Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008

Tôi với bạn…

(Nhân có những sự không thể "ngửi" được, tớ viết đại bài này không hiểu sao nó cứ giông giống như thơ con cóc, hy vọng xả bớt phần nào những bức xúc vẫn dồn nén lâu nay. Tớ chỉ “loạn ngôn” với ĐỜI, không ám chỉ ai trong các bạn – những người tớ vẫn yêu mến. Chữ “bạn” tớ dùng trong bài đơn giản chỉ là ngôi thứ 2 số ít hoặc nhiều. Mong các bạn thứ lỗi. Ngay khi định pót bài này, tớ chợt nảy ra ý muốn “ém” lại phần 2 để kỳ sau đăng tiếp, đồng thời cũng hy vọng có bạn nào chia sẻ với tớ và viết thêm phần 2 cho bài thơ con cóc này, khi đó ta sẽ có nhiều phần 2).

“Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ…”

Tôi với bạn – bạn đồng trang lứa,

Tôi với bạn cùng chung một tuổi thơ,

Tôi với bạn cùng chung một mái trường,

Cùng được học hành, cùng được dạy dỗ như nhau

Cùng lớn lên trong cái thời “thổ tả”.

Tôi yêu quý bạn - Điều đó đã rõ!

Khi tôi vui – có bạn cùng chia sẻ,

Khi tôi buồn – bạn luôn ở bên tôi.

Lũ chúng ta nhiều khi không cần nói,

Chỉ nhìn nhau thôi cũng đã phá lên cười,

Chỉ nhìn nhau thôi cũng có thể cùng rơi lệ.

Tôi yêu quý bạn - Điều đó đã rõ!

Khi chúng ta mái đầu đã điểm bạc,

Khi chúng ta đã thành ông thành bà

Buổi gặp nhau vẫn như ngày thơ trẻ

Vẫn mày tao, vẫn thằng nọ, con kia…

Vẫn chọc nhau như ngày nào còn nhỏ.

Tôi yêu quý bạn - Điều đó đã rõ!

Nhưng bạn hỏi: Tôi có KÍNH TRỌNG bạn không?

Tôi nói ngay – chưa chắc!

Bởi lẽ nghĩ cả ngày tôi không tìm được lý do,

Để vừa yêu quý bạn lại vừa KÍNH TRỌNG bạn!

Bạn giầu có? – tôi chỉ mừng cho bạn,

Tôi đâu nghĩ có một ngày nào đó

Gõ cửa nhà bạn, tôi ngỏ ý xin tiền.

Chỉ thoáng nghĩ thôi mặt tôi đã bừng đỏ!

Cả núi tiền của bạn cũng chẳng làm tôi kính trọng.

Bạn thành đạt với bao nhiêu là bằng cấp?

Tôi chẳng ngạc nhiên vì ngày xưa học cùng với bạn,

Khả năng thuộc lòng bạn hơn đứt mấy thằng như tôi,

Những bằng cấp kia chỉ chứng tỏ một điều

Bạn chẳng khác nào những cái máy bao nhiêu.

Bạn quyền cao chức trọng? – Tôi chỉ nể bạn thôi,

Trong con mắt tôi bạn vẫn chỉ là “thằng” bạn ngày xưa,

Bởi tôi biết quá nhiều thằng quyền chức,

Mà tư cách chúng - không đủ để tôi ngồi!

Quyền chức của bạn chẳng làm tôi phải kính trọng.

Người ta nói với bạn: Có một ông Thánh!

Bạn vội tin ngay chẳng cần suy xét.

Người ta nói với bạn: Có một Thiên đàng nơi Hạ giới,

Bạn hăm hở nhập vào dòng người vội vã

Hăm hở đi tìm mà chẳng biết có đến được không…

Tôi cũng đã có một thời như bạn,

Cũng một thời mê muội sống vô tư

Có cái đầu mà chẳng dùng để nghĩ suy

Nhưng đến hôm nay tôi bỗng giật mình nhìn lại

Thấy cuộc đời chẳng như người ta hằng tô vẽ…

(còn tiếp)

7 nhận xét:

  1. BT:
    Bài viết được, có nhiều ý mạnh dạn đánh giá, đúc kết, triết lý. Nhưng 1 vài chỗ trùy hơi nặng, sợ đông các bạn khó "hiểu". Phần 2 nên để sau vài tuần đi.

    @Các bloger: Thời buổi còn đang loạn lạc (mấy hôm nay Phật Đản QT, 1200 đồng bào chợ Mơ nằm đầy ở Ngô Quyền, rồi bắt CA, nhà báo, ... ), nên lưu ý khâu an ninh an tòan mạng. Diễn đàn này nhiều người đọc lắm, nên chủ đề nào "nặng" thì viết khéo hơn đi. Còn lại hãy dành cho những buổi hội đàm trực tiếp chuyên sâu.
    Qtrị ghê lắm, bài hôm qua tôi đăng, dính 1 tí, bị cắt luôn rồi.

    Trả lờiXóa
  2. Tôi rất chia sẻ với tâm sự này của TT , có nhiều điều hình như cũng trùng với những suy nghĩ của tôi . Lúc nào có thời gian , tôi xin đuợc chia sẻ với các bạn những suy nghĩ của tôi về thế hệ của chúng mình : thế hệ 5X . Không phải không có những điều để tự hào , nhưng cũng đáng thương ( xin lỗi các bạn ) , nhiều ngộ nhận .... cho đến bây giờ , khi đã gần hoàn thành "sứ mạng lịch sử" ... nhìn lại phía sau ... có phải ta làm được hơi ít ỏi ... và còn lại trong ta là gì,đó là sự thờ ơ... ??

    Trả lờiXóa
  3. kelacdan nói thế cũng đủ để tớ hiểu: tớ đã tìm được người chia sẻ đầu tiên.
    Cảm ơn bạn. Bạn có thể viết thêm phần 2 được không?

    Trả lờiXóa
  4. Nac danh BT noi cung dung day, blog cua ta la cho ao. Nhung dung la cac van de "nong" bon minh di cho "that" cho "an toan".
    Noi chung moi viec khong co gi la buc xuc.
    Tat ca voi ta la tu nhien thoi.
    Tot nhat la phai lam hai hoa cuoc song. Su mat hai hoa la nguy hiem. Con nguoi da tu lam cho trai dat nay mat hai hoa (ca Am & Duong). Vi vay tat ca nhung gi dang dien ra, thien tai, dich hoa deu la su tra gia cua su ngao man cua con nguoi doi voi tao hoa.

    Trả lờiXóa
  5. Đúng như tớ đã dự đoán trước: những chuyện "bông phèng" thường là có người còm-men ngay, còn bài thơ con cóc này đến hôm nay vẫn chỉ có mấy bạn "tâm đắc" chia sẻ!
    Tớ Kính trọng các bạn!

    Trả lờiXóa
  6. Tớ viết thiếu vài chữ cuối cùng: đã chia sẻ.

    Trả lờiXóa
  7. Ngày xưa còn ngây thơ, chưa đến tuổi để đủ suy nghĩ và hiểu biết. Thông tin luôn luôn chỉ có 1 chiều, nói đúng là tôi (chắc cùng lứa tuổi) và các bạn cũng không quan tâm nhiều đến những vấn đề CT & XH. Thời gian trôi qua, càng trưởng thành về thể xác và tư duy lúc đó ta mới nhận thức đầy đủ sự thật, cộng thêm thông tin đa chiều do CNTT mang lại. Có những nhà CM lão thành về gần cuối đời cũng mới nhận thức được sai lầm của chính bản thân mình (ta vẫn gọi là phản tỉnh) điển hình là cụ Nguyễn Hộ và còn rất nhiều người khác. Huống hồ là chúng ta. Nhận thức được ra sự thật vẫn còn là một điều may mắn và cũng chưa muộn cho chúng ta. Quan trọng là chúng ta không thờ ơ với xã hội và với chính bản thân mình. Xin chia sẻ với các bạn.

    Trả lờiXóa