.

Người từ vượn
- Mẹ ơi! Có thật là người ta biến từ vượn ra không?
- Thật đấy!
- Thảo nào, con thấy bây giờ vượn còn ít hẳn đi.

Ngày mai của bé
Một bé trai năm tuổi triết lý:
- Bao giờ là ngày mai hả mẹ?
- Qua đêm nay con ạ!
Sáng hôm sau:
- Hôm nay là ngày mai, đúng không ạ?
- Không con ạ, hôm nay là hôm nay.
- Sao mãi mà con không bắt được cái ngày mai ấy nhỉ?

Ông bán nước cầu Rạch chiếc
Hàng ngày, mẹ thường chở bé đi học qua cầu Rạch Ông và bé thấy có một người già đứng bán nước trên cầu. Bé luôn đòi mẹ mua rau má uống mỗi khi đi học về. Có lần mẹ bé hỏi: "Tại sao con thích uống nước ở đó?". Bé: "Tại con thích". Dì bé thêm vào: "Ông đó bán nước không ngon nên ít người uống sao con thích". Bé: "Tại con thấy ông ấy già mà còn đi bán nước. Con thấy tội nghiệp."

Chuyện có thật lúc bé Ty 5 tuổi
Ba : Ty ơi, mẹ đi đâu rồi con?
Ty : Dạ con không biết, ba có biết không?
Ba (hỏi cất cớ): Ba không biết, Con là con mẹ tại sao con không biết?
Ty : Thì ba là chồng của mẹ ba phải biết mới đúng chớ, sao ba cũng không biết?
Ba : !!!!!!!

Chuyện của cậu em trai tôi, thật 100%
Ngày học lớp 1, giờ tan học, tôi đón Bùm về ! Gặp mẹ bạn Quỳnh Anh đón Quỳnh Anh về. Bùm liền mách mẹ Quỳnh Anh:
- Bác ơi, bạn QUỳnh Anh toàn nhìn cháu
Quỳnh Anh nhanh nhảu: Người ta yêu một tí mà (hi hi lớp 1 đấy, học ai không biết nữa)
Bùm tế nhị quay lại nói thầm với tôi:
Đồ con gái mê trai, chị nhỉ?
(Thua luôn...)

Không Đề
Thấy mẹ tô móng tay màu đẹp, Bin ngạc nhiên hỏi:
- Ô, tay mẹ bị làm sao kìa
Mẹ: Tay mẹ không sao cả, tay mẹ đẹp, mẹ tô màu cho đẹp ấy mà
Bin: (một lúc sau): mẹ ơi, tay Bin có đẹp ko?
Mẹ: Tay Bin đẹp
Bin (lắc đầu): tay Bin ko đẹp, khi nào tô màu vào mới đẹp cơ, nhưng mà phải đợi con lớn đã
Ba (ở ngoài nói vọng vào):..phải đợi khi nào chim bay đi đã, con trai ai lại tô móng tay, chỉ có con gái thôi
Bin: ô.... thế chim mẹ bay đi rồi à?... Thế... mẹ.... tè... bằng... cái gì?
Ba và mẹ: suýt thì xỉu vì con trai....

From http://www.webtretho.com/forum/archive/index.php/t-10198.html

5 nhận xét:

  1. TB:
    Cô Bé quàng khăn đỏ thời hiện đại (tiêp theo):
    Ngày xửa ngày xưa, có cô bé quàng khăn đỏ tới thăm bà ngọai có nhà trong thành phố.
    Từ sáng sớm, cô bé đã thức dậy, đeo găng tay, đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang rồi khoác cái làn bằng nhựa, tung tăng đi trên đuờng. Mặc dù lúc ấy đuờng không đông lắm, nhiều ngã tư còn vắng vẻ nhưng cô bé không hề run sợ. Cô biết rằng toàn bộ chó sói đã bị bắt nhốt trong các quán ăn, chẳng con nào làm hại cô đuợc. Cô cũng không phải mất công bắt buớm hay châu chấu vì chúng đã bị chiên giòn hay ngâm ruợu, cũng trong các quán trên.
    Ðuờng phố ngày càng náo nhiệt với xe cộ ầm ầm, hàng hóa tứ tung. Cô bé lăn nhanh như cắt qua gầm ô tô, rồi lại nhảy vụt lên qua mũi xe ba bánh. Thật là sôi nổi và đầy ấn tuợng.
    Rồi cô bé đến cổng nhà bà ngoại. Ðó là một căn hộ trên tầng cao của một chung cư. Vừa thò cổ lên nhìn, cô bé bị một chậu nuớc rửa chén đổ ập xuống, may mà thoát đuợc. Chung cư có thang máy nhưng lúc ấy đang cúp điện, nên cô bé phải từng buớc leo lên thang bộ ở tầng muời bốn cho tới đứt hơi.
    Phòng bà ngoại đây rồi. Cô bé quàng khăn đỏ gõ cửa một hồi rồi đẩy cửa vào, thấy bà đang ngồi, tay thì nhắn tin điện thoại, mắt thì xem ti vi phim bộ Hàn Quốc. Thấy bà, cô bé trách:
    - Sao để cháu gõ cửa lâu thế?
    Bà ngoại hồi hộp trả lời:
    - Ta cứ tuởng là ông ghi tiền điện.
    Không để mất thì giờ, vì đã đuợc học ở nhà thời gian là tiền bạc, cô bé hỏi ngay:
    - Bà ơi, sao tay bà to thế?
    Bà ngoại reo lên:
    - Tay bà to vì bà dùng kem xoa bóp gấu Mimosa. Mỗi ngày xoa ba lần buổi trưa, buổi tối và truớc khi đi ngủ sẽ làm cho tay chân mềm mại, tránh đuợc mọi nhức mỏi. Bôi kem rồi, bà dùng nuớc rửa tay Vinh Viễn, khiến bàn tay giữ đuợc độ ẩm và độ sát trùng cả tuần. Tiếp đến bà lau tay bằng giấy lau hiệu Cát Vàng, nó có tác dụng làm nổi bật các màu sắc của móng và làm giảm các nếp nhăn ở ngón cái lẫn ngón trỏ. Những ngón còn lại, bà dùng mỡ trang điểm hiệu Ngọc Bích tẩm vào, giúp cho chúng đều như búp măng tây đóng hộp của hãng Ðồ Nguội.
    Cô bé lùng bùng lỗ tai khi nghe bà nói dài dằng dặc. Nhưng vì là một cô bé ngoan, hiểu rằng cần phải hỏi thăm liên tiếp nên cô không thể dừng lại:
    - Bà ơi, sao răng bà to thế?
    Bà ngoại hồ hởi dáp:
    - Răng bà to vì bà luôn dùng tăm xỉa răng hiệu “gậy vàng”. Những cây tăm này có tác dụng làm cho răng chắc khỏe và làm cho vi khuẩn khiếp vía không dám bám vào. Xỉa xong, bà đánh kỹ sáu lần bằng kem đánh răng “lông gà”, kem này có chất phụ gia làm bóng, đuợc hiệp hội xi mạ khuyên dùng. Tiếp đến, bà súc miệng bằng nuớc súc miệng “xót xa”, nuớc này ngấm vào từng kẽ răng, tiêu diệt ngay tức khắc những con vi khuẩn gây hại, khiến chúng không chết thì cũng ốm vì bệnh, chả còn gây đuợc hại gì.
    Cô bé thấy hỏi một câu mà bà trả lời dài quá thì biết ngay bà đã nhiễm phải căn bệnh nói dai trên ti vi. Nhưng cô bé hiểu rằng đấy vẫn là điều có thể chịu đựng đuợc, nên vẫn hỏi câu cuối cùng:
    - Bà ơi sao chân bà to thế?
    Bà ngoại hét vang:
    - Chân bà to để bà đi giày AlaÐa duợc tốt hơn. Loại giày này đang khuyến mãi, có giảm xóc, có chất chống cháy và chống giặt giũ, rất thuận lợi cho mọi lứa tuổi. Ðặc biệt, khi mua từ ba đôi trở lên, khách sẽ đuợc tham gia rút thăm có thuởng với giải nhất là một chuyến du lịch Thái Lan.
    Cô bé mệt mỏi quá. Nó bèn thu hết sức, hỏi lần cuối cùng:
    - Bà ơi, sao tim bà đập nhanh thế?
    Bà ngoại thở dài:
    - Ta không biết. Ta không đuợc ai nhờ quảng cáo cho tim!

    Trả lờiXóa
  2. Chuyện trẻ con bây giờ đã hay, còn chuyện cán bộ cơ quan tớ (thật 100%) cũng hay lắm nhé.
    Chuyện thứ nhất, một người khách gọi điện đến cơ quan mình:
    Khách đầu dây bên kia gọi: Alô! Anh làm ơn cho tôi gặp chị Ty một tí.
    Cán bộ đầu dây bên này trả lời: Alô! Xin lỗi anh! Ở phòng tôi chỉ có chị Ty 2 tí thôi, anh có muốn gặp không?
    Khách cười: Vâng, anh cho gặp chị Ty 2 tí cũng được.
    Tiếng gọi vọng: Ty 2 tí ơi! ra nghe máy này.

    Sau vụ này, cơ quan mình mọi người phải cố tránh nói đến hai chữ "một tí" kẻo rồi lại bị chọc. Thế mà có lần một sếp bảo 1 nhân viên nữ "Em sang phòng anh một tí để làm giúp anh việc này" liền nhận được câu trả lời "làm sao em sang anh 1 tí được, xin phép anh cho em sang cả 2tí".

    Chuyện thứ hai, cũng lại chuyện khách gọi đến cơ quan, nhưng liên quan đến tiếng các miền khác nhau:
    Khách: Alô! Anh cho tôi nói chuyện với anh Khanh ạ.
    Cán bộ cơ quan: Zâng, tui Khánh đây
    Khách: Xin lỗi anh, tôi xin gặp anh Khanh ạ.
    Cán bộ: Zâng tui chính là Khánh đây
    Khách: Dạ không ạ! Tôi xin gặp anh...
    Cán bộ: À! Tui chính là Khánh không dấu đây.
    Cả hai cùng cười ồ.

    Thế là từ đó anh Khanh cơ quan mình được mọi người gọi là anh Khánh không dấu.

    Trả lờiXóa
  3. Tiếp chuyện TMtt:
    Chuyện bóng bàn. Một bác trung niên giao lưu đấu bóng với một cô cũng...gần trung niên. Đến lượt giao bóng của cô gái,
    bác ta nói:
    - Cô giao bóng thế nào thì giao, nhưng chỉ được giao 1 quả thôi, chứ giao cả 3 quả làm sao mà tôi đỡ được!
    Cô gái: ???!!!

    Trả lờiXóa
  4. Họ chợ vui quá hỉ. thanks cả nhà.

    Trả lờiXóa
  5. Hay nhất là gặp chị ABC...hai tý. Một tý không gặp được

    Trả lờiXóa