Thứ Tư, 14 tháng 1, 2009

Ông vua bóng bàn khuyết tật Đông Nam Á


Nhân Tiểu muội có đăng bài “Vượt lên số phận". Qua môn thể thao mà tôi ưa thích: môn bóng bàn, tôi đã có thêm được nhiều người bạn, trong đó có anh Vũ Đặng Chí - Cây vợt Vàng của bóng bàn người khuyết tật Việt nam.
VĐV bóng bàn Vũ Đặng Chí bị chấn thương cột sống từ năm 16 tuổi, chiếc lưng cong hình chữ C (bọn tôi vẫn nói vui: người không bao giờ nhìn thấy mặt trời) , đôi chân không thật khoẻ nhưng nghị lực và niềm đam mê bóng bàn vẫn luôn thôi thúc anh tập luyện.
Cách đây đúng 42 năm, Vũ Đặng Chí - cậu học sinh cấp 3 từng vô địch cây vợt trẻ tỉnh Hà Nam không may bị tai nạn trong một lần tập thể thao cùng bạn bè. Những tưởng sau bao cố gắng chạy chữa của gia đình thì bệnh tình sẽ thuyên giảm, ngờ đâu số phận nghiệt ngã đã bắt anh phải gắn với chiếc xe lăn cùng căn bệnh viêm cột sống dính khớp. Gần 30 năm trôi qua với bao khó khăn của cuộc sống vẫn không làm nguôi đi niềm say mê thể thao của anh. Đầu những năm 90, phong trào tập luyện thể thao của người khuyết tật đã đánh thức Vũ Đặng Chí quay trở lại với môn bóng bàn mà anh từng yêu thích. Và từ đó CLB TT người khuyết tật Hà nội đã trở thành địa chỉ quen thuộc của anh.
Cả thời trai trẻ đến tận bây giờ, cuộc sống của anh phải gắn liền với chiếc xe lăn, xe mô tô ba bánh. Đối với anh, công việc chạy "xe ôm" và tập luyện bóng bàn là những nhiệm vụ chính vừa để phục vụ cho mình, vừa để có thu nhập nuôi sống gia đình. Lúc đầu đến với thể thao, thời gian dành cho tập luyện không nhiều, sau này càng chơi, anh thấy thể thao thật sự có ý nghĩa đối với sức khoẻ bản thân mình và lại càng say mê tập luyện hơn. Không chỉ tập luyện thể thao tại CLB thể thao của người khuyết tật, nhiều lần anh Chí còn tìm đến những CLB Bóng bàn của những người bình thường để giao lưu, thử sức và rút kinh nghiệm trong mỗi lần giao đấu.
Với hơn chục năm tham gia Hiệp hội thể thao người khuyết tật (TTNKT) Hà Nội, qua các giải thi đấu lớn nhỏ, Vũ Đặng Chí đã giành được cho mình hàng chục chiếc HCV bóng bàn trong nước và quốc tế. Anh được coi là tấm gương rèn luyện thể thao, tích cực học hỏi, cầu thị, vượt lên khó khăn bệnh tật hiểm nghèo để giành được những thành tích đáng tự hào. Dù đã gần 60 tuổi và phải ngồi xe lăn vì thương tật nặng, nhưng Vũ Đặng Chí vẫn là cây vợt chủ lực của bóng bàn Việt Nam tại các kỳ Para Games. Qua nhiều giải thể thao người khuyết tật, anh Chí đã gặt hái được những thành tích đáng kính nể. Nhờ tập luyện đều đặn và lấy lại những cảm giác kỹ thuật và phản xạ, anh đã đoạt chức VĐQG năm 93-94, 2000-2003 và khẳng định là cây vợt hàng đầu của TTKTVN. Đặc biệt, anh đã được tham dự nhiều giải TTKT quốc tế tại Trung Quốc, Thái Lan, Đài Loan và Hàn Quốc với thương tật loại 4. Thành tích của anh là đoạt HCĐ đồng đội tại Đại hội TTNKT châu Á - Thái Bình Dương (FESPIC) năm 1999 (Bangkok, Thái Lan), HCV (đồng đội, đôi nam) và HCB cá nhân tại giải tiền Para Games 1 tại Malaysia tháng 5/2000. Lẽ ra, anh đã có thể cùng đồng có mặt tại Paralympic Sydney 2000 nếu không gặp trở ngại vì kinh phí. Tại ASEAN Para Games 3 (2005) anh cùng đồng đội đã thi đấu đạt thành tích xuất sắc với 3 HCV ở các nội dung: đôi nam nữ, đồng đội nam, đơn nam. Ngày 24/3/2006 trong lễ kỷ niệm 60 năm ngày thành lập ngành thể thao Việt nam, Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm thay mặt chủ tịch nước đã trao tặng huân chương lao động hạng 3 cho anh Vũ Đặng Chí vì có nhiều thành tích xuất sắc trong thể thao người khuyết tật.
Đã hơn mấy chục năm nay anh phải làm mọi thứ trên chiếc xe ba bánh để sinh nhai. Hằng ngày chở người, chở hàng để nuôi bản thân, chị Hòa người vợ của anh cũng là một người bị hỏng về thị lực và anh chị có duy nhất một cậu con trai, kỳ thi Đại học vừa qua một niềm vui nữa đến với vợ chồng anh Chí: cháu Minh con trai anh Chí, đã thi đỗ vào Học viện kỹ thuật quân sự. Khi vắng khách, anh lại đến những nơi người ta chơi bóng bàn để thách đấu. Hiện nay ngoài việc tập luyện, khi ở nhà anh đi dạy bóng bàn cho các VĐV khuyết tật khác của Hà Nội. Cuộc sống với người đàn ông kém may mắn này vì thế mà ý nghĩa hơn.
Nói với tôi anh Chí rất tự tin và với vẻ khiêm tốn: “Quan trọng là tự vượt qua chính mình”.

Một số hình ảnh tập luyện của đội bóng bàn khuyết tật Hà nội

3 nhận xét:

  1. Anh Chí cũng là một người cực kỳ nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Năm 2001 khi tôi chẩn bị chuyển nhà, mặc dù không cho anh biết. Sáng hôm chuyển nhà, từ sớm đã thấy anh đỗ chiếc xe 3 bánh ngay trước cửa và đòi được giúp tôi vận chuyển đồ đạc sang nhà mới. Mình tuy là người bình thường, nhìn đống đồ đạc đã thấy ngại. Khi anh Chí tham gia giúp vận chuyển đồ đạc, mới thấy được sức mạnh của con người này và sự phát huy cao độ của chiếc xe 3 bánh đối với công việc hàng ngày của anh Chí.

    Trả lờiXóa
  2. Nghĩ mãi chưa ra: tại sao người khuyết tật lại tốt hơn người thường nhỉ các bác: chắc tại mình tâm địa hẹp hòi (eccn nói thật) nên không hiểu được những gì tử tế?

    Trả lờiXóa
  3. Mình nghĩ những người bị thiệt thòi như những người khuyết tật mới hiểu hết được thế nào là lòng trắc ẩn, giá trị của tấm lòng giúp đỡ người khác. Còn những người bình thường thường thấy cuộc sống dễ dàng, thậm chí còn có những kẻ nhỏ nhen, bon chen, nên ít quan tâm đến người khác.

    Trả lờiXóa