Cuộc sống vốn muôn màu muôn vẻ. Con người ta cũng vậy, mỗi người một ý thích. Cùng một chủ đề nào đó, có người thích quan tâm tìm hiểu, có người thì không, thậm chí: "ôi dào, chuyện này quan tâm làm gì cho mệt đầu...!".
Với người không quan tâm thì chắc là "mệt đầu" thật, nhưng với người quan tâm thì lại chẳng hề thấy có gì "mệt đầu" cả, thậm chí lại thấy vui khi có người cũng quan tâm như mình.
Kể cũng hay thật!
Câu chuyện ngụ ngôn dưới đây, tôi đã sưu tầm và tặng riêng cho bạn T.V trong còm dưới bài Kim Jong Il..., nhưng lại sợ T.V chẳng đọc. Vả lại, thấy cũng có nhiều ý để bạn bè ta có thể bình loạn, tôi bốt lên đây hy vọng có "cái" để buôn cho những ai thích ...buôn (như tôi)...
Một con chuột nhìn qua khe vách và trông thấy bác nông dân cùng với bà vợ đang mở một cái lồng.
“Có lẽ có thức ăn gì đó trong lồng?”, con chuột tự hỏi.
Nhưng liền sau đó, con chuột hốt hoảng khi nó phát hiện cái lồng đó chính là một cái bẫy chuột.
Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la toáng lên:
“Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Chị Gà mái đang bới đất gần đó, cục ta cục tác, nghe vậy ngẩng đầu lên nói rằng:
“Này anh Chuột. Đó quả thật là mối lo ngại và nguy hiểm ghê gớm đối với anh. Nhưng nó chẳng có phiền hà và liên quan gì tới tôi. Tôi không thể nào bị vướng vào một cái bẫy chuột”.
Chuột bèn quay sang nói với anh Heo với một giọng lo âu:
“Anh Heo ơi! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Anh Heo ục ục tỏ ra thông cảm, trả lời:
“Tôi rất lấy làm tiếc và thông cảm cho cậu! Tôi cũng chẳng làm gì được. Nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho cậu đừng bị vướng bẫy.”
Chuột hớt hải chạy tới bác Bò đang đứng đủng đỉnh nhai cỏ. Nó kêu lên:
“Bác Bò! Bác Bò! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Bác bò vừa nhai cỏ vừa từ tốn trấn an:
“Bác rất hiểu sự lo âu của em, nhưng bác cũng chẳng giúp em được gì!”
Chuột chán nản lẳng lặng đi vào nhà. Lòng buồn thiu, một mình phải đối phó với cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.
Thế rồi vào đêm kia. Có một tiếng động vang lên trong ngôi nhà của bác nông dân. Dường như đó là tiếng bẫy sập. Vợ của bác nông dân vội chạy tới để xem cái bẫy có bắt được con chuột nào không? Trong đêm tối, loạng choạng thế nào, bà vợ bác nông dân đã bị một con rắn độc cắn vào chân khi bà ta mon men tới gần cái bẫy. Thì ra, cái bẫy chuột đã sập vào đuôi một con rắn.
Bác nông dân vội vàng chở vợ vào bệnh viện ở trên huyện. Khi trở về nhà, bà vợ bác bị lên cơn sốt. Bác nông dân nhớ là ăn cháo có thể làm giảm cơn sốt, vì thế bác đã chạy ra vườn bắt chị Gà mái cắt tiết và mần thịt để nấu cháo cho vợ ăn.
Thế nhưng bệnh tình của vợ bác vẫn không thấy thuyên giảm chút nào. Bạn bè và hàng xóm nghe tin nên đã đến thăm hỏi. Để thết đãi họ, bác nông dân đã chọc tiết anh Heo.
Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ bác qua đời. Vì họ hàng thân thuộc đến đưa đám rất đông, bác nông dân phải mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách.
Nguồn: ST.
Với người không quan tâm thì chắc là "mệt đầu" thật, nhưng với người quan tâm thì lại chẳng hề thấy có gì "mệt đầu" cả, thậm chí lại thấy vui khi có người cũng quan tâm như mình.
Kể cũng hay thật!
Câu chuyện ngụ ngôn dưới đây, tôi đã sưu tầm và tặng riêng cho bạn T.V trong còm dưới bài Kim Jong Il..., nhưng lại sợ T.V chẳng đọc. Vả lại, thấy cũng có nhiều ý để bạn bè ta có thể bình loạn, tôi bốt lên đây hy vọng có "cái" để buôn cho những ai thích ...buôn (như tôi)...
Một con chuột nhìn qua khe vách và trông thấy bác nông dân cùng với bà vợ đang mở một cái lồng.
“Có lẽ có thức ăn gì đó trong lồng?”, con chuột tự hỏi.
Nhưng liền sau đó, con chuột hốt hoảng khi nó phát hiện cái lồng đó chính là một cái bẫy chuột.
Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la toáng lên:
“Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Chị Gà mái đang bới đất gần đó, cục ta cục tác, nghe vậy ngẩng đầu lên nói rằng:
“Này anh Chuột. Đó quả thật là mối lo ngại và nguy hiểm ghê gớm đối với anh. Nhưng nó chẳng có phiền hà và liên quan gì tới tôi. Tôi không thể nào bị vướng vào một cái bẫy chuột”.
Chuột bèn quay sang nói với anh Heo với một giọng lo âu:
“Anh Heo ơi! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Anh Heo ục ục tỏ ra thông cảm, trả lời:
“Tôi rất lấy làm tiếc và thông cảm cho cậu! Tôi cũng chẳng làm gì được. Nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho cậu đừng bị vướng bẫy.”
Chuột hớt hải chạy tới bác Bò đang đứng đủng đỉnh nhai cỏ. Nó kêu lên:
“Bác Bò! Bác Bò! Có một cái bẫy chuột trong nhà!”
Bác bò vừa nhai cỏ vừa từ tốn trấn an:
“Bác rất hiểu sự lo âu của em, nhưng bác cũng chẳng giúp em được gì!”
Chuột chán nản lẳng lặng đi vào nhà. Lòng buồn thiu, một mình phải đối phó với cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.
Thế rồi vào đêm kia. Có một tiếng động vang lên trong ngôi nhà của bác nông dân. Dường như đó là tiếng bẫy sập. Vợ của bác nông dân vội chạy tới để xem cái bẫy có bắt được con chuột nào không? Trong đêm tối, loạng choạng thế nào, bà vợ bác nông dân đã bị một con rắn độc cắn vào chân khi bà ta mon men tới gần cái bẫy. Thì ra, cái bẫy chuột đã sập vào đuôi một con rắn.
Bác nông dân vội vàng chở vợ vào bệnh viện ở trên huyện. Khi trở về nhà, bà vợ bác bị lên cơn sốt. Bác nông dân nhớ là ăn cháo có thể làm giảm cơn sốt, vì thế bác đã chạy ra vườn bắt chị Gà mái cắt tiết và mần thịt để nấu cháo cho vợ ăn.
Thế nhưng bệnh tình của vợ bác vẫn không thấy thuyên giảm chút nào. Bạn bè và hàng xóm nghe tin nên đã đến thăm hỏi. Để thết đãi họ, bác nông dân đã chọc tiết anh Heo.
Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ bác qua đời. Vì họ hàng thân thuộc đến đưa đám rất đông, bác nông dân phải mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách.
Nguồn: ST.
Cảm ơn ttnx đã có ngụ ý tặng mình câu chuyện này.đúng là mỗi người có nhữnhg niềm vui riêng.Mình thường tìm niềm vui trong công việc,những ngày rảnh rỗi mình thích đi vào các trung tâm nuôi dưỡng người già ko nương tự,t.t ung bướu...để chia những phần quà tuy ko nhiều nhưng họ mừng lắm và mình đã thấy cả những giọt nước mắt của họ.Sau 1ngày đi về mình thấy trong lòng rất vui.Còn những chuyện khổ lắm nói mãi mình ko thích đọc.Thế đấy
Trả lờiXóaTheo eccn, mỗi chúng ta ít nhiều đều cảm nhận được sự sai trái trong cuộc sống bây giờ và mỗi người cũng có những phản ứng rất khác nhau. Có người tham gia viết, đọc, hô hào trên mạng, trên các fương tiện truyền thông cho fép hoặc không cho fép, theo fương thức của Gơ-bel: nói mãi cũng fải nghe, fải theo. Có người làm từ thiện. Có người tham gia công tác xã hội, dấn thân vào tranh đấu, tham gia chính trường. Cũng có người làm những điều ta cho là cực đoan nhưng họ lại cho là cần thiết, hô hào lật đổ này nọ. eccn thì chọn cách làm việc nhiều, ngày ngày vào blogs (2 only, he he) hóng hớt: một cách khá thụ động (hèn?), nói chiện với con trai về những gì đang diễn quanh ta, mong nó có được những gì mà chúng ta không (chưa) có.
Trả lờiXóaeccn có vài bạn bè tương đối gần gũi, không dám gọi là thân, cũng hay trao đổi chiện chò thế sự. Khi chia tay, các bạn mắng eccn: mầy chỉ là thằng khá, nhưng chí làm trai thì fải kinh bang tế thế, ra tay giúp nước nhà những lúc vận nước đang suy như thế này. eccn vô cùng cảm fục các bạn, chỉ rằng sức tao dễ vỡ, tính nóng trương fi, nghĩ suy cũng ngắn ngủi, chơi cờ bàn còn không biết nói gì đến chơi cờ người, ra làm quan có khi được 3 bữa là tiêu, thâm niên không đủ mua cái hòm thêm bận tâm người khác, thôi làm dân ngồi bệt cho đỡ thâm thù. Câu chuyện chia tay cũng trôi qua, các bạn eccn giờ này ai cũng có xe hơi Lexus 470 (*), nhà Phú Mỹ hưng cộng căn hộ cao cấp ngoài Hà nội để đi công tác đỡ fải ở khách sạn hao fí nhà nước !!! Ui, may mà eccn chưa gọi họ là bạn thân.
Trả lờiXóa--------------------------
(*) Lexus 470: một loại xe cao cấp hiệu Toyota, giá ở VNM chừng 200000 USD bao thuế.
Chiện ngụ ngôn này như 1 triết lý về vạn vật tương sinh, tương khắc, tương quan lẫn nhau, hay lói lôm la nà "thế giới phẳng" mọi vật đều liên quan ràng buộc với nhau, chẳng thể bàng quang thờ ơ được. Phải không các bạn?
Trả lờiXóa