Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Bản con xec tô của Robby - A True Story

Câu chuyện có thật eccn lược dịch dưới đây lan truyền trên mạng cũng đã lâu, hôm nay nghỉ fép năm mới có thời gian ngồi lâu lâu tra từ điển, check spelling. Câu chuyện viết ra hơi dài, chưa thấy ai dịch trên mạng nên eccn fải gò lưng dịch lại, nếu thấy hay, cac10D gửi lại các bạn bè cùng đọc.

Bản Côn xéc tô của Robby
Bạn bè thúc dục mãi, giờ tôi mới viết lại câu chuyện này, một câu chuyện thật, xảy ra đã lâu.
Tôi nguyên là một cô giáo dạy nhạc bậc tiểu học ở vùng Des Mona, bang Iowa. Suốt hơn 30 năm tôi thường tăng thêm chút thu nhập bằng cách nhận dạy thêm các em đàn piano. Theo năm tháng, tôi mới hiểu ra rằng khả năng âm nhạc của trẻ em rất khác nhau. Có một vài em có tài, nhưng tôi chưa bao giờ có chút hân hạnh gặp được một thần đồng. Một vài em, ngược lại, có thể gọi là "lỳ" về âm nhạc. Một trong các học trò thuộc dạng này la Robby. Robby được 11 tuổi khi mẹ đưa em tới buổi học đàn đầu tiên. Tôi thường thích nhận dạy từ lứa tuổi nhỏ hơn một chút, đặc biệt là các em trai. Tôi có giải thích điều này với em. Nhưng Robby bảo tôi rằng mẹ em chỉ có một giấc mơ: đó là được nghe em đánh đàn piano. Tôi đành nhận Robby vào lớp.
Ngay từ buổi đầu, cảm nghĩ của tôi về Robby là hầu như vô vọng về âm nhạc. Với cố gắng vượt bậc, Robby cũng không biểu lộ được một chút cảm nhận về âm hưởng, ngay cả khi học những nhịp điệu cơ bản nhất. Tuy vậy, Robby luôn kiên nhẫn hoàn tất tất cả các bài tập như tất cả các cô cậu học trò khác, thậm chí cả một số bản tương đối dài.
Một vài tháng trôi qua, Robby vẫn miệt mài, còn tôi vẫn nhẫn nại cố động viên cậu bé. Vào những bài học cuối tuần, lần nào cũng vậy, Robby luôn luôn tuyên bố: Sẽ có một ngày con sẽ chơi đàn cho mẹ con nghe. Nhưng mọi thứ dường như vẫn mù mịt: cậu bé hoàn toàn không biểu lộ một chút bẩm sinh âm nhạc. Tôi chỉ thấy mẹ Robby từ xa, mỗi khi bà đưa đón cậu bé bằng chiếc xe hơi cũ kỹ già nua: bà luôn vẫy tay và mỉm cười chào tôi.
Rồi một ngày Robby không tới lớp như thường lệ. Tôi đã định nhấc điện thoại, nhưng sau lại thôi. Tôi nghĩ lúc ấy, có lẽ cậu bé đã hiểu ra khả năng thực của mình trong âm nhạc, nên đã chuyển sang theo đuổi một cái gì khác fù hợp với bản thân hơn. Thâm tâm tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm: Robby còn học có khi tôi lại mang tiếng kém khả năng sư phạm.
Sau hôm đó một vài tuần, tôi gửi đến phụ huynh học sinh tờ bướm thông báo về buổi hoà nhạc cuối khóa. Thật ngạc nhiên khi tôi thấy Robby gọi điện hỏi tôi xem cậu có thể trình diễn trong buổi hoà nhạc được không. Tôi bảo cậu buổi hòa nhạc dành cho các học sinh đang theo học, Robby đã nghỉ trước đó một vài tuần nên cậu không tham dự được. Robby nói mẹ cậu ốm nên bà đã không thể đưa cậu đi học nhưng Robby vẫn tập đàn ở nhà đều đặn. "Con fải chơi trong kỳ biểu diễn này, thưa cô Hondorf", Robby vật nài.
Cuối cùng thì tôi cũng đồng ý, không hiểu vì lý do gì. Có thể do cách cậu bé van nài, hay cũng có thể một điều gì tự trong thâm tâm tôi như thầm mách bảo đó là một việc phải làm. Trong đêm biểu diễn, hội trường đông nghẹt phụ huynh nam nữ, họ hàng của học sinh và thí sinh. Tôi cố tình xếp tiết mục của Rubby cuối cùng, ngay trước lúc tôi tiến ra sân khấu cám ơn và chơi một bản nhạc kết thúc chương trình. Bất kỳ một tai họa nào cậu bé có gây ra thì tôi cũng có thể lấp liếm bằng mục "hạ màn" của mình.
Rồi thì buổi hoà nhạc cũng diễn ra thuận buồm xôi gió. Mọi cố gắng trong luyện tập của các cô cậu bé cho kết quả khá rõ rệt. Robby lên sân khấu trong tiết mục cuối cùng. Áo quần không là, tóc tai bù xù như thể cả tuần chưa chải. Sao Robby lại không ăn mặc nghiêm chỉnh như những bạn học khác nhỉ - tôi nghĩ - sao mẹ cậu bé lkại không nhắc cậu chải tóc trong một dịp như thế này.
Robby kéo ghế và bắt đầu chơi đàn. Tôi ngạc nhiên khi Robby giới thiệu cậu sẽ chơi bản Con-sec-tô số 21 cung C trưởng của Mô-za. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì sau đó. Những ngón tay của Robby lướt đi, dường như nhảy múa trên dàn fím ngà của cây đàn. Cậu say sưa đi từ pianissimo đến fortissimo, từ allergo đến virtuoso. Chưa bao giờ tôi thấy ai ở tuổi Robby chơi Mo-za hay đến vậy. Sau đúng sáu fút rưỡi, cậu kết thúc bản con-xec-tô trong một đại cao trào. Toàn thể hội trường đứng dậy vỗ tay nồng nhiệt.
Hoàn toàn bị thuyết fục, tôi chạy lên ôm Robby vào lòng, nước mắt trào ra: Sao cô chưa bao giờ thấy con chơi đàn hay như thế, làm sao con làm đươc vậy Robby?
Cậu bé giải thích qua microfon: Vâng, thưa cô Hondorf, cô có nhớ là con bảo là mẹ con ốm không? Nhưng thật ra mẹ con bị ung thư. Mẹ con vừa mất sáng nay. Mẹ sinh ra bị điếc bẩm sinh, nên tối nay là đêm đầu mẹ nghe được tiếng đàn của con cô ạ. Con rất, rất muốn tiếng đàn đêm nay của con fải thật đặc biệt.
Không có một cặp mắt nào khô trong thính fòng đêm đó. Nhân viên sở xã hội đến đưa cậu bé về trai trẻ mồ côi, tôi thấy mắt họ cũng đỏ hoe, sưng mọng. Đêm đó tôi mới hiểu là tôi đã may mắn đến nhường nào khi có được Robby là học trò của mình.
Tôi chưa bao giờ tin có đều kì diệu, nhưng đêm đó tôi đã tin. Đêm đó Robby đã trở thành người thầy, còn tôi là học trò, Robby đã dậy cho tôi ý nghĩa của đức kiên nhẫn, ý nghĩa của tình yêu, ý nghĩa của sự tự tin, thậm chí ý nghĩa của việc tạo cho ai đó một cơ hội ngay cả khi mình không biết nguyên nhân tại sao.
Robby đã bị giết trong vụ đánh bom khủng bố tòa nhà Alfred P. Murrah thành fố Oklahoma
tháng tư 1995.

Tái Bút:

Khi định gửi câu chuyện này đi, cũng có khi bạn đang nghĩ có một ai đó trong danh sách những người nhận không "thích hợp" cho những câu chuyện đại loại như thế này. Người đã gửi câu chuyện này đến bạn thì lại nghĩ tất cả chúng ta đều có thể làm nên sự khác biệt. Quá nhiều chuyện nhỏ nhặt trong đời có thể đưa ta đến một sự lựa chọn giữa việc có một hành động dù nhỏ nhưng mang tính yêu thương đồng loại và việc bỏ mặc buông trôi, để cho cuộc đời này trôi qua nguội lạnh trong vô cảm. 2 lựa chọn đó là:
1. bỏ qua câu chuyện này,
2. Kể lại câu chuyện này cho những người bạn vẫn quan tâm.
Bạn đã biết tôi chọn cái nào, cám ơn bạn đã đọc bài này, Thượng đế fù độ cho bạn hôm nay, ngày mai và mãi mãi.

Đọc nguyên bản tiếng Anh Robby's Night True Story Worth Reading

7 nhận xét:

  1. Câu chuyện thật cảm động ...khiyêu thương bạn có thể làm được những điều tưởng như là không có thể ..và hãy cố gắng cho ai đó cơ hội để thể hiện .

    Trả lờiXóa
  2. Rất xúc động!
    Vì người mẹ yêu thương của mình, Robby đã có một cảm xúc âm nhạc tuyệt vời.
    @Binhnv: Xin lỗi, mình để bản tiếng Anh vào "trong", ai muốn đọc tiếng Anh chỉ cần Click vào đó là đọc được. Khỏi trải dài trang. Mong thông cảm !

    Trả lờiXóa
  3. Một câu chuyện thật cảm động! Vì người mẹ kính yêu mà cậu bé Robby đã vượt lên tất cả làm nên điều kỳ diệu.

    Trả lờiXóa
  4. Cảm ơn ECCN. Bài viết thật hay,cảm động, người dịch thật tâm huyết. Một câu chuyện đẹp như cổ tích, đầy ắp tình mẫu tử, thầy trò và một nhắc nhở nhẹ nhàng: hãy tôn trọng mọi người, kể cả người kém khả năng; hãy yêu thương và cho họ một/nhiều cơ hội. Thanks again

    Trả lờiXóa
  5. ây zà, eccn chủ qua quá, câu chuyện này một số web t. việt đã có đăng rùi, nhưng dù sao eccn vẫn rất vui khi dịch xong câu chuyện

    http://www.quangduc.com/nghethuatsongdep/11longkientri.html

    Trả lờiXóa
  6. ui za, bấm bậy nên eccn có tên mới rùi
    sozzy

    Trả lờiXóa