Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Đi Tây bắc (Tiếp theo)


Ngày thứ 2 (22/4/2009) Sơn la - Điện biên (gần 200 km)

Chúng tôi dậy sớm để chuẩn bị xuất phát, 6h30 người bạn ở Sơn la nhất định mời cả đoàn ăn sáng. Cả đoàn đành chiều lòng bạn nên 7h30 mới mới xuất phát.
Ra khỏi Sơn la là đoàn xe của chúng tôi bắt đầu đi trên đèo (đèo này không một ai trong đoàn biết tên) đèo này có độ dài khoảng trên 15 km, một bên là vách núi, một bên là vực sâu nhưng địa hình chưa có gì gọi là hiểm trở. Đi hết đèo là đoạn đường bằng qua huyện Thuận châu (Sơn la) và phía trước là đèo Pha đin đang chờ đón. Suốt quãng đường đi, hai bên là rừng núi, trùng điệp, ở vùng này thấy rất nhiều chỗ bị dân phá rừng nên trông thấy nhiều khoảng núi bị trọc nham nhở.
Đi hết huyện Thuận châu chúng tôi lên một con đèo. Trên con đèo này, một bên vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thẳm, (nếu ai có "hội chứng" sợ độ cao nên lưu ý đề phòng) có đường mới làm đẹp và rất dễ đi, khi lên đến đỉnh đèo dừng lại nghỉ và ngắm cảnh mới biết đây là đèo Pha đin. 30 phút nghỉ tại đây, mọi người tản ra ngắm cảnh, tha hồ chụp ảnh phong cảnh xung quanh nơi đây. Nghĩ rằng, trước kia nghe nói vượt đèo Pha đin khó khăn khăn lắm, chẳng nhẽ lại dễ thế này. Sau khi nghỉ, tiếp tục hành trình và đổ đèo. Đi được một đoạn hết đường mới, thấy xuất hiện con đường cũ, mới biết đường lên Pha đin đã làm xong đường mới từ chân đèo lên đỉnh đèo (phía Sơn la ) còn từ đỉnh đèo xuống phía Lai châu vẫn là con đường cũ, nhưng trên đường đi thấy có rất nhiều đoạn: nhìn lên phía trên núi hoặc nhìn xuống phía dưới, thấy xe ủi và công nhân đang làm con đường mới thay con đường đèo cũ này. Hy vọng vài năm nữa các bạn có qua đây, lúc đó con đường mới đã hoàn thành, vượt đèo sẽ dễ dàng hơn. Khi đổ đèo Pha đin mới thấy thế nào là núi rùng hiểm trở và hiểu trước khi xuống đèo tại sao bên đường có biển nhắc nhở các lái xe kiểm tra lại tình trạng kỹ thuật của xe (ai thần kinh hơi yếu tốt nhất nên "ngủ"). Đi trên đèo, ngồi trên xe ngắm cảnh rất "đã". Khi xuống hết đèo Pha đin, chúng tôi kiểm đồng hồ km thấy đoạn đèo này dài hơn 30km. Từ đây đến Tuần giáo (Lai châu) còn hơn 10 km, chúng tôi tiếp tục hành trình. Khoảng 11h 30 đến bản Nà tấu nghỉ ăn trưa. Xong bữa trưa, đúng 13h theo hướng Mường Phăng chúng tôi xuất phát đến thăm khu sở chỉ huy của chiến dịch Điện bên. Trước khi vào khu vực sở chỉ huy, chúng tôi vào thăm khu vực duyệt binh làm lễ mừng chiến thắng của chiến dịch ĐBP trước kia và chụp ảnh kỷ niệm. Khu vực Sở chỉ huy nằm trong một khu rừng mà người dân nơi đây vẫn gọi là "rừng đại tướng", lần lượt thăm hết các di tích trong khu rừng này. So sánh những gì đã thấy trong bộ phim chiến dịch ĐBP trước kia đã được xem, hầu như toàn bộ khu di tích này được giữ gìn rất tốt. Tại đây, chúng tôi gặp một đoàn cựu chiến binh chống Pháp và chống Mỹ cũng đang thăm quan , không biết tại sao? họ lại biết trong đoàn chúng tôi có con gái của Đại tướng đi cùng , nên mọi người xúm vào hỏi thăm tình hình sức khỏe của Đại tướng VNG và gửi lời kính chúc sức khỏe Đại tướng. Thế mới biết tình cảm của các Cựu chiến binh giành cho Đại tướng như thế nào và họ xin một kiểu ảnh kỷ niệm với con gái Đại tướng.
Thăm khu vực sở chỉ huy xong, chúng tôi tiếp tục lên đường hướng về phía Điện biên. Từ đây đi vẫn là những con đường quanh co trên đèo, một bên là vực một bên là núi rừng nhưng đã dễ hơn nhiều, thỉnh thoảng mới gặp những người dân đi xe máy ngược lại. Thấy còn sớm nên vừa đi vừa dừng lại ngắm cảnh thiên nhiên. Đúng 16h30 chúng tôi đến Nghĩa trang liệt sĩ Điện biên , nằm tại trung tâm thành phố. Cả đoàn nghỉ ngơi một chút rồi vào thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ Điện biên. Khu nghĩa trang này tương đối rộng, chúng tôi chỉ thấy 4 ngôi mộ của các anh hùng như Phan Đình Giót, Trần Can, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện là có danh, còn lại hầu như toàn bộ là vô danh. Có một số ngôi mộ do gia đình nhờ các nhà ngoại cảm tìm, được gắn tên ở đằng sau tấm bia nhưng phía trước vẫn đề là vô danh. Rời khu nghĩa trang thấy nao trong lòng!
Buổi tối, Ban quản lý di tích Điện biên mời đoàn chúng tôi ăn cơm và vẫn là những món đặc sản của dân tộc Thái giống như ở Sơn la (vì sự nhiệt tình của họ mà cố gắng, chỉ "sướng" 2 cậu thanh niên Mỹ đi cùng đoàn, được uống rượu "khát vọng" với mấy cô gái Thái ).
Kết thúc bữa ăn cũng là kết thúc hành trình của ngày thứ hai. Tất cả về khách sạn Him lam nghỉ đêm.

(Còn tiếp)

7 nhận xét:

  1. úi chà, ra TQ quen với Võ "cách cách" cơ đấy.

    Trả lờiXóa
  2. Vừa đọc bài, xem ảnh của bác QT, vừa được nghe Tố Uyên hát, thú vị lắm. Thanks nhiều. Mong là các cô gái Thái xinh đẹp khi gặp đoàn mình toàn tấng cẩu lệch thôi nhé. Mình muốn được lái xe lên đèo Pha Đin, dưng mờ không biết có đủ trình độ không, tưởng tượng mà đã run run rồi. Ai đi cho ké lái phụ vậy

    Trả lờiXóa
  3. Tây Bắc đẹp quá QT ơi ...nghe bài hát sao mình cứ nhớ cái thời theo bố về nhà quê sơ tán ... có lẽ ngày đó hay được nghe từ cái loa gắn ở đầu giường của mấy bố con ... một thời đã xa .

    Trả lờiXóa
  4. BThang:
    Bài hát xưa vẫn luôn luôn hay (Vinh copy vào Ipod cho tôi nhé!).

    Trả lờiXóa
  5. Đã lên đến Điện Biên rồi mà sao đoàn bạn không đến thăm khu đồi A1,hầm tướng Đờ-cát, bảo tàng lịch sử và tượng đài chiến thắng (xem họ đã sửa chữa lại thế nào sau vụ làm dối)?
    Nhìn đoạn đường đèo mới làm rộng, đẹp và dễ đi hơn. Cách đây 5 năm, bọn mình đi qua đoạn đường cũ nên có vẻ hiểm trở hơn, nhưng cũng thú vị lắm. Lần đi đó, bọn mình được một phen hú vía. Hôm trên đường về, xuống hết đèo Pha đin rồi anh tài xế cơ quan tớ dừng xe cho mọi người nghỉ ngơi một chút và cũng là để tự trấn tĩnh lại sau sự cố (theo lời anh ấy nói) rồi mới cho mọi người biết là khi đang đổ đèo, xe có hơi trục trặc, nhưng anh ta phải mần thinh (vì sợ mọi người hoảng) và cố gắng khắc phục; cũng may là không có chuyện gì xảy ra. Sau khi nghe thông báo đó, mọi người đều thở phào, tiếp tục lên đường và chuyện tiếu lâm lại nổ như bỏng ngô suốt đường về.

    Trả lờiXóa
  6. @TM: Sẽ có đầy đủ cả, "từ từ rồi khoai sẽ nhừ". Tượng đài rất đẹp, còn có cả tượng đài kéo pháo mới cơ.
    @BT: Yên tâm sẽ có.

    Trả lờiXóa
  7. Thông cảm vì cái tính "không hoãn được sự sung sướng"

    Trả lờiXóa