Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Bắt đầu một tuần làm việc mới...

Thứ Hai, 28 tháng 12 năm 2009.
Hôm nay, bắt đầu một tuần làm việc mới.
Hôm nay, cũng bắt đầu một tuần làm việc cuối cùng của năm 2009!
Hôm nay, cũng bắt đầu một tuần làm việc - kiếm tiền vừa mới, vừa cuối cùng theo cả 2 nghĩa trên (mà dù có được ít hay được nhiều thì rồi cũng sẽ phải đi đến ... tổng kết cuối năm và ... liên hoan!).
Trong cái cuộc kiếm tiền, vui cũng nhiều, mà buồn cũng không ít...
Cái công cuộc kiếm tiền suốt cả năm qua, đối với người này thì như một cuộc dạo chơi nhàn nhã, vừa dạo chơi vừa ... lượm tiền như lượm ... lá! (y như ta đi dạo chơi trong công viên, mà nếu thích, ta có thể nhẹ nhàng cúi xuống lượm ... chơi, - một hay cả một bó lá, cho ... vui vậy!?)
Nhưng đối với người khác, cái sự kiếm tiền thực sự là một cuộc vật lộn, mà phần thắng, trớ trêu thay, lại thường nghiêng về mặt ... tiền!
Luận về cái sự kiếm tiền, hẳn sẽ mất ối thời gian của ối người rỗi rãi, không phải lo lắng ... kiếm tiền?
Tớ cảm thấy hơi tiếc vì văn năng của mình không đủ để 8 ra 8 vào nhiều nhiều về cái sự ... kiếm tiền!
Thôi thì giới thiệu với các bạn một bài luận về ... tiền, của người khác, để các bạn đọc chơi vào phút giải lao trong công cuộc kiếm tiền của mình vậy:
...Đồng tiền bẩn, nên nó chứa rất nhiều vi trùng; chứa nhiều vi trùng nên nó cũng là nguồn lây đủ mọi thứ bệnh; từ ghẻ lở hắc lào đến giang mai, tiêu chẩy cấp (tức là bệnh dịch tả đấy, bây giờ người ta nói thế cho nó… đỡ mang tiếng vì đã lỡ tuyên bố xóa xong căn bệnh này từ rất lâu rồi?!.)
...Tiền bẩn thì rửa. Rửa tiền “cành cạch” liệu có sợ rỉ không? – Không sợ, Ngân hàng đã nói thế mà; còn việc một số đồng tiền kim loại không may bị mất mầu là do bị ẩm chứ không phải do rửa; tức là do khâu bảo quản chưa làm đúng quy trình công nghệ. Còn tiền giấy pô-ly-me thì sao? Pô-ly-me càng rửa tốt! Các vị còn nhớ không? Nguyên thống đốc Ngân hàng đã từng trực tiếp rửa thử bằng nước xà phòng hẳn hoi, có sao đâu?!. Còn gần đây có một ít tờ bị biến mầu, thì Ngân hàng sẵn sàng đổi, đó chỉ là chuyện hi hữu, bất khả kháng, bà con đừng hoang mang!
...
Mời đọc tiếp ở đây.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Thông báo!

Hôm nay, được gặp lại những người bạn cũ đã cưu mang mình trong những lúc khó khăn . Vui quá! chút thì quên thông báo của "Hoa cỏ may"

Thu mời các bạn tới nhà riêng (mới) offline cafe tại:
335 Cầu giấy, Nhà C4, tầng 14
Thời gian: 8h30, thứ Bảy ngày 2/1/2010
Trân trọng kính mời.
Thu 10D

Nào, cùng dậy sớm tập Yoga

Nghỉ ngơi mấy ngày đủ rồi. Phải trở lại tập luyện thôi.

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Lướt goép giùm bạn

Không biết bạn đã đọc chưa?
Noel vui quá!
Bạn vào đây lang thang với ông già Noel đi...
(Bấm vào hình các camera, rồi ... bấm bấm... tiếp nhé!)
Nghe - Nhìn Nhạc - Tranh cũng hay phết nhỉ!? (Chịu khó tua lên mò mẫm nha.)

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Chào mừng Giáng sinh

Hôm nay giáng sinh, gửi các bạn bài thánh ca chào mừng rất đặc biệt.

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Tôi muốn học thêm ở các bạn

Rốt cuộc thì ĐẠO ĐỨC là cái gì vậy?
Kính yêu ông bà, cha mẹ ... mình có phải là ĐẠO ĐỨC?
Mà sao không thấy các giáo sư ta đề cập đến nhỉ?
...
Cái sự HỌC bây giờ, sao mà rối rắm!
Tôi đọc bài nàybài này, không hiểu cái sự HỌC và NGHIÊN CỨU ở ta nó theo cái chuẩn gì. Bạn nào rành và nhất là có ... Tây học, khai sáng cho tôi tí!?
KS có ý kiến gì không?
Xin chân thành cảm ơn trước.
Chúc các bạn và gia đình một mùa Giáng sinh an lành, vui vẻ.
Tài liệu tham khảo.

Merry Christmas 2010

Nhan dip Giang sinh va Nam moi 2010.
Tang cac ban Video Clip nay, voi loi chuc tot dep nhat.


Beetizino

(Nhan tin them voi vai ban quan tam den vu hoi nam moi cua DSQ Cuba se to chuc toi 31/12/2009, Bee bao truoc de cac ban chuan bi ke hoach sap xep lich. Thoi gian va dia diem se bao cu the sau)

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

Merry Christmas

KS thân mến chúc tất cả các bạn Blogger của 10D một mùa Giáng sinh vui vẻ và một năm mới sức khỏe, hạnh phúc và thành công.
Xin gửi các bạn một vài hình ảnh Berlin trong mùa lễ Giáng sinh 2009(ảnh của Thế Sáng).





Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Ngồi buồn đốt một đống rơm...

(Dành cho phút thư giãn)
Bạn đi picnik về, chụp được hơi nhiều ảnh. Bạn lại đang rỗi rãi và muốn tỉa tót mấy cái ảnh tâm đắc?
Hãy vào trang này!
Bấm Get started now! > Upload a photo, (Browse nơi lưu ảnh của bạn) rồi đợi chút để tải ảnh muốn tỉa tót lên.
Tiếp theo, bạn bấm Create để bắt đầu ... đốt một đống rơm!
Cứ thế, cứ thế...
Tôi cũng đã loay hoay thử nghiệm với một cái ảnh sưu tầm được trên mạng và kết quả là ... thôi vậy!
Chúc vui vẻ!
Cũng là để thư giãn.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

THIỀN VIỆN TRÚC LÂM TÂY THIÊN

Gui cac ban Video Clip chuyen di tham Thien vien Truc Lam Tay Thien.
Bee dua them mot so hinh anh chup khi Bee di hoi thang 5 cho day du.
Tuy vay ban ghi am khong duoc chat luong lam.




Video by Beetizino

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Hand Shadow - Raymond Crowe at Royal Variety Show

Mời các bạn thư giãn cuối tuần.



(video by jonnabonna)

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Thông báo

Chào tất cả các bạn,
Như vậy là chương trình đi Thiền Viện Trúc Lâm tây Thiên vào sáng chủ nhật Tcty Bee sẽ có 1 xe 15 chỗ, nhóm đấy có khoang 5-6 người đi, không hiểu là có thêm ai không?? (Lạy giời đừng ai trong nhóm đó đăng ký thêm!!!). Vì vậy mình cho là khi đi Thắng+Bình cứ đi ôtô đến đi, nhỡ có hơi bị thiếu chỗ, còn có chỗ để bổ xung, nếu không cần thì gửi xe ở Tcty dược.
Hẹn mọi người taị địa điểm 57 Quang Trung, Đúng 7h sáng xuất phát.
Mọi người lưu ý là hội đấy cứ đi “du hí” là đúng giờ lắm.
Bạn nào có thời gian tham gia thì rất vui. Tuần này bận lubu nên bây giò mói đăng
Beetizino

Hay chưa nè!

Khi cảnh sát Ý túm được Salvatore Lo Piccolo - kẻ bị tình nghi là một "Bố già" Mafia Sicilia, họ cũng túm luôn được Mười điều răn của mafia dành cho chính các mafia viên.
Nội dung 10 điều răn này, theo tớ, thì hay ... thôi rồi!
Tại sao hay?
Tại vì tớ thấy chúng ta cứ thực hiện tốt 10 điều răn này là tự dưng sẽ thành bạn tốt ... thôi rồi, của nhau!
Bạn không tin? - Thì đây nè:
Ten Commandments:
1. No one can present himself directly to another of our friends. There must be a third person to do it.
2. Never look at the wives of friends.
3. Never be seen with cops.
4. Don't go to pubs and clubs.
5. Always being available for Cosa Nostra is a duty - even if your wife's about to give birth.
6. Appointments must absolutely be respected.
7. Wives must be treated with respect.
8. When asked for any information, the answer must be the truth.
9. Money cannot be appropriated if it belongs to others or to other families.
10. People who can't be part of Cosa Nostra: anyone who has a close relative in the police, anyone with a two-timing relative in the family, anyone who behaves badly and doesn't hold to moral values.

(Tiếng Anh tớ lìu tìu, không dám tự tiện dịch bừa ra tiếng Việt! Đọc chỉ đủ hiểu thôi.)
Điều nào tớ cũng thấy tâm đắc hết trơn hết trọi. Ví dụ:
2. Không nên ngắm nghía vợ thằng bạn (lâu quá?).
4. Không được la cà quán bia quán diệu để nhậu (một mình).
6. Bạn đã hẹn (mời) thì (mình) phải đến đúng giờ thôi.
7. Đối với vợ phải tuyệt đối kính trọng, lễ phép (điều này nghe quen quen.)
8. Không được nói dối (hay nói thiếu chính xác?)
...
Tớ chỉ có vài lăn tăn nhỏ về cấu trúc của Bản nội quy này thôi. Ví dụ, tại sao điều 7 lại xếp thứ 7 mà lẽ ra phải xếp thứ 1?...
Hay heèeeee...!
Nguồn: ở đây hoặc ở đây.

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Những bài hay nên đọc

The Parable of the Child
...
A young school teacher had a dream that an angel appeared to him and said, "You will be given a child who will grow up to become a world leader. How will you prepare her so that she will realize her intelligence, grow in confidence, develop both her assertiveness and sensitivity, be open-minded, yet strong in character? In short, what kind of education will you provide that she can become one of the world's truly GREAT leaders?"
... (đọc bản tiếng Anh).

Ngụ ngôn về giáo dục trẻ
...
Một giáo viên trẻ nằm chiêm bao thấy một thiên thần xuất hiện trước mặt anh và nói : "Anh sẽ được ban cho một đứa bé. Đứa bé này khi trưởng thành, sẽ là người lãnh đạo thế giới. Anh sẽ trang bị cho cô bé như thế nào để cô nhận ra rằng mình thông minh, tự tin, vừa quyết đoán vừa nhạy cảm, cởi mở, nhưng mạnh mẽ về tính cách? Nói tóm lại, anh sẽ áp dụng hình thức giáo dục nào để cô bé trở thành một nhà lãnh đạo thế giới thực sự vĩ đại ?".
... (đọc bản dịch).

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Tin nhanh của Bee

Gửi nhanh mấy ảnh phóng sự ở Đà nẵng tối nay để xem trước. Chỉ có mỗi thời gian buổi tối để đi lang thang, nên toàn ảnh đêm.

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2009

Việt Nam trên đường chúng ta=á=aa đi-iiiiiiii

Cuối tuần. vui vẻ chút xíu

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Thông báo

Theo ý kiến của Võ Hoàng Hà:
"Nhân buổi gặp mặt này ( trùng ngày sinh nhật của bạn Thu) tôi có một đề nghị này không biết các bạn có đồng ý không, bây giờ chúng ta đã bước sang tuổi ngoài 50 rồi, học và sinh hoạt với nhau đã lâu , nhưng không nhớ ngày sinh tháng đẻ của nhau, nay đề nghị mọi người cho biết, đến ngày đó chỉ cần vài dòng chúc mừng sinh nhật là vui rồi . Nếu các bạn đồng ý xin quản trị thống kê"
Đáp ứng ý kiến của VHH, mọi thành viên trong lớp có thể tự điền ngày sinh của mình vào danh sách tại đây hoặc ở mục Đăng ký sinh nhật phần ĐỊA CHỈ & TÀI LIỆU ở bên trái blog.
Trong lớp có Chân Phương là người rất nhớ ngày sinh của các bạn. Việc này cõ lẽ nhờ Chân Phương giúp thêm một "tay".

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Gặp Trịnh Quốc Vinh tại Hà nội

Như đã thông báo. Tối nay tại nhà hàng Phù đổng các bạn 10D đã tổ chức buổi gặp mặt với Trịnh Quốc Vinh từ SG ra. Có một chút thay đổi trước giờ gặp (do khách quan), ngày hôm qua Nhà hàng Phù đổng đã di chuyển từ 32 phố Thi sách, HN sang 40 phố Tăng Bạt Hổ.
Kịp thời, Lê Minh Tâm đến trước đã kịp nhắn tin thông báo nên mọi người không vì thế mà lỡ hẹn. Vì lí do cá nhân nên tôi đã phải về sớm không dự được đến cuối buổi. Chi tiết về buổi gặp TQV được Bùi Thắng đảm nhận và sẽ đăng sau. Ghi lại được một số hình ảnh và qua những bức ảnh này chắc các bạn đã thấy được một phần không khí của buổi gặp mặt. Cũng rất vui buổi gặp mặt này lại tình cờ trùng vào ngày sinh của một thành viên trong lớp, xem ảnh các bạn có thể đoán được ai là người có ngày sinh trùng vào buổi tối nay.
Đăng lên để mọi người theo dõi và gặp các bạn ở đây.













Xem thêm ảnh TẠI ĐÂY

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Đọc để giải trí

Chuyện kể rằng ở xứ Xu-đăng "cấm đàn bà mặc quần. Jupe phải dài tới mắt cá chân, áo luôn phải là tay dài, khăn chùm che hết tóc lại, quần áo không bó sát vào người …..túm lại không được khêu gợi ham muốn (thú vật) của đờn ông..."
Liên hệ đến sự Tự Do (ăn mặc) ở Việt nam, blogger này kết thúc câu chiện bằng tiếng hô vang đầy khoái cảm dộn dàng:
"Quần tà lỏn, áo thun ba lổ muôn năm!"
Tớ cũng muốn hô theo: "Muôn 5, muôn 5, muôn 5!"
(Không biết mình và bạn ấy hô có lạc lõng không?)

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Tin chính thức hẹn gặp cuối Thu

Mời các bạn đến dự bữa cơm thân mật gặp mặt thường kỳ bạn lớp D-CNHN73, có Trịnh Quốc Vinh ở Sg lâu mới ra HN chơi!
Tại khu phố cổ HN: Nhà hàng Phù Đổng 32 Thi Sách, 17 giờ 00 ngày thứ Tư tuần này (2-12-2009).
Rất hân hạnh, đợi chờ!
Nhờ các bạn thông báo tiếp cho các bạn khác (ít xem blog này), như đã qui ước.
Kính báo
Bùi Thắng
(Thời tiết có thể lạnh, có thể mưa, nhưng chúng ta cứ tùy mà đến. Lớp ta đông, hẹn đi hẹn lại khó lắm, mong thông cảm).

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

Xôi xéo với hành phi...

Xôi xéo mà không có hành phi thì có còn ngon?
(Tớ là một phan trung thành của Xôi Xéo!)

Đố bạn:

Cái gì rẻ? Có ngon không?
Nguồn ảnh: ST.
Bài của GS, TS Nguyễn Đăng Hưng tại Hội nghị người Việt ở nước ngoài, Hànội, 20-24/11/2009.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Dành cho bạn yêu thích nhiếp ảnh

Những bức ảnh mô tả ô nhiễm môi trường ở TQ đoạt giải thưởng tới 30.000 USD ... ở Mỹ!
Bạn nào yêu thích nhiếp ảnh, đi đâu chơi chớ quên mang theo máy ảnh.
Biết đâu trong một phút "xuất thần", chộp được bức ảnh "để đời" là có ... xiền tiêu nhòe?
Chúc các bạn may mắn!
Nguồn: ở đây.
Đọc bài này của một cô bé 21 tuổi, thấy hay hay, mời các bạn đọc cùng.

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Liên quan đến sự nghiệp giáo dục?

Nhân ngày Nhà giáo, TT tôi xin gửi lời chúc mừng nồng nhiệt nhất tới các bạn đang góp phần vào Sự nghiệp trồng người của VN. Chúc các bạn cùng gia đình nhiều may mắn và thành công trong sứ mệnh cao cả của mình.
TT tôi cũng băn khoăn, không hiểu chiện này có liên quan gì đến việc giáo dục nhận thức cho những người lớn tuổi như mình không? (Hay những cây đã già rồi thì không cần trồng nữa?, không cần chăm bón nữa?).
Nếu thì phải chăng không chỉ các Nhà giáo mới chịu trách nhiệm chính trong Sự nghiệp trồng người?
Bạn cũng nên tham khảo bài này.
(Nói thật với các bạn, TT tôi luật pháp nông cạn, đã đọc và đã khóc!)

Ngày quốc tế hiến chương nhà giáo 20/11

Ngày 20/11 hàng năm, từ lâu đã trở thành ngày lễ “tôn sư trọng đạo”, tôn vinh những người thầy, người cô đã và đang đứng trên bục giảng, truyền đạt tri thức và đạo làm người cho bao lớp học trò nối tiếp nhau.
Lịch sử của ngày 20/11 được bắt đầu từ một Tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ thành lập ở Paris, Pháp vào tháng 7/1946 lấy tên là F.I.S.E (Fédertion International Syndicale des Enseignants - Liên hiệp quốc tế các công đoàn giáo dục). Nǎm 1949 tại hội nghị Vacsxava, Ba Lan, tổ chức FISE đã xây dựng một bản "Hiến chương các nhà giáo" gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến, xây dựng nền giáo dục tiến bộ" bảo vệ những quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng của nghề dạy học và nhà giáo, đề cao trách nhiệm và vị trí của nghề dạy học và nhà giáo.Mùa xuân năm 1953, Đoàn Việt Nam do Thứ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục Nguyễn Khánh Toàn làm trưởng đoàn đã tham dự Hội nghị quan trọng kết nạp Công đoàn Giáo dục của một số nước vào tổ chức FISE tại Viên (Thủ đô nước Áo), trong đó có Công đoàn Giáo dục Việt Nam. Như vậy, chỉ một thời gian ngắn sau khi thành lập (22/7/1951), Công đoàn giáo dục Việt Nam được kết nạp là một thành viên của FISE.
Từ 26 đến 30/8/1957 tại thủ đô Vacxava, có 57 nước tham dự hội nghị FISE. Trong đó có Công đoàn giáo dục Việt Nam. Đoàn Việt Nam đã quyết định lấy ngày 20/11/1958 làm ngày "Quốc tế hiến chương các nhà giáo". Ngày này, lần đầu tiên được tổ chức trên toàn miền Bắc nước ta vào năm 1958. Những nǎm sau đó, ngày này cũng được tổ chức tại các vùng giải phóng ở miền Nam.
Ngày 20/11 hàng năm đã trở thành dịp đặc biệt để những học trò thể hiện tình cảm với những người đã luôn tận tình truyền đạt kiến thức, dìu dắt mình lớn lên. Đó là thời gian để suy ngẫm, để nhớ về những kỉ niệm với thầy cô đáng kính, là những hình ảnh thân thương, không thể nào quên và sẽ theo mãi chúng ta trên bước đường đời.

Sưu tầm

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Mời bạn đọc báo

Bài phát biểu nhận giải Nobel Hòa bình của Tổng thống Hàn quốc Kim Dae-Jung.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Hoàng hôn Mùa Thu trên Hồ Gươm

Một tuần nay có công việc việc ở Bờ Hồ, nên chụp rất nhiều ảnh, Tuyển chọn lại làm một clip cuối thu để kỉ niệm. Đưa vào 3 ca khúc về Hà Nội của anh bạn (cũng là thầy giáo Bee-Đã mất năm ngoái)- Tặng các bạn.


(Video by Beetizino)

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Cha cha cha, Cuba Varadero Kawama Club - NGHỈ CUỐI TUẦN

Hết một tuần, thời gian nhanh quá, không thấy làm được việc gì đã hết tuần, nhìn sang thấy đã hết năm. Nhưng dù có hết tuần, hết tháng, thì cũng cuối tuần rối, cứ cố gắng vui vẻ được một tý để cải thiện cuộc sống buồn tẻ. Vậy làm gì đây??? Hay ta ra bãi biễn Varadero nổi tiếng của Cuba tập nhảy Salsa va Chachacha…Vừa là tập thể dục vừa thư giãn, vui vẻ, tăng cường sức khoẻ. Đỡ phải nghĩ ngợi lăn tăn, triết lý phiền phức, cũng là phương pháp làm vệ sinh cho hệ thần kinh tốt lắm các bạn ạ. Chỉ tập ở mức cơ bản thì kể cũng đơn giản. Đây là lớp dạy nhảy Salsa va Cha Cha Cha cho khach du lịch ở bãi biển Varadero, bãi biển rộng và đẹp nhất Cuba. Năm 2005, Bee đã đến đây một ngày, tập nhảy Salsa & Chachacha 1 buổi, mua vé mất 30 peso. Ở đó mội người rất thoải mái và chẳng ai để ý đến ai, cứ tự do tận hưởng & thể hiện theo y mình nếu thích. Mọi người cùng tập nhé. Hôm nào Offline ở nhà Bee rồi thử nhỉ - Nhà cửa sửa xong rồi???.



(Videos by tamparinu210354 -Youtube)

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Biển và Bờ

X.Q. có bài thơ để đời Thuyền và Biển.
"Kém miếng khó chịu", tớ cũng mần vài câu "thơ" lấy tên
Biển Bờ để ... blog thôi, cho ai đó có chiện bình loạn cuối tuần.
Vài lời dông dài, đưa đẩy cái đã.
Sở dĩ tớ viết bài "thơ" này còn vì một hôm, tớ nghe giang hồ đồn đại một chiện có thật như vầy:
Ngày xửa ngày xưa, bọn Sóng sống cuộc đời giang hồ, phóng khoáng, mỗi đứa lang thang phiêu bạt một nơi.
Cho đến một ngày, chúng nhận ra rằng, cần phải tập họp nhau lại để thành Biển lớn.

Và thế là Biển ra đời.
Và cũng vì thế, Bờ ra đời.
Ti nhiên, sống trong một khuôn khổ cứng nhắc mãi cũng buồn chán, bọn Sóng một số thực sự muốn trở lại cuộc đời giang hồ phiêu dạt ngày xưa.
Chúng muốn "dinh tê" về với Bờ, và chúng cứ mãi lao đầu lên Bờ.
(Cũng không loại trừ khả năng không ít con Sóng đã yêu Biển, không muốn trở lại Bờ, nhưng chúng lại bị các con Sóng khác ghét bỏ và dồn đuổi...!?)
Và thế là chúng ta thấy có cảnh Sóng từ ngoài xa cứ không ngừng lao vào Bờ như ngày nay!
Hè rồi, có dịp ra Biển, ngồi nhìn Sóng cả ngày, đầu óc lẩn thẩn, tớ chợt nghĩ ngợi cũng ... lẩn thẩn.
- Sao bọn Sóng không hiểu rằng chính vì có sự tập hợp bọn chúng lại với nhau mà Biển mới thành Biển, và Bờ mới ... ra Bờ?
- Sao bọn Sóng không hiểu rằng Bờ cũng đâu muốn dung nạp bọn chúng trở lại?
...
- Và,... Sao Em lại (cố tình) không hiểu rằng chỉ có Anh, Chúng ta mới thành Đôi lứa?
...
Cuối cùng, sở dĩ có đôi lời dông dài thế này trước khi mời các bạn đọc "thơ", là do tớ cố tình bắt chước các cô MC ngày xưa khi giới thiệu trong chương trình Văn công:
Chân ai mà chẳng có lông?
Sau đây điệu múa Dân công bắt đầu.
... có thể làm cho bài "thơ" của tớ hay hơn chút nào chăng?
Hà nội có cái Chợ Mơ
Sau đây là lúc bài "thơ" bắt đầu:


Biển và Bờ
Sao Sóng không muốn ở dưới Biển
Cứ mãi dồn đuổi nhau lên Bờ?
Sóng cũng biết, Bờ đâu muốn bao dung!
Sóng cũng biết,
Không có Biển, Bờ đâu được gọi là Bờ…
Em cũng biết,
Không có Anh, Chúng mình đâu thành Đôi Lứa?
...
Chúc cả nhà vui vẻ cuối tuần.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Gửi các bạn một bài khác về Thỏ và Rùa:

Suy ngẫm và áp dụng chuyện ngụ ngôn Thỏ và Rùa


Câu chuyện ngụ ngônThỏ và Rùa đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú. Ý tưởng quan trọng nhất là “ nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “ chậm và ổn định”; làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều tài nguyên và làm việc theo nhóm sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào; không bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Và cuối cùng, phải tìm giải pháp cho mọi tình huống, không chống lại cuộc chiến. Ngày xửa ngày xưa, có một con Rùa và một con Thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.

Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thục mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã khá xa bạn Rùa, Thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua Thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.

Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.

Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện sẽ được tiếp tục phát triển thêm:

Thỏ đã vô cùng thất vọng vì đã để thua và nó đã cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì Rùa không thể nào có thể hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.

Lần này, Thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa Rùa đến đến mấy chặng dặm đường. Nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định.

Nếu có hai người trong một công ty bạn: một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn.

Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ở đó. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được Thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách Thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua.

Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, Thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2km nữa ở bên kia sông!

Thỏ đành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, Rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.

Ý nghĩa từ câu chuyện này? Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây.

Đến đây, Thỏ và Rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng sẽ có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.

Cuộc đua bắt đầu, Thỏ cõng Rùa chạy đến bên bờ sông, Rùa lội xuống sông và cõng Thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, Thỏ lại cõng Rùa đưa cả hai cùng về đích. Và chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với lần đua trước.

Bài học của câu chuyện này là gì?
Thật tuyệt vời nếu mọi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia sẻ, cống hiến ưu thế của từng người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác.

Điều quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm trong từng trường hợp cụ thể. Phải chọn được người có ưu thế về lĩnh vực mà họ làm trưởng nhóm.

Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý rằng cả Thỏ và Rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể đó là thời điểm thích hợp để có gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai.

Thỏ và Rùa cũng đã học thêm một bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối với nhau, chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều.
(tớ chỉ cop lại thôi, xin lỗi không nhớ tác giả, sozy tác giả)

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Tham khảo: TOÁN & NGÔN NGỮ

Xin giới thiệu bài của tác giả Nguyễn Gia được đăng trên Saigon Times Online.
"Thời buổi hội nhập, tiếng Anh là ngôn ngữ thông dụng trong giao tiếp với thế giới bên ngoài. Anh bạn tôi, một người mê toán học, lại phải chuyển sang nghiền ngẫm tiếng Anh, cho dù thời trẻ anh đã từng học cả tiếng Pháp, tiếng Nga rồi tiếng Trung nữa"...Xem tiếp

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Đi bộ đúng cách

Đi bộ là hoạt động tự nhiên của con người nên không cần phải học gì nhiều, không cần tốn tiền để mua sắm dụng cụ, trang thiết bị tập luyện. Tuy nhiên, khi áp dụng đi bộ như một phương pháp tập luyện để phòng bệnh và điều trị bệnh nên tuân theo một số nguyên tắc nhất định để đạt kết quả tốt nhất...Xem tiếp
        Bs Lê Hùng
(Nguyên Phó viện trưởng Viện Y dược học dân tộc TPHCM)

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Gửi Phúc và các bạn: “Matxcơva trong chiều vắng thanh bình”

Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu
Hỡi em thấu chăng tình trong lòng bao trìu mến
Mátxcơva trong chiều vắng thanh bình.
...
Rất tiếc là đã nửa thế kỷ qua, tên người dịch bản tiếng Việt của Chiều Matxcơva vẫn là một bí ẩn và bản dịch, dù được rất nhiều người thuộc lòng, cho đến nay vẫn bị coi là khuyết danh.
Từng có nhiều ý kiến cho rằng ca sĩ, NSND Trung Kiên là tác giả phần lời tiếng Việt, song chính ông phủ nhận. Dịch giả Dương Tường thì đoán đó có thể là Ngô Vĩnh Viễn (1924-1994) - người có mặt tại Festival Thanh niên và Sinh viên Thế giới tổ chức tại Moscow năm 1957. Ông Viễn, bút danh Nguyễn Vĩnh, từng dịch một số tác phẩm văn học nổi tiếng của thế giới sang tiếng Việt, như Chuông nguyện hồn ai, Truyện ngắn O.Henry...
Tuy nhiên, ông Viễn đã mất nên cũng không có cách nào kiểm định lại phỏng đoán của dịch giả Dương Tường. Thêm nữa, cho dù ông có mặt tại Festival nhưng điều đó không chứng tỏ ông là tác giả của bản dịch hoàn hảo nhất. Chiều Matxcơva có nhiều bản tiếng Việt khác nhau, không chỉ của các nhạc sĩ mà còn của các lưu học sinh hay những người từng công tác bên Nga.
...
Xem tiếp

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Giọng ca Opera Dmitri Hvorostovsky (CHLB Nga)

Vào một ngày mùa đông bình thường ở Siberia những năm 80 của thế kỉ trước, một ngôi sao opera mới nổi, giọng baritone mới 22 tuổi, Dmitri Hvorostovsky đã biểu diễn hàng giờ liền tại một nhà máy bánh mì ở ngay chính thành phố quê hương anh – Krasnoyarsk trong nhiệt độ dưới 0. Giống như mọi buổi biểu diễn bình thường ở bất cứ nơi nào trên nước Nga, ngay kể cả ở một nơi tỉnh lẻ như Krasnoyarsk, buổi biểu diễn vẫn được dàn dựng một cách hết sức nghiêm túc...Xem tiếp
Web site: Nước Nga trong tôi

Dmitri Hvorostovsky trình diễn "Zhuravli" (Đàn sếu)

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

Lăn tăn chiện Thỏ và Rùa

(Hay là chiện đúng 100 chữ)
Càng ngày, tớ càng lẩn thẩn!?
Mỗi chiện Thỏ và Rùa chạy thi, cũng lăn tăn mãi.
Xưa, học chiện Thỏ và Rùa chạy thi, phục mãi bạn Rùa thông minh, mưu mẹo.
Thì nghe thầy cô phân tích thế, biết thế thôi!
Bây giờ ngẫm lại, thấy … coi thường bạn Rùa.
Biết mình thi không lại với Thỏ, bạn Rùa rủ cả phe mình ra, bày trò thi thố dối trá, lươn lẹo để có được chiến thắng kiểu … AQ.
Không hiểu sao hồi đó (bây giờ?), vẫn nhiều người khen ngợi bạn Rùa?
Hay mỗi mình lẩm cẩm?

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

MÙA THU HANOI

Một buổi đi qua Bờ Hồ, nắng đẹp, sẵn máy ảnh, nên Bee làm luôn một album nho nhỏ bên Hồ Gươm, cũng là để làm một video clip tặng con gái. Gửi các bạn video clip này

Gửi con yêu dấu

Trên mạng rất nhiều blog đăng bài thơ này.  Đọc thấy thấm thía. Xin phép đăng lại bài thơ (tác giả chưa biết tên) nước ngoài với tựa "To Our Dear Child", người dịch Huy Phương. Đọc bài thơ, mới thấy thật hạnh phúc cho những người vẫn còn có cha, mẹ để chăm sóc!  Ai biết tiếng Anh,  có thể  đọc nguyên bản tiếng Anh


Gửi con yêu dấu

Nếu một mai thấy cha già, mẹ yếu
Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân.
Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi
Hay tự cha không mặc được áo quần.

Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng.
Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa
Cho con nằm nệm ấm, chăn bông.

Cũng có lúc con thường hay trách móc
Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần.
Xưa bên nôi, giờ con sắp ngủ
Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng.

Có những lúc cha già không muốn tắm
Đừng giận cha và la mắng nặng lời.
Ngay còn nhỏ con vẫn thường sợ nước
Từng van xin"đừng bắt tắm mẹ ơi!"

Những lúc cha không quen xài máy móc,
Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu.
Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha trách móc con đâu?

Một ngày nọ khi mẹ, cha lú lẫn
Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò
Nếu không phải là niềm vui đối thoại
Xin đến gần và hãy lắng nghe cha.

Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa
Đừng ép thêm, già có lúc biếng ăn
Con cần biết lúc nào cha thấy đói
Lúc nào cha thấy mệt lúc đi nằm.

Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống
Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay
Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi những bước ngày đầu.

Một ngày kia cha mẹ già chán sống
Thì con ơi đừng giận dữ làm gì!
Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu
Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?

Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi
Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con
Muốn cho con được nên người xứng đáng
Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn.

Con tức giận có khi còn xấu hổ
Vì mẹ cha giờ ăn đậu, ở nhờ.
Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại
Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.

Hãy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi
Để người vui đi hết chặng đường đời.
Với tình yêu và cuộc đời phẩm giá
Vẫn yêu con như biển rộng, sông dài.

Luôn có con, trong cuộc đời
Yêu con cha có mấy lời cho con.

Bố, mẹ của con.

Xem - Nghe và cảm nhận

Vẽ tranh bằng cát thể hiện sự tài hoa của đôi bàn tay nghệ sĩ. "Tuổi thọ" của các tác phẩm này rất ngắn ngủi nhưng vẫn có sức lan tỏa khi được ghi lại và đăng trên các website chia sẻ video.

Nghệ thuật tranh cát (sand animation) xuất hiện từ lâu nhưng bắt đầu được cộng đồng mạng chú ý khoảng giữa năm 2009 khi Kseniya Simonova, 24 tuổi người Ukraina, trở thành hiện tượng mới trên YouTube.

Cô gái sinh năm 1985 này giành giải nhất cuộc thi tìm kiếm tài năng Ukraine's Got Talent khi dùng cát để kể câu chuyện cảm động về cuộc sống của người dân trong Thế chiến thứ hai. Người xem rơi lệ với những cảm xúc đan xen khi thấy đôi uyên ương hạnh phúc bên nhau dưới bầu trời sao, máy bay địch xuất hiện, khuôn mặt cô gái đang khóc, em bé trong nôi và người phụ nữ mỉm cười, hình ảnh người góa phụ già nua và đài tưởng niệm liệt sĩ vô danh...
(VnExpress)

Xem phần giới thiệu

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Tại sao lại như vầy?

Đọc cái này, tất cả những "tự hào" đang có sẵn trong người tớ bỗng đâu biến sạch!
Buồn ơi là buồn!
Tớ vốn không thích và cũng không có khiếu ca-khen-ngợi. (Nói theo kiểu phối-kết-hợp).
Ca-khen-ngợi nhẽ là việc của các nhà văn, nhà báo, nhà đài - những nhà được học hành, đào tạo bài bản?
Còn tớ, học T-L và có đôi lần sống với ... gà, biết gì đâu!
Ngày xưa, đã có thời tớ rất thích chương trình "VN qua con mắt người nước ngoài". Qua CT này, thấy các bạn nước ngoài vác balô đi ngang qua VN (có cơ hội) ca-khen-ngợi con người và cảnh vật VN trên cả tuyệt vời, tớ tự thấy "sướng không chịu được"!
Từ khi chương trình này (tự) biến đi đâu rồi, tớ buồn chả thiết xem các CT khác nữa...
Thành thật xin lỗi nếu có làm bạn buồn lây.
Hãy đọc và tự suy ngẫm:
1. Niềm vui Bô gì. (Bài của nhà văn Lã Thanh ... Kiu).
2. Niềm ... buồn cũng Bô gì.
Bạn nào quan tâm đến v/đ kinh tế cũng rất nên đọc bài này.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Chiện cười nè

Về già, lướt goép, thấy bao nhiêu ngành hay: Nào là Luật, nào là Y, nào là Giáo dục, nào là ... và nào là Quy hoạch!
Tiếc sức mình ngày xưa chỉ học được có nhõn một ngành (mà cũng chẳng đâu vào đâu!).
Ngành Quy hoạch hay chưa nè:
"Rà lại lịch sử phát triển ngành quy hoạch từ ngày thành lập, đọc lại danh sách, xem lại chân dung những nhân vật một thời, nhiều trường hợp không thể không cười ra nước mắt. Đã có lúc người ta hăng hái đề nghị nên vẽ "một Hà Nội hình nắm đấm, hướng về phía Nam" để thể hiện ý chí "đánh cho Mỹ cút".
Giá mà ngày xưa ý tưởng này được thực hiện nhỉ!?
Xem tiếp ở đây.
Bạn nào rành về luật cho tôi hỏi: cái này có đáng thương không?
Đây này, đây nữa này, đây nữa nữa này, đây... thôi! Lại bảo nói nhiều!
Mạng người rẻ hay đắt?
Bạn nào sắp đi Mỹ hoặc cho con đi du học Mỹ nên đọc bài này để tham khảo về Luật Mỹ.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Bộ trưởng gốc Việt đầu tiên tại Đức

Mấy ngày nay báo chí và truyền thông Đức đang xôn xao bàn tán về hiện tượng một người Đức gốc Việt vừa được cử vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Y tế trong chính phủ mới bầu của Nữ Thủ tướng tái đắc cử Angela Merkel.
Trường phái chính trị của Đức vốn đầy chất dân tộc chủ nghĩa và đậm màu sắc bảo thủ, kiêu hãnh. Các chính trị gia của Đức không nhiều thì ít đều mang trong mình những tính cách rất Đức ấy. Vậy mà có một người không thuộc giòng giống Germany mà lại được cử giữ một trọng trách như vậy trong Chính giới- Đây quả không thể là "chuyện thường ngày ở huyện" được.
Người Đức thì xôn xao, còn người Việt thì hãnh diện, thậm chí có người còn hí hửng theo kiểu "thấy người sang bắt quàng làm họ" mà bất cần biết có phải cái chất "đạm" Việt nam đã làm nên con người này ngày hôm nay không.
Vậy nhân vật sáng giá ấy là ai và con đường dẫn tới công danh của anh ta như thế nào? Xin mời các bạn hãy giành chút thời gian để ngó vào bài này.

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Về một bài thơ Nga

(Chẳng bạn nào pót bài mà cũng chẳng thấy bạn đọc "chùa" nào comment và cũng nhân một ngày tháng Mười, tớ thử chuyển gam xem sao. Hy vọng cuối tuần có chút thư giãn tặng cho ai đó.)
Marina Tsvetaeva, được coi là một trong 4 nhà thơ vĩ đại nhất của Nga, sinh tại Moscow ngày 08 tháng Mười 1892. (Bà sinh vào tháng Mười và phải chăng chính tháng Mười cũng là định mệnh của bà!?)
1925, theo gia đình định cư tại Paris, Pháp.
1939, bà và con trai trở về USSR (thời Stalin).
31/8/1941, bà tự vẫn bằng cách treo cổ...
Thơ của bà nhiều và hay thôi rồi.
Có bài Hôn (целовать) này, tớ thấy hay hay vì chỉ với 2 cách dịch thôi, cũng có thể làm cho bài thơ trở nên có hồn hay hết hồn!

Bài thơ gốc:

В лоб целовать - заботу стереть.
В лоб целую. В лоб целую.
В глаза целовать -- бессонницу снять.

В глаза целую. В глаза целую.
В губы целовать -- водой напоить.

В губы целую. В губы целую.
В лоб целовать -- память стереть.
В лоб целую. В лоб целую.

Thằng Gúc dịch:

Để hôn trán - là để xóa lo lắng.
Tôi hôn trán.
Để hôn đôi mắt - là để chữa bệnh mất ngủ.
Tôi hôn đôi mắt.
Để hôn đôi môi - là để quên khát.
Tôi hôn đôi môi.
Để hôn trán - là để xóa bộ nhớ.
Tôi hôn trán. Tôi hôn trán.

Còn đây là bản dịch của một bạn nào đó trên mạng, tình cờ túm được :

Hôn
Hôn trán anh đi, để xóa những buồn lo
Tôi hôn anh lên trán!
Hôn mắt anh đi, để thoát cơn mất ngủ
Tôi hôn vào mắt anh!
Hôn môi anh đi, để qua khỏi ngày khô khát
Tôi hôn môi anh và thấp thỏm đợi chờ!
Không thấy gì cả ư? Em hôn lại một lần đi
Tôi vâng lời anh và mất luôn trí nhớ.

Chúc cả nhà vui cuối tuần, vợ chồng con cái cùng mần thơ đọc cho nhau nghe hoặc thi dịch thơ với thằng Gúc nha!

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

Bọ Lập là chúa luyên thuyên!

Bọ Lập đúng là ... chúa luyên thuyên!
Nhân chiện Vedan nhận giải thưởng “Sản phẩm chất lượng an toàn vì sức khoẻ cộng đồng năm 2009” sau khi đã xả nước thải gây thiệt hại cho hàng chục ngàn hộ dân bên sông Thị Vải hàng năm trời rồi mà cho đến nay chưa bồi thường một xu kẽm nào, rồi lại nhân việc ông Nguyễn Quân - Thứ trưởng Bộ Khoa học - Công nghệ trả lời phỏng vấn:
“Đây không phải là chứng nhận cho doanh nghiệp (DN) mà là cho sản phẩm cụ thể. Nếu một công ty nào đó giám đốc tham nhũng chẳng hạn mà công ty làm ra sản phẩm xã hội chấp nhận thì mình cũng phải công nhận. Sản phẩm của Công ty Vedan VN không có tội. Quy trình, công nghệ sản xuất gây ô nhiễm chứ người ăn sản phẩm ấy thì không sao. Nếu sản phẩm đạt chất lượng tiêu chuẩn quốc gia, quốc tế thì sao không được chứng nhận. Thực chất sản phẩm Vedan vẫn có mặt trên thị trường và người dân vẫn sử dụng.”
... thì bọ Lập lại dịch ra thế này cho người dân quê choa của bọ ... dễ hiểu:
“Đây không phải là chứng nhận cho thằng hủ hoá mà là cho con cu cụ thể. Nếu một thằng nào đó hủ hoá chẳng hạn mà con cu của nó được vợ mình chấp nhận thì mình cũng phải công nhận. Con cu của thằng hủ hoá không có tội. Hành vi hủ hóa của nó là bậy bạ chứ vợ mình xài con cu nó thì không sao. Nếu con cu đạt chất lượng tiêu chuẩn quốc gia, quốc tế thì sao không được chứng nhận. Thực chất sản phẩm con cu vẫn có mặt trên thị trường và đàn bà vẫn sử dụng.”
Đây này: Bọ Lập luyên thuyên quá chời!
Nhỉ?
...
Tớ, nói thật, là tớ ... nhiệt liệt phản đối bọ Lập!

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

Tìm hiểu pháp luật

Bạn nào rành về luật thì giảng cho tớ với, chứ tớ toàn nghe hơi nồi chõ... biết gì đâu!
Vụ án 1:
Ca sĩ Trí Hải, 23 tuổi.
Nghề nghiệp: ca sĩ.
Trình độ (tớ đoán mò): còn hạn chế.
Tội danh: “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”. Phạm tội lần đầu.
Tóm tắt: đi biểu diễn về mệt mỏi, ngủ gật khi đang lái xe, gây tai nạn làm chết 2 người, bị thương 2 người. Sau khi gây tai nạn, tự đến CA đầu thú.
Mức án: Ngày 12/9/2008, Tòa án Nhân dân quận 9, TP HCM, tuyên án ca sĩ Trí Hải, 22 tuổi, không làm chủ tay lái lúc điều khiển ôtô, gây tai nạn, ... 4 năm 6 tháng tù.
Hiện tại: chết ngày 20/10/2009 vì viêm phổi khi đang thi hành án.
(Cầu cho hương hồn anh được yên nghỉ!)

Vụ án 2: ông Chu Văn Thưởng, 61 tuổi.
Nghề nghiệp: nguyên Giám đốc Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn tỉnh Hà Tây (cũ), đại biểu HĐND...
Trình độ (tớ cũng đoán mò): rất hiểu biết, rất uyên thâm, rất uyên bác, rất ... trình độ.
Tội danh: “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” (như trên). Cũng phạm tội lần đầu.
Tóm tắt: nhậu xong, khi về, giành tay lái của lái xe để điều khiển xe ôtô 33A-1134 (trên xe còn 4 người cùng cơ quan), gây tai nạn cũng làm chết 2 bố con. Gây tai nạn xong, trả tay lái cho lái xe và chỉ đạo: "Về!", bỏ mặc nạn nhân. Về đến cơ quan lại chỉ đạo tiếp: lái xe (mày?) phải tự nhận tội, còn 4 người khác "không (tên nào?) được khai..." (nghe chưa!?)!
Khi lái xe bị truy tố, sợ vãi..., đã khai ra thủ phạm chính là đồng chí sếp. Cuối cùng, bí quá, đồng chí đành phải nhận tội thôi.
Mức án: 36 tháng tù nhưng hưởng án treo.
Hiện tại: đang "tự treo" ở nhà!
(Cầu cho hương hồn các nạn nhân trong cả 2 vụ án được yên nghỉ!)
Hết.
Tham khảo: GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Cũng nên tham khảo chiện này toàn l.l..

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

Túm lại cho một bài hay

TB có đưa một bài viết rất hay về cách phòng chống dịch bệnh. Tớ đã còm rồi, nhưng nghĩ xóa đi, đưa hẳn lên đây cho các bạn dễ nhớ có thể có ích chăng?
Túm lại, đại ý như vầy nè:
1. Nếu có thể được, tìm mọi cách bịt mồm bịt miệng, bịt tai, bịt mắt, bịt mũi, bịt được gì thì bịt tất... không để vi trùng có cơ hội chui vào cơ thể ta qua các con đường thông thường. (Kể cả đường Nguyễn Văn Cừ bên Gia lâm).
VD: có thể dùng băng dính để bịt mồm trong giờ hành chính vì thời gian này phải giao tiếp nhiều, nguy cơ lây nhiễm cao;
2. Tuyệt đối không được ngứa tay sờ linh tinh vào bất cứ chỗ nào nghi ngờ là có "bẩn", có vi trùng..., nhất là không được sờ tay lên mặt mình (hoặc vuốt má đồng nghiệp ở cơ quan) nếu trên mặt (hoặc má) có vết bẩn...;
3. Uống càng nhiều các tốt tất cả các loại Vitamin, nhất là VitaminE. (Về công dụng của VitaminE, hình như tớ đã có chiện gì liên quan rồi thì phải? Các bạn tìm đọc lại nha!).
Túm lại thế thôi.
Chúc các bạn phòng bệnh tốt, khỏe mạnh.
Bịt xong rồi thì chỉ để hở một mắt ra thôi cũng được, đọc bài này cho vui khỏe thêm nè.
Thanks TB nha!

Phòng dịch bệnh lan nhanh - Lời khuyên tốt

Gửi các bạn bài báo sưu tầm dưới đây, hy vọng có ích cho mọi người trong phòng ngừa dịch cúm đang lây lan nhanh như hiện nay.

BS Vinay Goyal, MBBS, DRM, DNB (Chuyên Viên Hồi Sinh và Tuyến Giáp Trạng) đã có trên 20 năm kinh nghiệm. Ông đã làm việc tại các bệnh viện Hinduja, Bombay , Saifee, Tata Memorial v.v….. Hiện ông là Trưởng Khoa Y Học Nguyên Tử và trưởng phòng Tuyến Giáp Trạng thuộc Trung Tâm Tim và Khẩn Cấp Riđhivinayak, Malad.

Lời nhắn sau đây của ông, theo tôi nghĩ, rất hữu lý và quan trọng mà mọi người nên biết:

Lối xâm nhập duy nhất là qua hai lỗ mũi và miệng/họng. Đồi diện với cơn dịch toàn cầu như hiện nay, thật khó mà tránh không tiếp xúc với vi trùng H1 N1 dẫu cho chúng ta có cẩn thận đến đâu đi nữa. Vấn nạn ở đây không phải là sự tiếp xúc với vi trùng H1N1 mà là sự sinh sôi nẩy nở của nó.

Trong khi bạn còn khỏe mạnh và không có triệu chứng bị nhiễm trùng H1N1 và nếu bạn muốn ngăn ngừa sự sinh sôi nảy nở của nó, cùng các trở chứng trầm trọng và các sự nhiễm khuẩn phái sinh khác, bạn có thể áp dụng một số biện pháp rất đơn giản sau đây, không được nêu rõ ràng trong các thông tư y-học chính thức [thay vì chú trọng đến việc tàng trữ thuốc N 95 hoặc Tamiflu.

1. Thường xuyên rửa tay (được nói đến rõ ràng trong các thông tư y-học chính thức)

2. Nguyên tắc “Không-Rờ-Tay-Vào-Mặt”. Tự chế mọi ý muốn đụng vào bất cứ phần nào trên mặt (trừ trường hợp bạn muốn ăn, rửa hoặc tát mặt).

3. Xúc họng hai (2) lần mỗi ngày bằng nước ấm với muối [dùng Listerine nếu bạn không tin muối] . Vi trùng H1 N1 cần 2 tới 3 ngày từ khi xâm nhập vào họng/mũi để sinh sôi nảy nở và có triệu chứng tác hại. Chỉ cần xúc họng đủ đễ năn ngừa sự sinh sôi nảy nở của nó..

Nói cách khác, xúc họng bằng nước muối có cùng tác dụng đối với người khỏe mạnh như Tamiflu đối với người nhiễm bệnh. Xin chớ coi thường cách thức ngừa bệnh đơn giản, rẻ tiền mà hữu hiệu này.

4. Tương tự như điều 3, “Chùi lỗ mũi tối thiểu một lần mỗi ngày bằng nước muối ấm.” Không phải ai cũng rành Jala Neti hoặc Sutra Neti [các thế Yoga rất công hiệu cho việc tẩy sạch lỗ mũi], nhưng “Xỉ mũi thật mạnh mỗi ngày một lần, cùng chùi hai lỗ mũi bằng que bông gòng chấm nước muối ấm là một cách rất hữu hiệu làm giảm thiều số lượng vi trùng.”

5. Tăng cường hệ thống miễn nhiễm bằng thức ăn giàu vitamin C (các loại trái cây họ cam quit).* Nếu bạn cần thêm thuốc viên Vitamin C, thì nhớ là nó phải có kẽm để giúp cho việc tiêu hóa)

6. Uống tối đa nước ấm mà bạn có thể uống (trà, càfé, v.v.). Uống nước ấm có cùng công hiệu như việc xúc họng, nhưng về hướng đối
nghịch. Nó cuốn các vi trùng đang sinh sản trong họng vào bao tử, nơi mà chúng không thể sống sót, sinh sản hoặc gây bất cứ tác hại nào.

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Kiên quyết đề nghị

Tê Tê tôi kiên quyết đề nghị phải có hình thức xử lý tay nhà báo đã đăng tin bôi bác, "thiếu tinh thần xây dựng" này!
Tổng số tiền quà biếu được trả lại năm 2009: 66 triệu/211 cán bộ!
Mỗi vị trung bình được có nhõn 312.796,2 VNĐ! - còn xa mới đến ... mức tình cảm!
Kiên quyết đề nghị!
Tham khảo chiện sống-mái.
Tin hay quá!
Chỉ một chữ "DÂN" hay "LAO ĐỘNG" thôi, cụ Huỳnh Thúc Kháng luận ra những bài dài thế này, đọc thấy "sướng".

Uống trà...Dr Thanh

Mấy hôm rồi trên Vietnamnet có loạt bài về bà Trần Thị Ngọc Sương "...một phụ nữ tiêu biểu là Anh hùng lao động thời kỳ Đổi mới , năm 2002, bà được chọn là “Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á - Thái Bình Dương”, một giải thưởng danh giá với 15 phụ nữ xuất sắc nhất chọn lọc từ 11 nước vào vòng chung kết tổ chức tại Singapore.
Năm 2008 bà nghỉ hưu, sau 28 năm làm việc theo tấm gương “ngày không giờ, tuần không thứ” của cố giám đốc Trần Ngọc Hoằng trước đây.
Năm 2009, bà Sương bị Cơ quan Cảnh sát điều tra TP Cần Thơ khởi tố bị can với tội danh “Lập quỹ trái phép”, vai trò chủ mưu. Bà Sương cùng những cán bộ dưới quyền ra tòa trong một vụ án được xem là “trọng điểm”….

Loạt bài viết về bà Trần Thị Ngọc Sương dưới đây:
Hỏi chuyện bị can từng là “quyền lực tối cao
Tiết kiệm hàng triệu USD cho Nhà nước sao không tính?
'Đã lỡ nghèo rồi, giờ còn làm giàu làm gì nữa?'
... và Ký ức từ bãi hoang sình lầy thành bờ xôi ruộng mật
Nghe nông dân 'nói sau lưng' lãnh đạo Nông trường Sông Hậu
Đọc xong....muốn uống trà Dr Thanh.
Ảnh Vietnamnet

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Chiện ngày xưa (tiếp theo và còn dài lắm)

(Biết là độc diễn thì chán thật, nhưng chẳng bạn nào pót bài, tớ lại … độc diễn.
Chuyện này là chuyện
rất buồn, thật chăm phần chăm. Bạn đang không buồn đừng đọc, tua nhanh hộ tớ nha. Xin cảm ơn)

...
Thịt bọn gà sống lười thì ngon thôi rồi! – béo, chắc, giòn, ngọt
Cái bọn sống lười này, khó thoát khỏi con mắt tinh tường của bọn tớ - những chiên gia cự phách về nhậu thịt gà sống … thiến.
Mà thôi, chiện gà hẵng cứ để đó, chẳng đi đâu mà vội.
Kể chiện ngày xưa đã, không lại quên mất.
Hồi bọn tớ sang MC, tập thể lưu học sinh bên đó đang có một chi bộ rất trong sạch, rất vững mạnh, toàn những đồng chí nhớn tuổi, trung kiên.
Quá trong sạch, quá vững mạnh!
Bí thư là anh Q., hơi già, đâu như người HN2 ta đây thôi, lâu lâu quên rồi, đâu như sinh trước CM tháng 8/1945 khoảng hai hay ba năm gì đó. Rồi tớ sẽ kể tại sao tớ biết năm sinh của anh.
Cùng với nhiều anh khác trong chi bộ, anh Q. học bổ túc công nông ra, xung phong đi MC.
Anh Q. cao có một mét rưỡi thôi, hơi xấu giai hơn tớ một tị tẹo (mà tớ thì thuộc diện xí giai nhất hội sv VN ở MC rồi!)
Tuy lùn, nhưng mặt anh lại dài đến gấp rưỡi mặt tớ - nếu đo từ đỉnh trán tới cằm. Nói ngay cho … vuông: anh Q. vừa như người anh cả, vừa tai to mặt lớn nhất đám sv bọn tớ.
Vì anh Q. sang trước 6 năm rồi, nên bọn tớ chỉ được sống với anh có 1 năm thôi, năm sau thì anh đã tốt nghiệp kỹ sư chăn nuôi.
Anh Q. lớn tuổi rồi nên cái sự học đối với anh cũng có phần vất vả hơn bọn trẻ*.
Kể ra, theo tớ, ngày ấy (và cả bây giờ nữa), nếu cơ quan nào cũng nhất thiết đòi hỏi ai cũng phải vừa hồng vừa chuyên thì lấy đâu ra người mà làm việc!?
Ở đời, anh đã hơn người ở mặt này rồi, thì cũng phải dành bớt mặt kia cho người khác nữa chứ! – thì mới có cái lẽ công bằng chứ!
Nhỉ?
Thành thực mà nói, anh Q. tuy không chuyên lắm, nhưng bù lại, anh rất hồng, hồngyên tâm luôn!
Chỉ một năm sống với nhau thôi, nhưng anh luôn là tấm gương cho chúng tớ - bọn quân hồi vô phèng trẻ người non dạ ngựa non háu đá, học được bao điều…
Tớ nhớ mãi cái kỷ niệm đầu tiên, khi mới sang được mấy hôm, đi chơi Chợ Giời MC với anh Q..
Bọn tớ lính mới, có thêm 2 thằng là người của CP lâm thời MN, lại càng được anh Q. ưu ái, đích thân dẫn đi.
Đương nhiên, anh vừa làm trưởng đoàn, vừa làm hướng dẫn viên du lịch, chẳng cần phải bầu.
Chẳng định mua gì cả. Mới sang mấy hôm, bọn tớ còn chưa được lĩnh món học bổng đầu tiên trong đời sv.
Đi chơi cho biết thôi, anh Q. bảo, đi hay lắm!
Ở ngoại ô thủ đô Ulan Bator của nước bạn cũng có một cái Chợ Giời. là một bãi cỏ rộng mênh mông không có giới hạn nào cả. Gặp hôm nhiều người thì chợ … to, ít người thì chợ … , cứ đứng giữa giời, đầu đội Giời, chân đạp đất mà mua bán với nhau thôi, không có quầy hàng quầy hiệu gì cả. Chừng nào chán mua bán rồi thì mọi người … về, bỏ lại cái bãi cỏ mênh mông, trống trơn…
Nơi đây mua bán đủ thứ hằm bà lằng giống như Chợ Giời ở HN ngày xưa vậy, từ đài điện, xe đạp, máy khâu cho đến sữa ngựa và các món ăn da triền chế biến từ sữa. Mặt hàng được trao đổi rất nhiều ở đây là các món đồ cổ - thứ hàng quốc cấm của MC.
Các chiên gia Liên Thô ở MC rất khoái món hàng này. (Ngày ấy, đóng trên đất MC có tới 50 vạn người Liên Thô, kể cả quân đội và chiên gia. Ngay ở thủ đô Ulan Bator cũng có mấy khu Liên Thô mênh mông, có đầy đủ cả trường học, bệnh viện, cửa hàng, rạp chiếu phim ... của riêng người Liên Thô. Bọn tớ người nước ngoài nên cũng thường được bọn lính gác người Nga cho vào các cửa hàng để mua hàng hóa chính hiệu made in Nga Thô.)
Bọn dân bản xứ buôn đồ cổ - thường là những tay trông mặt rất ngầu, giắt quanh người những cái tượng bán thân bằng đồng (đen?) của MC, đủ kích cỡ, to độ bằng bắp tay trở xuống, bên ngoài choàng cái áo bành tô to đùng để che giấu. (Chả biết là tượng ông thánh ông tướng nào ngày xưa của MC.)
Khi gặp một thương gia nước ngoài như bọn tớ, chỉ trong chưa đến 1/10 giây, các hắn làm như vô tình hé mở cái áo bành tô rồi ập vào ngay – chừng ấy thời gian cũng đủ cho ngưu có thể tầm được ngưu, cũng có thể tầm được !
Anh Q. tuy thấp bé nhẹ cân, mặc cái áo bành tô to đùng của Bộ phát, dài đến quá đầu gối, nghĩa là dài đến gần hết người, vậy mà rất xông xáo. Anh luôn dẫn đầu đoàn VN ốm nhách bọn tớ tả xung hữu đột Chợ Giời MC. Bây giờ, cả khi gõ những dòng này, nghĩ lại hình ảnh anh - hình ảnh một cái áo bành tô chuyển động thoăn thoắt, tớ vẫn còn buồn cười...
Anh Q. nhìn trước ngó sau rồi thì thào bảo phải cẩn thận khi định mua bán những thứ hàng chết người này, vì có rất nhiều công an mật của MC cũng trà trộn sâu** hàng trong đám con buôn ấy.
Đi chơi với anh Q., cứ hồi hộp như đọc chiện trinh thám í, thích không chịu được!
Chốc chốc, lại thấy anh hết sức lịch sự, niềm nở chào hỏi, bắt tay hết người MC này đến người MC khác ở chợ, rồi tuôn tiếng MC ra như gió.
Như thể cả cái Chợ Giời MC đều là người quen của anh, đều biết tiếng anh vậy.
Ngưỡng mộ thật, ngưỡng mộ quá!
Mấy đứa bọn tớ, từ chỗ phục lăn phục lóc khi thấy anh nói tiếng MC như gió, bỗng đâm ra hoang mang lo lắng: không biết đến bao giờ, mình mới nói được tiếng MC như anh.

Lượn lờ được một hồi thì thình lình, thằng Th. (không phải anh Th. ở chiện trước), đang yên đang lành thì bỗng nhiên chiển sang … buồn đi giải!
Kể ra, nếu đã ở lâu lâu rồi, quen rồi, thì tiểu đường ở MC đối với bọn tớ chỉ là chiện vặt.
Chết nỗi mới sang, lạ nước lạ cái, bọn tớ làm gì cũng nơm nớp lo, chỉ sợ các anh phê bình, chỉ sợ làm mất thể diện quốc gia…
Mấy lần, thằng Th. nhắc anh Q. chỉ chỗ đi giải.
Anh bảo: thôi mày cố nhịn về nhà mà đi, chứ ở đây, đi chỗ nào tao cũng có biết đâu!
Thằng Th. thì buồn quá rồi, buồn đến … nơi rồi, chân nó khuỳnh khuỳnh như thể muốn hạ thấp một cái gì, mặt nó nhăn nhó trông thật thảm hại.
Mà anh Q. thì cứ tỉnh bơ, cứ lịch sự quá, cứ động viên nó cố nhịn mãi.
Đến hồi cao trào, tự biết mình không thể cố hơn được nữa, thằng Th. van vỉ anh Q.: thôi anh hỏi hộ em xem chỗ đi giải ở đâu với, em không thể chịu được nữa đâu!
Cực chẳng đã, cuối cùng thì anh Q. cũng phải giật áo một thằng MC đứng cạnh hỏi chỗ đi giải.
Bọn tớ thấy anh xì xà xì xồ hàng tràng tiếng Mông mà xem chừng, cái thằng MC đầu đất kia có vẻ như chẳng hiểu gì cả, cứ ú a ú ớ…
Rồi lại thấy anh Q. phối kết hợp cả mồm lẫn tay để trình bày vấn đề với thằng đầu đất.
Mồm anh thì shì shì phát ra âm thanh giống như khi các bà mẹ trẻ vẫn … shì shì… lúc si con đái…
Một tay anh thì làm động tác như thể đang cầm cầm nắm nắm một đồ vật dễ hiểu ở chỗ có may cái phéc-mơ-tuya quần…
Rồi thấy thằng MC đầu đất àh một tiếng thật to, nó chỉ tay về phía bãi cỏ xa xa rồi xì xà xì xồ cái gì tớ biết chết liền!
Rồi thấy anh Q. dịch ra tiếng Việt rõ ràng cho thằng Th. và cả bọn: Đồng chí MC này bảo, Mày cứ ra cái chỗ xa xa kia mà … đi!
Àhhh!
Hôm ấy, thật may cho thằng Th.!
Chứ mà phải mặc quần ướt về nhà, chắc thằng Th. phải tởn Chợ Giời MC đến tận bi giờ.

(Dài quá, tớ lại phải cắt đoạn).
----------
Lưu ý: các "thằng" trong chiện giờ đã nên ông nên bà cả rồi.
*Ở MC, sv phải học bằng cả 2 thứ tiếng MC và Nga. Lên lớp, thầy thích giảng bằng tiếng Nga thì giảng, thích giảng bằng tiếng MC thì giảng, chẳng ai làm gì được thầy! Thế nên chúng tớ mới học tới 7 năm là thế. Một năm học tiếng MC, một năm học tiếng Nga, rồi mới vào 5 năm ĐH. Hồi 1981, tớ tốt nghiệp, khi đó được biết là từ 1983, MC sẽ chính thức quy định bắt buộc sv ĐH phải học bằng tiếng Nga.
**sâu = show: chữ tớ dùng trong chiện cho hay thôi, chứ ngày ấy, bọn tớ và cả anh Q. nữa, có biết chữ tiếng Anh khỉ nào đâu!

Hùng biện!
Và bạn cũng nên đọc bài này...

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009

Làm công tác dịch thuật

Ngồi đọc tài liệu của Khoai Tây, đau hết cả đầu.
Bực mình, nhờ bạn Gúc dịch hộ câu thơ Bút Tre để thư giãn chút:
Anh đi công tác Plây-
Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra
Bạn Gúc dịch ra thế này:

Play England to work
Mas no longer be made on the

Cóp-pết cái thành quả dịch thuật của bạn í và bắt bạn í dịch ngược lại.

Bạn Gúc tẩn mẩn dịch ra thế này:

Nghe Anh để làm việc
Cu không còn được thực hiện trên

Bực mình thêm với bạn Gúc!

Được cái bạn í chẳng bao giờ cáu với mình...

Nhân KLĐ có bài về đám cưới, mời các bạn xem cái này.