Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Chiện ngày xưa (tiếp theo và còn dài lắm)

(Biết là độc diễn thì chán thật, nhưng chẳng bạn nào pót bài, tớ lại … độc diễn.
Chuyện này là chuyện
rất buồn, thật chăm phần chăm. Bạn đang không buồn đừng đọc, tua nhanh hộ tớ nha. Xin cảm ơn)

...
Thịt bọn gà sống lười thì ngon thôi rồi! – béo, chắc, giòn, ngọt
Cái bọn sống lười này, khó thoát khỏi con mắt tinh tường của bọn tớ - những chiên gia cự phách về nhậu thịt gà sống … thiến.
Mà thôi, chiện gà hẵng cứ để đó, chẳng đi đâu mà vội.
Kể chiện ngày xưa đã, không lại quên mất.
Hồi bọn tớ sang MC, tập thể lưu học sinh bên đó đang có một chi bộ rất trong sạch, rất vững mạnh, toàn những đồng chí nhớn tuổi, trung kiên.
Quá trong sạch, quá vững mạnh!
Bí thư là anh Q., hơi già, đâu như người HN2 ta đây thôi, lâu lâu quên rồi, đâu như sinh trước CM tháng 8/1945 khoảng hai hay ba năm gì đó. Rồi tớ sẽ kể tại sao tớ biết năm sinh của anh.
Cùng với nhiều anh khác trong chi bộ, anh Q. học bổ túc công nông ra, xung phong đi MC.
Anh Q. cao có một mét rưỡi thôi, hơi xấu giai hơn tớ một tị tẹo (mà tớ thì thuộc diện xí giai nhất hội sv VN ở MC rồi!)
Tuy lùn, nhưng mặt anh lại dài đến gấp rưỡi mặt tớ - nếu đo từ đỉnh trán tới cằm. Nói ngay cho … vuông: anh Q. vừa như người anh cả, vừa tai to mặt lớn nhất đám sv bọn tớ.
Vì anh Q. sang trước 6 năm rồi, nên bọn tớ chỉ được sống với anh có 1 năm thôi, năm sau thì anh đã tốt nghiệp kỹ sư chăn nuôi.
Anh Q. lớn tuổi rồi nên cái sự học đối với anh cũng có phần vất vả hơn bọn trẻ*.
Kể ra, theo tớ, ngày ấy (và cả bây giờ nữa), nếu cơ quan nào cũng nhất thiết đòi hỏi ai cũng phải vừa hồng vừa chuyên thì lấy đâu ra người mà làm việc!?
Ở đời, anh đã hơn người ở mặt này rồi, thì cũng phải dành bớt mặt kia cho người khác nữa chứ! – thì mới có cái lẽ công bằng chứ!
Nhỉ?
Thành thực mà nói, anh Q. tuy không chuyên lắm, nhưng bù lại, anh rất hồng, hồngyên tâm luôn!
Chỉ một năm sống với nhau thôi, nhưng anh luôn là tấm gương cho chúng tớ - bọn quân hồi vô phèng trẻ người non dạ ngựa non háu đá, học được bao điều…
Tớ nhớ mãi cái kỷ niệm đầu tiên, khi mới sang được mấy hôm, đi chơi Chợ Giời MC với anh Q..
Bọn tớ lính mới, có thêm 2 thằng là người của CP lâm thời MN, lại càng được anh Q. ưu ái, đích thân dẫn đi.
Đương nhiên, anh vừa làm trưởng đoàn, vừa làm hướng dẫn viên du lịch, chẳng cần phải bầu.
Chẳng định mua gì cả. Mới sang mấy hôm, bọn tớ còn chưa được lĩnh món học bổng đầu tiên trong đời sv.
Đi chơi cho biết thôi, anh Q. bảo, đi hay lắm!
Ở ngoại ô thủ đô Ulan Bator của nước bạn cũng có một cái Chợ Giời. là một bãi cỏ rộng mênh mông không có giới hạn nào cả. Gặp hôm nhiều người thì chợ … to, ít người thì chợ … , cứ đứng giữa giời, đầu đội Giời, chân đạp đất mà mua bán với nhau thôi, không có quầy hàng quầy hiệu gì cả. Chừng nào chán mua bán rồi thì mọi người … về, bỏ lại cái bãi cỏ mênh mông, trống trơn…
Nơi đây mua bán đủ thứ hằm bà lằng giống như Chợ Giời ở HN ngày xưa vậy, từ đài điện, xe đạp, máy khâu cho đến sữa ngựa và các món ăn da triền chế biến từ sữa. Mặt hàng được trao đổi rất nhiều ở đây là các món đồ cổ - thứ hàng quốc cấm của MC.
Các chiên gia Liên Thô ở MC rất khoái món hàng này. (Ngày ấy, đóng trên đất MC có tới 50 vạn người Liên Thô, kể cả quân đội và chiên gia. Ngay ở thủ đô Ulan Bator cũng có mấy khu Liên Thô mênh mông, có đầy đủ cả trường học, bệnh viện, cửa hàng, rạp chiếu phim ... của riêng người Liên Thô. Bọn tớ người nước ngoài nên cũng thường được bọn lính gác người Nga cho vào các cửa hàng để mua hàng hóa chính hiệu made in Nga Thô.)
Bọn dân bản xứ buôn đồ cổ - thường là những tay trông mặt rất ngầu, giắt quanh người những cái tượng bán thân bằng đồng (đen?) của MC, đủ kích cỡ, to độ bằng bắp tay trở xuống, bên ngoài choàng cái áo bành tô to đùng để che giấu. (Chả biết là tượng ông thánh ông tướng nào ngày xưa của MC.)
Khi gặp một thương gia nước ngoài như bọn tớ, chỉ trong chưa đến 1/10 giây, các hắn làm như vô tình hé mở cái áo bành tô rồi ập vào ngay – chừng ấy thời gian cũng đủ cho ngưu có thể tầm được ngưu, cũng có thể tầm được !
Anh Q. tuy thấp bé nhẹ cân, mặc cái áo bành tô to đùng của Bộ phát, dài đến quá đầu gối, nghĩa là dài đến gần hết người, vậy mà rất xông xáo. Anh luôn dẫn đầu đoàn VN ốm nhách bọn tớ tả xung hữu đột Chợ Giời MC. Bây giờ, cả khi gõ những dòng này, nghĩ lại hình ảnh anh - hình ảnh một cái áo bành tô chuyển động thoăn thoắt, tớ vẫn còn buồn cười...
Anh Q. nhìn trước ngó sau rồi thì thào bảo phải cẩn thận khi định mua bán những thứ hàng chết người này, vì có rất nhiều công an mật của MC cũng trà trộn sâu** hàng trong đám con buôn ấy.
Đi chơi với anh Q., cứ hồi hộp như đọc chiện trinh thám í, thích không chịu được!
Chốc chốc, lại thấy anh hết sức lịch sự, niềm nở chào hỏi, bắt tay hết người MC này đến người MC khác ở chợ, rồi tuôn tiếng MC ra như gió.
Như thể cả cái Chợ Giời MC đều là người quen của anh, đều biết tiếng anh vậy.
Ngưỡng mộ thật, ngưỡng mộ quá!
Mấy đứa bọn tớ, từ chỗ phục lăn phục lóc khi thấy anh nói tiếng MC như gió, bỗng đâm ra hoang mang lo lắng: không biết đến bao giờ, mình mới nói được tiếng MC như anh.

Lượn lờ được một hồi thì thình lình, thằng Th. (không phải anh Th. ở chiện trước), đang yên đang lành thì bỗng nhiên chiển sang … buồn đi giải!
Kể ra, nếu đã ở lâu lâu rồi, quen rồi, thì tiểu đường ở MC đối với bọn tớ chỉ là chiện vặt.
Chết nỗi mới sang, lạ nước lạ cái, bọn tớ làm gì cũng nơm nớp lo, chỉ sợ các anh phê bình, chỉ sợ làm mất thể diện quốc gia…
Mấy lần, thằng Th. nhắc anh Q. chỉ chỗ đi giải.
Anh bảo: thôi mày cố nhịn về nhà mà đi, chứ ở đây, đi chỗ nào tao cũng có biết đâu!
Thằng Th. thì buồn quá rồi, buồn đến … nơi rồi, chân nó khuỳnh khuỳnh như thể muốn hạ thấp một cái gì, mặt nó nhăn nhó trông thật thảm hại.
Mà anh Q. thì cứ tỉnh bơ, cứ lịch sự quá, cứ động viên nó cố nhịn mãi.
Đến hồi cao trào, tự biết mình không thể cố hơn được nữa, thằng Th. van vỉ anh Q.: thôi anh hỏi hộ em xem chỗ đi giải ở đâu với, em không thể chịu được nữa đâu!
Cực chẳng đã, cuối cùng thì anh Q. cũng phải giật áo một thằng MC đứng cạnh hỏi chỗ đi giải.
Bọn tớ thấy anh xì xà xì xồ hàng tràng tiếng Mông mà xem chừng, cái thằng MC đầu đất kia có vẻ như chẳng hiểu gì cả, cứ ú a ú ớ…
Rồi lại thấy anh Q. phối kết hợp cả mồm lẫn tay để trình bày vấn đề với thằng đầu đất.
Mồm anh thì shì shì phát ra âm thanh giống như khi các bà mẹ trẻ vẫn … shì shì… lúc si con đái…
Một tay anh thì làm động tác như thể đang cầm cầm nắm nắm một đồ vật dễ hiểu ở chỗ có may cái phéc-mơ-tuya quần…
Rồi thấy thằng MC đầu đất àh một tiếng thật to, nó chỉ tay về phía bãi cỏ xa xa rồi xì xà xì xồ cái gì tớ biết chết liền!
Rồi thấy anh Q. dịch ra tiếng Việt rõ ràng cho thằng Th. và cả bọn: Đồng chí MC này bảo, Mày cứ ra cái chỗ xa xa kia mà … đi!
Àhhh!
Hôm ấy, thật may cho thằng Th.!
Chứ mà phải mặc quần ướt về nhà, chắc thằng Th. phải tởn Chợ Giời MC đến tận bi giờ.

(Dài quá, tớ lại phải cắt đoạn).
----------
Lưu ý: các "thằng" trong chiện giờ đã nên ông nên bà cả rồi.
*Ở MC, sv phải học bằng cả 2 thứ tiếng MC và Nga. Lên lớp, thầy thích giảng bằng tiếng Nga thì giảng, thích giảng bằng tiếng MC thì giảng, chẳng ai làm gì được thầy! Thế nên chúng tớ mới học tới 7 năm là thế. Một năm học tiếng MC, một năm học tiếng Nga, rồi mới vào 5 năm ĐH. Hồi 1981, tớ tốt nghiệp, khi đó được biết là từ 1983, MC sẽ chính thức quy định bắt buộc sv ĐH phải học bằng tiếng Nga.
**sâu = show: chữ tớ dùng trong chiện cho hay thôi, chứ ngày ấy, bọn tớ và cả anh Q. nữa, có biết chữ tiếng Anh khỉ nào đâu!

Hùng biện!
Và bạn cũng nên đọc bài này...

4 nhận xét:

  1. Cả một kho truyện , mình đọc và cười quá trời, may mà gần hết giờ rồi.

    Trả lờiXóa
  2. TT hay lắm, cứ tiếp tục phát huy chiện dài không bao giờ hết đi nhé. Nhều chiện nhưng mà ló hay. Vỗ tay đê

    Trả lờiXóa
  3. Thanks vaytai, vananh có lời động viên nha!

    Trả lờiXóa
  4. Cảm ơn TT.Chuyện của bạn dí dỏm lắm.Tôi nhớ trong lá thư đầu tiên bạn viết cho tôi từ MC có nói: Sinh viên nữ ai sinh được ba con thì được phong là anh hùng dân tộc.Còn sinh viên nam ai "đạp" nhiều cũng được phong là anh hùng dân tộc.Làm mình cứ suy nghĩ mãi mấy chục năm nay:"Không biết bạn mình có phải là anh hùng không ?"...
    Tớ nhớ các bạn lắm.Thông cảm cho tớ. Quang Vinh biết,thời kỳ này tớ bận quá.Nhưng vẫn vào đây hóng chuyện và vô cùng ngạc nhiên nghe các bạn nữ nói chuyện. Đặc biệt là bạn Tiểu Muội. Nhớ hôm ở Sài Gòn gặp bạn H Nguyên cũng làm mình ngạc nhiên vô cùng.Về SG không gặp được Võ hòang Hà và Trịnh quốc Vinh. Về HN không gặp được Chu Cường... mình vẫn áy náy mãi.
    Xin lỗi Bùi Thắng tớ không giữ tấm ảnh một mình nào cả. Để hôm nào đẹp trời tớ sửa xoạn dung nhan cằn cỗi lại và chụp một tấm thử coi.

    Trả lờiXóa