Sáng hôm qua có việc lên “phố”, tiện thể qua ăn sáng cùng ông bạn là ông chủ CAFE PHỐ ở phố Lý Thường Kiệt. Tại đây có rất nhiều món ăn sáng, như phở bò, bánh mỳ bít tết, bánh cuốn… nhưng có món bánh cuốn Thanh trì là tôi không thể cưỡng lại. Ai đó đã quen ăn bánh cuốn ở Hà Nội, nếu đi ăn bánh cuốn ở một nơi nào khác, sẽ thấy mình trở thành người khó tính từ lúc nào không biết nữa. Bởi vì dù có thiên vị hay không thì bánh cuốn Hà Nội, mà lại là bánh cuốn Thanh Trì thì không thể chê vào đâu được.
Ăn bánh cuốn Thanh trì làm tôi nhớ lại thời sinh viên “đói khát” và một câu chuyện sau này của tôi. Khi còn là sinh viên nội trú, trong bụng bất cứ một sinh viên, lúc nào cũng cảm thấy rỗng, nhất là vào lúc thức dậy buổi sáng. Trước cổng Kí túc xá của chúng tôi sáng nào cũng có 2, 3 bà với gánh bánh cuốn Thanh trì, ngồi bán hàng phục vụ sinh viên. Nhìn vào trong thúng, bánh được xếp thành từng lớp gối nhau trên những tàu lá chuối xanh, mùi thơm của bánh và hành phi quyện lẫn cái vị chua cay mặn ngọt của nước chấm, nếu có vài giọt tinh cà cuống nữa thì thật là tuyệt. Khi ăn chúng tôi chỉ cần ngồi lên mấy cái ghế con hoặc ngồi xổm, tay bê bát nước chấm, đĩa bánh cuốn để trên cái mẹt là có thể thỏa mãn cơn thèm rồi. Với cách bán hàng như thế, chỉ một đôi quang gánh với 2 cái thúng đầy bánh, các bà vùng Thanh trì có thể đi khắp các ngõ phố Hà nội rao bán. Người ăn thì như vậy, người bán lại chiều khách và luôn sẵn sàng đặt thúng bánh xuống bên vỉa hè hoặc ngay trong ngõ phố là có thể phục vụ được ngay.
Nhưng có phải đời sinh viên lúc nào cũng có tiền để mà thưởng thức món ăn dân dã này. Cứ cuối tuần về nhà được bố mẹ cho tiền, hay cuối tháng thanh toán tiền ăn ở trường, khi trong túi rủng rỉnh, việc đầu tiên của sáng hôm sau là dậy sớm rủ nhau thỏa mãn cơn “khoái khẩu”đang bị kìm nén bấy lâu. Sau mấy năm đại học, chúng tôi trở thành khách ruột và con nợ “thân thiết” của mấy bà bán bánh cuốn trước kí túc xá. Trong đó có một bà chúng tôi thường gọi là bà “Móm”.Khi tốt nghiêp ra trường, đi làm rồi có gia đình. Năm 1983 gia đình tôi chuyển về khu Thành công. Một lần từ đơn vị về gia đình, sáng chủ nhật đang bế con chơi trước cửa, thấy một bà gánh bánh cuốn đi qua, trông ai như bà Móm, tôi liền gọi lại và nói vợ ra mua, bà ta quay lại thì đúng là bà Móm. Bà Móm mừng rỡ nhận ra tôi và còn “mách” với vợ tôi: “Chú này hồi sinh viên thích ăn bánh cuốn của tôi lắm!” rồi bà còn kể một lô những tội nghịch ngợm “tai quái” của chúng tôi thời sinh viên (sinh viên nào mà chẳng vậy). Từ đó gia đình tôi lại trở thành khách “ruột” của bà Móm. Cứ sáng chủ nhật bà lại gánh bánh cuốn Thanh trì đến trước cửa nhà bán cho chúng tôi.
Bẵng đi một thời gian không thấy bà Móm đến bán bánh cuốn cho chúng tôi. Một sáng chủ nhật thấy một cô gái vẻ lam lũ đến trước cửa nhà, gọi tên vợ tôi mời mua bánh cuốn. Hỏi chuyện tại sao biết tên vợ tôi, cô gái nói: “ Mẹ cháu vẫn bán bánh cuốn cho cô chú, mẹ cháu ốm và đã mất rồi! Khi ốm không đi bán hàng được nữa, bà vẫn dặn: Khi bán hàng ở khu Thành công,phải nhớ qua đây bán bánh cho chú và gia đình!”. Được tin như vậy, trong tôi cũng thấy hẫng hụt, cảm nhận một sự mất mát tình người quen thuộc và áy náy trong lòng.
Rồi cuộc sống cuốn hút nhiều việc, tôi ít khi có dịp ăn bánh cuốn Thanh trì. Sáng nay ngồi với ông bạn ăn đĩa bánh cuốn, câu chuyện về bánh cuốn được nhắc lại trong tôi.
Ai đó xa Hà nội! Khi về Hà nội hãy nhớ lấy một lần, thưởng thức đĩa bánh cuốn Thanh trì để cảm nhận “mùi thơm của bánh và hành phi quyện lẫn cái vị chua cay mặn ngọt của nước chấm” mà nó tạo ra.

He, nguôn quá he!
Trả lờiXóaMình vốn không có cảm tình với những món khi chế biến cần hàn the. Vậy mà đọc bài của cậu thấy thèm thèm...
Chỉ mới đọc thôi mà đã muốn phi ngay ra nhà hàng đó để thưởng thức rồi. Nhà bác QT hạnh phúc thật đấy, được làm khách ruột của một nhà có hai thế hệ làm bánh cuốn (mà là bánh Thanh Trì xịn hẳn hoi). Thấy bác thế mà tôi thêm "tủi thân" vì mang tiếng gốc quê ngoại ở Thanh Trì mà đâu có được hàng tuần thưởng thức món bánh nổi tiếng của quê mình như bác.
Trả lờiXóaTM
Cuộc sống (thực ra) rất đơn giản.
Trả lờiXóaÝ nghĩa của cuộc sống cũng đơn giản, nhưng đáng và phải trân trọng.
Nhưng để đạt được nó, nay sao mà khó!!! Vì ta cứ còn phải lo tắc đường, ô nhiễm môi trường, ATTP, rác tặc, đinh tặc, ...
Nó còn cao hơn nhiều thứ sáo rỗng, hình thức, khuếch trương !
Hãy cố gắng đạt được nhiều hơn những thứ đơn giản như vậy, thì mới có được TDo, DChu, CBang, VMinh.
TB:
Trả lờiXóaTDo, DChủ, CBằng, VMinh mà ăn với bánh cuốn thanh trì thì tuyệt !!!!!!
hahaha....
Mình cũng là một fan của bánh cuốn Thanh Trì đây. Rất mê! Đi xa HN , mỗi khi nhớ đến bánh cuốn là mình lại hình dung ra cái thúng đựng bánh cuốn , được đây bằng vỉ nan bóng mỡ, bên mép thúng thấy thò ra mấy chai nước mắm , dấm , ...và những lát chả quế cắt xéo ...những chiếc đĩa nhôm đựng bánh cuốn nữa chứ (?).
Trả lờiXóaVào Nam , phải chấp nhận bánh cuốn kiểu Nam , một trời một vực so với bánh cuốn Thanh Trì .
Ông QT làm văn hay như Nguyễn Tuân, làm thèm bánh cuốn rỏ rãi, như thèm PHƠ ý
Trả lờiXóaVaytai lại "nói to" về bạn rồi. Có thế nào thì viết vậy, nghĩ thế nào thì viết nấy. Ăn được miếng ngon thì phải kể cho bạn thấy ngon chứ!
Trả lờiXóaNgay trong lúc đang comment đây, trong đầu nghĩ đến bánh cuốn Thanh trì, gà "chạy bộ" luộc chấm với muối chanh đã thấy nuốt nước miếng "ừng ực" rồi! Tâm hồn "ăn uống" chưa?
Hay là bọn mình đổi tên PHỞ thành BÁNH CUỐN đi.
Trả lờiXóa