Vừa qua nhân 20/11 trên blog Út Trỗi, một người bạn đã gửi lên một bài thơ để tri ân đến các thầy cô giáo của mình và đã nhận được sự đồng cảm của nhiều bạn bè cùng thế hệ. Tôi mạn fép đăng lại để các bạn cùng chia sẻ:
THƯ GỬI THẦY GIÁO CŨ
Thưa thầy!
Chắc thầy chẳng còn nhớ tên em
Một học sinh bình thường của thời chống Mỹ
Dép cao su, bộ áo quần giản dị
Mũ rơm trên đầu, túi thuốc ngang hông
Lớp học trống trơn, nằm nép ở ven rừng
Dưới chân bàn dọc ngang hào trú ẩn
Tất cả đễu xanh và một vầng sáng nhỏ
Khăn quàng đỏ rất nhiều trên vai học sinh
Cái ngày ấy em nghĩ thật giản đơn
Đi sơ tán cũng chỉ vì đi học
Môn học không nhiều nhưng rất nhiều mơ ước
Với rất nhiều những dự cảm không tên
Mỗi một bến qua, hành trang lại nặng hơn
Ngoài kiến thức là bạn bè còn, mất
Những chuyến tàu ngược chiều về hai đầu đất nước
Người cầm súng vào nam, người du học phương xa
Chỉ vẫn thầy ở lại với bến xưa
Qua 20, 30 năm những ai về thăm lại
Nếu chúng em khác nhiều, xin thầy thứ lỗi
Cuộc sống có nhiều điều không giống ước mơ
Còn riêng em, em cũng đi học xa
Được ngồi trong giảng đường đầy ánh sáng
Nhưng ngọn đèn dầu ngày xưa, không được quyền quá sáng
Vẫn mãi là ngọn đèn không thể tắt trong em
Em cũng dạy học trò ở những lớp cao hơn
Với những điều có lẽ thầy chưa từng đọc
Nhưng thầy hãy tin, có một điều không bao giờ mất được
Cách thầy dạy chúng em biết mơ ước thành Người
20/11/1997
EGK9
Nữ tác giả bài thơ này cùng thế hệ với chúng ta, học trường cấp III Hà Nội A, hiện đang làm việc tại nước ngoài.
Không hiểu sao, khi đọc bài thơ, eccn rất nhớ về những vùng quê đồng bằng, những triền đồi trung du đã đi qua tuổi thơ của mình, về những hình ảnh các thầy cô của eccn những ngày đi sơ tán. Nghe văng vẳng đâu đây như có ai hát:
Trả lờiXóaHương rừng thơm đồi vắng
Nước suối trong thầm thì
Cọ xoè ô che nắng
Râm mát đường em đi.
Mấy hôm nay mình bận lu bù với các loại đám: đám cưới, đám hỏi vv và vv; 2 ngày nghỉ mà chẳng được nghỉ chút nào. Bây giờ mới tranh thủ vào blog.
Trả lờiXóaBài thơ thật chân thành. Đúng là dù sau này học trò có học cao đến mấy, kiến thức khoa học đầy mình, có là tiến sĩ, giáo sư thì mãi mãi không thể quên ơn các thầy cô giáo đã dạy ta làm người. Bài thơ đã làm cho mình nhớ lại bao kỷ niệm thời đi học ở nơi sơ tán. Lúc đó mình còn bé tẹo thế mà đã biết tết mũ rơm. Hàng ngày đi học đeo chiếc mũ rơm nặc trịch sau lưng, một tay xách 2 cái cặp (cả cho em gái), một tay dắt em lũn cũn đến trường; nhất là khi phải đi qua thanh gỗ bé tí bắc qua đường hào, lúc đó phải bỏ mũ rơm ra để cõng cô em qua, thấy mình lớn ghê.
mắt thứ 2 tai thứ bảy (bây giờ là thứ 6), các cụ dạy nỏ sai he he.
Trả lờiXóaMà cái mũ eccn tết nó cứ rũ xuống che hết cả mắt, cứ như liễu hồ gươm, chả nhì thấy rì sất, :(
Trả lờiXóa