(Đúng là về già tớ sinh lẩm cẩm, cứ đang chiện nọ lại xọ chiện kia!
Đang gà lại sang ngày xưa, đang ngày xưa thì lại nhảy sang gà. Bạn nào đọc thì chịu khó và đừng chấp lão già hâm nha.)
Chả hiểu bọn sống có thấy thích, có si nghĩ, có vinh dự, có tự hào gì gì giữa đám mái không, chứ trong con mắt của bọn mái, cái sự cao to đẹp mã của mấy anh chàng này chẳng có tí ép-phê nào!
Ấy là tớ quan sát thấy và đoán mò thế.
Bên cạnh mấy anh sống hùng dũng, oai vệ và to … hoành tráng, bọn mái cũng cứ … dửng dưng như không! (Với con người - với phụ nữ thì tớ đoán có vấn đề ở đây đây?!).
Cũng không hiểu đối với bọn mái, cái số lượng lèo tèo mấy tên sống ấy là nhiều hay ít, đủ hay không đủ?
Mà thực ra, đối với bọn mái, sự có mặt của bọn sống có cần thiết không nhỉ? Bọn mái có đòi hỏi gì không nhỉ?
Tớ chưa bao giờ thấy có sự cạnh tranh, ẩu đả hay … ghen tuông nào xảy ra giữa những anh sống – bọn cùng phe thiểu số thảm hại.
Liệu có thể có chiến tranh xảy ra giữa nội bộ phe thiểu số - phe sống với nhau?
Cuộc sống quả còn quá nhiều vấn đề cần đến sự lưu tâm, ngiên kíu của các nhà khoa học!?
Xã hội loài người mà cũng ít Nam, nhiều Nữ (hoặc ngược lại), thì liệu lịch sử Nhân loại có tránh được bao nhiêu cuộc chiến tranh tương tàn?
Bao nhiêu băn khoăn sắc mắc làm tớ bắt đầu cảm thấy đau đau chỗ đội mũ bảo hiểm…
…
Nhớ cái hồi tuổi trẻ sôi nổi, bồng bột, đầy nhiệt huyết và đang hăng máu (í nhầm, hăng hái), tập thể sv VN bọn tớ ở MC toàn là thằng. 7 năm trời đằng đẵng, gần 4 chục thằng này sống với nhau, đi ra đi vào gặp nhau, lại họp hành lu bu cũng vẫn những cái bản mặt ấy với nhau, thật chán như … con gián!
Hồi ấy, kỷ luật của lưu học sinh ở nước ngoài lại sắt lắm chứ.
Không hiểu ở các nước khác thì thế nào, có dễ chịu hơn không, chứ ở MC, bọn thanh niên đang hăng máu như bọn tớ bị cấm đoán đủ điều, bị dồn nén đủ thứ. (Giờ nghĩ lại, thấy thật kỳ cục, thật quái gở. Không hiểu sao, hồi đó, mọi người đều cho là sự đương nhiên, là bình thường?.)
Đi cửa hàng mua thực phẩm phải đi 3 người trở lên. Không được quan hệ với người nước ngoài, nhất là bạn gái, quá mức tình cảm. Ý tớ muốn nói là cái sự quan hệ với bạn gái ấy, cụ tỉ là cấm tiệt, có thèm, có muốn đến đâu cũng mặc, không được vào phòng của nữ dù chỉ để … mượn tài liệu hay … tập hát, chẳng hạn!
Đã xảy ra một trường hợp đáng tiếc, đáng phải đau buồn, tiếc nuối cũng vì những suy nghĩ hẹp hòi, bần tiện của một thời … thổ tả mà ra.
Chiện thật chăm phần chăm!
Nhân chiện gà, tớ cũng muốn kể lại cho lòng mình nhẹ nhõm phần nào.
Hồi đó có thằng Th., người HN, hắn sang MC trước bọn tớ mấy năm lận. Trong chiện, tớ gọi là thằng cho hợp ngữ cảnh, chứ ngoài đời, tớ phải kêu bằng anh, không dám hỗn. Mắt Th. cận thị lòi, phải đeo kính trắng, đương nhiên!
Khi bọn tớ sang tới MC thì Th. đã về phép trước đó mấy tháng và đang bị kẹt ở VN, chưa quay lại MC được.
Hồi đó, Sv VN đi học nước ngoài được Bộ Tài chính cho mượn 1 bộ com-lê. Dân đi học MC bọn tớ lại được dững 2 bộ. Chắc người ta nghĩ, đi MC là phải ở rừng nên thương hại?
Cái thằng Th. này, hắn không ngửi được mấy bộ com-lê của Bộ. Thế nên việc đầu tiên khi hắn sang MC, là đi may (hay mua? tớ biết đâu) một bộ com-lê. Chết ở chỗ là cái bộ com-lê của hắn, theo thời mốt, là có xẻ ở đằng sau!
Cà-fê tan ở MC bán rẻ rề, tớ đã kể ở phần trước rồi. Vậy thì thằng Th. mua và hàng ngày … tiêu thụ cà-fê cho … bản thân!
Rồi thì thằng Th. mua cái máy quay đĩa, tiện thể mua luôn một đống đĩa nhạc của Tây Liên Thô.
Rồi thì thằng Th. suốt ngày nghe toàn nhạc giật của Tây Liên Thô....
Rồi thì trong quá trình học, thỉnh thoảng thằng Th. vào phòng của bạn nữ MC chơi, vừa để tăng cường tình hữu nghị Việt – Mông, vừa để nhân tiện mượn tài liệu phục vụ học tập. (Nói theo ngôn ngữ bi giờ thì những cái sự “quan hệ” ấy, người ta gọi trịnh trọng là ngoại giao nhân dân?).
Thằng Th. trẻ tuổi, lại còn học giỏi hơn khối các đồng-chí-anh.
Tớ gọi là các đồng-chí-anh vì cái tập thể sv VN từ năm thằng Th. sang ấy trở về trước, đa phần là các đồng chí ĐV lớn tuổi, học bổ túc công nông ra, hoặc đi bộ đội cống hiến xong rồi về, xung phong sang MC. Đối với nhiều đồng-chí-anh này, cái sự học và tiếp thu còn có phần hạn chế hơn bọn trẻ mới tốt nghiệp phổ thông.
Đúng thế thật, vì ngày ấy, đa phần bọn mới phổ thông ra, nghe nói đi MC là chạy mất dép do tự ái, xấu hổ với bạn bè được đi Nga, Đông Âu…, không chịu đi MC. Đa phần các đồng chí có trải qua gian khổ, cống hiến, nhớn nhớn tuổi rồi mới chịu xung phong đi. (Như tớ với thằng H. cùng là HSMN dạo ấy, cũng suýt bỏ không đi MC. May được nhiều người động viên cổ vũ và do cũng có hoàn cảnh nên 2 thằng mới quyết dấn thân).
Thằng Th., đương nhiên bị các đồng-chí-anh ghét!
Trong các cuộc họp (liên miên), thằng Th. luôn bị các đồng-chí-anh xúm vào phê bình, góp ý chân thành về những tội cần phải khắc phục ngay.
Tội của hắn thì nhiều thôi rồi, như vầy nè:
Tội đua đòi: đeo kính trắng, mặc com-lê mổ đít (từ nguyên văn trong biên bản cuộc họp mà tớ được đọc sau này);
Tội nghiện ngập diệu trè: uống cà-fê cà fáo hơi bị nhiều;
Tội đồi trụy, chạy theo mốt lai căng: nghe nhạc giật, để tóc (hơi) dài, mặc quần (hơi) loe;
Tội vi phạm kỷ luật của sv: đi cửa hàng một mình, không chịu rủ ai đi cùng cho vui;
Tội quan hệ nam nữ không trong sáng, không lành mạnh: không ai khiến cũng vào phòng nữ làm công tác ngoại giao nhân dân. (Giá kể mà mỗi khi làm công tác ngoại giao nhân dân với bạn nữ MC, thằng Th. cứ mở toang cửa ra cho nó trong sáng, cho anh em xem nó rõ rõ một tí, có khi anh em lại thích, có khi lại không sao? Đằng này, anh em đã phải cử người theo dõi, nhòm qua cả lỗ khóa mà vẫn không thấy gì rõ ràng, anh em lại càng bực!...).
…
Túm lại là nhiều tội, toàn những tội tày đình!
Chi bộ đã góp ý thẳng thắn, chân thành nhiều lần, nhưng thằng Th. cứ không chịu tiếp thu. Có cuộc họp, mãnh hổ nan địch quần hồ, thằng Th. không sao thanh minh, bào chữa được, ức quá, ức như bị gà đá, hắn cóc thèm nghe nữa, bỏ cuộc họp ra ngoài.
Vậy là tội càng chồng thêm tội. Thằng Th. mắc thêm tội coi thường tập thể - tội này nhẽ to như tội khi quân!?
Chi bộ bí mật đi đến thống nhất: phải đuổi thằng bất trị, khó cải tạo này về!
Nhưng mà không thể đằng thằng ra quyết định đuổi nó được, nhất là nó lại học giỏi, được các thầy và bạn MC rất yêu quý...
Chi bộ bèn dùng mẹo.
Chi bộ biểu quyết cho thằng Th. năm ấy được về phép.
Chi bộ đồng thời cử một đặc tình khéo léo tiếp cận thằng Th., lân la, tỉ tê, to nhỏ, tình cảm… gợi ý khuyên thằng Th. khi về phép thì nên … mang hết đồ đạc về, để nếu có món đồ gì giúp được gia đình mà ở MC không cần thì … để luôn ở nhà cho tiện, khỏi cần mang sang.
Về VN rồi, thằng Th. vui vẻ nghỉ phép cùng gia đình.
Đến ngày sang, thằng Th. không còn hộ chiếu! (Hộ chiếu của mấy tên cùng về phép đều do một đồng chí ĐV ngoan hiền – gọi là trưởng đoàn, giữ chung, chứ không phát cho từng thằng cầm riêng).
Thì ra, từ MC, chi bộ đã qua Sứ quán, mật báo về cho Bộ ngoại giao ta ở nhà tịch thu hộ chiếu của thằng Th. - một đối tượng tội phạm phạm tội có hệ thống, khó cải tạo, bất trị, phản động…!
Sau này, gia đình thằng Th. ở HN kiện cáo khắp nơi, đơn gửi Bộ Đại học, Bộ Ngoại giao, gửi cả Thủ tướng PVĐ (chả biết có đến không)…
Bên MC, nhà trường Đại học Nông nghiệp nơi thằng Th. học (do có một vài đứa quý thằng Th. tiết lộ), cũng có ý kiến phản đối tới Sứ quán, đòi phải giải thích rõ ràng và đưa thằng Th. – sinh viên ngoan hiền của họ trở lại học…
Mọi cố gắng đều vô ích! Ngày lại ngày cứ thế trôi, bên nhà thì còn phải nghiên kíu, xác minh lại…. Quá mất thời gian vào năm học mới ở MC rồi, lại càng khó sang…
Th. mất mấy năm trời lênh phênh ở VN, không được đi học trường nào cả.
Cái thời ấy, nào có chiện con kiến đi kiện được củ khoai!
Mà biết kiện củ khoai nào? - vì đây là ý kiến đề nghị của tập thể chi bộ lưu học sinh ở MC.
(Chính 2 thằng tớ ngày ấy cũng đã tích cực giúp đỡ gia đình hắn: ngày về phép sau này, bọn tớ bí mật mang một chồng đơn của gia đình hắn sang MC nhờ người gửi Bộ ngoại giao MC, gửi Lãnh đạo trường ĐH Nông nghiệp MC, gửi tới cả ông Xê Đen Ban – TBT Đảng Nhân dân Cách mạng MC… Chiện dài, nhiều tình tiết, ở khuôn khổ bài này, tớ chỉ kể được những nét chính, còn phải dành thời gian tán phét về gà qué, sống mái.)
Cuối cùng thì thằng Th. cũng chẳng được sang lại MC. Nghe đâu chỉ được đặc cách vào học tiếp năm thứ 2 Đại học Nông nghiệp I ở VN, sau bao năm lênh phênh, lượn lờ, uất ức, nay đầu óc đã giở nên có phần … chập cheng!
Một chiện đau buồn, bẻ quặt cả cuộc đời một con người – một thằng đàn ông trong một tập thể toàn thằng đàn ông! (Nó na ná như cái sự công nhân trại gà vặn oách phát xong cái cổ con gà sống nhi đồng ở phần trước tớ đã kể?)
…
Rất may là từ năm bọn tớ sang trở về sau này, phần vì các đồng-chí-anh kia tốt nghiệp hết dần, phần vì bọn trẻ tớ giờ đã là số đông, không còn là số ít nữa, nhất là 2 thằng tớ lại hay “cậy thế” là người của CP miền Nam, không chịu tuân theo sự gò bó đã định…
Cuộc sống sv VN ở MC những năm sau này cứ ngày một sôi nổi, ngày một hoành tráng, ngày một vui lên, đáng sống lắm.
Sau này, lũ quân hồi vô phèng bọn tớ, nói thật, còn làm nhiều việc động trời hơn thằng Th. mà vẫn … không làm sao!
Ngày 2 thằng MN bọn tớ tốt nghiệp về, những người anh em ruột thịt MC đi tiễn 2 thằng tớ đông như… trẩy hội luôn, đầy một sân ga luôn.
Nhưng thôi, còn nhiều chiện sẽ kể vào dịp khác.
…
Trở lại chiện gà.
Bọn sống con nào cũng hiền khô, hiền như … cục đất luôn. Chúng đối xử với nhau tuyệt đối lịch sự, tuyệt đối tử tế, tuyệt đối chân thành, tuyệt đối anh em, tuyệt đối thân thiện, tuyệt đối …không biết ca ngợi thế nào nữa!
(Ở xã-hội-người-mình, quả thật, tớ chưa thấy nhiều cái sự tuyệt đối!)
…
Nếu có cái sự lục đục nào, hay cái sự cậy khỏe ăn hiếp lẫn nhau nào xảy ra, thì cũng chỉ có thể là sự tinh tướng, sự hiếp đáp của cá nhân một anh sống to khỏe nào đó với cá nhân một cô mái nhỏ bé, xinh đẹp, yếu ớt cụ thể nào đó lúc nhất thời bị điên mà thôi!
Đúng thế đấy. Cả tháng trời sống với gà, tớ biết chắc mà!
Thi thoảng, chả hiểu có chiện tức giận gì, (hay tại ăn nhiều VitaminE của bọn mái rồi bị ngộ độc?), lại thấy một chú gà sống nổi điên lên, xòe một bên cánh, nghiêng nghiêng người, chân đạp đạp hù dọa một cô mái nào đó sợ đến hết hồn, rồi rượt đuổi cô ấy chạy chí chết, làm náo loạn cả tập thể gà… Chắc là để ra oai?
Cả cái quá trình cậy khỏe ăn hiếp, từ lúc dọa dẫm rồi rượt đuổi cho đến khi kết thúc rượt đuổi bọn mái này của mấy anh sống, hình như các cụ gọi nôm na là đạp? Phải không nhỉ? - Tớ nhớ không chắc lắm?!
Dù gì thì, theo tớ, cái sự gà sống cứ bỗng chốc lại bực mình, nổi điên lên rồi … đạp mái, chắc cũng chẳng có gì hay ho!?
Thì tớ cứ suy từ con người ta mà ra thôi.
Giả sử như khi đang tham gia giao thông, đường bạn đang đi ngon trớt, thì bỗng đâu, xoẹt cái - một cô em xinh đẹp tạt ngang đầu xe. Hỏi bạn có bực mình không? - Bực quá, bực đến phát điên lên ấy chứ! Có phải lúc ấy, bạn chỉ muốn đạp cho cô nàng một cái không?!
Như tớ, nói thật, tớ cũng muốn đạp cho cô nàng một cái. Càng xinh đẹp thì lại càng phải đạp cho cái cho bõ tức, cho nhớ đời! Nhỉ?
Shììì…, nói mạnh mồm, tinh tướng vậy thôi, chứ tớ làm gì có gan lúc nào cứ muốn đạp ai là đạp đâu. Sức vóc mình thì hạn chế, chưa nói đến chiện cô em xinh đẹp đâu chịu để yên cho mình đạp dễ thế, không chừng chưa đạp được cô em cái nào thì mình đã … ăn đạp của cô em? Nhỉ?
Thì nhiều lúc cũng phải biết kiềm chế thôi.
…
Bọn gà sống, không những con nào cũng hiền khô, một vài con còn hiền quá mức, hiền quá thể, hiền đến …, nói thế nào nhỉ (?) – hiền đến … lành luôn. Ý tớ muốn nói là một số con sống, mặc dù to cao đẹp giai (í lại nhầm, đẹp mã), lại lành đến mức chẳng thấy bao giờ nổi điên, chẳng thấy một lần rượt đuổi con mái nào. Có vẻ như mấy tay này không thể và không bao giờ gây hại cho bất cứ con mái nào.
Những con sống hiền và lành này, đâu như các cụ gọi là gà sống lười? Không biết tớ nhớ có chính xác không?
Những anh lười là hay gặp lắm chiện rắc rối đây!
Các bạn, nhất là các bạn nữ, có ý kiến, quan điểm gì không?
…
(Dài quá, tớ lại phải cắt đoạn).
Chuyện gà, quay ra chuyện người, rồi lại chuyện gà...
Trả lờiXóaĐọc mà thấy tội nghiệp cái anh Th, ai bẩu cao to đẹp trai, lại nghênh ngang thế... Tội nghiệp quá!!! (Chuyện anh Th nên viết riêng ra cho con cháu đọc bác à!)
Mà ai bắt lại cứ phải sống toàn cùng... gà trống cơ chứ?
Hóa ra anh em "trống" mà xử chẳng đàng hoàng tí nào, chẳng bằng "gà trống" trong trại...(xin phép các pác "trống" nghe, ngày PNVN cho phép phê bình tí!)
@NHL: Nhất trí! Cũng là cái ý mình muốn gửi gắm qua câu chuyện gà + ngày xưa.
Trả lờiXóaRõ khổ cho anh bạn Th của TT! Cái suy nghĩ ấu trĩ, giáo điều, hẹp hòi, đố kỵ.... của mấy thằng "trống" đã làm tiêu 1 đời người!!!
Trả lờiXóaTớ xin gửi tặng các bạn 1 bài thơ về v/đ ĐẠP tớ sưu tầm được:
Thương cho gà trống hoa mơ
Mải mê đạp mái, bạc phơ cả đầu.
Bạc đầu thì có sao đâu
Trống không đạp mái, sống lâu làm gì?
Về vấn đề ĐẠP này thì tớ xin thua TM!
Trả lờiXóaHehehe!
Còn chiện anh Th., ngày ấy tớ ngồi đọc cả chồng đơn của bố anh ấy viết (nhờ bọn tớ chuyển sang MC), mà cũng đã rơm rớm nước mắt.
Một trong những câu mở đầu:
"Gia đình tôi ngày đêm mong mỏi ông Bao Công, nhưng Bao Công đâu chẳng thấy, chỉ thấy con chúng tôi ngày một..."
Nhớ mãi không quên!