Thưa ông Bộ trưởng,
Gia đình tôi hôm nay đã cùng nhau xúm lại đọc bức thư của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo gửi cả nhà chúng tôi, gồm vợ tôi là một cô giáo, tôi là một bậc cha mẹ, và con trai tôi là một em sinh viên.
Chúng tôi đọc mãi, đọc mãi, tuy rất say sưa nhưng khổ nỗi cứ vướng ở câu mở đầu bức thư, không tài nào tiến lên được, đúng là "đầu có xuôi thì đuôi mới lọt". Vợ chồng con cái tranh cãi mệt phờ mà không phân thắng bại, nên tôi đánh bạo viết thư này nhờ Bộ trưởng phân giải.
Con trai tôi đang học đại học Khoa Ngữ văn năm thứ hai cho rằng câu "Vậy là một năm lại trôi qua, khi ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 lại sắp làm rạng rỡ khuôn mặt và vóc dáng của hơn một triệu thầy cô giáo cả nước" mở đầu bức thư của Bộ trưởng là vô nghĩa. Nó lập luận rằng câu đó thực ra là thế này: "Khi ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 lại sắp làm rạng rỡ khuôn mặt và vóc dáng của hơn một triệu thầy cô giáo cả nước thì một năm lại trôi qua." Nhưng người ta chỉ có thể viết: "Khi anh đọc những dòng này thì em đã chết", hoặc "Khi anh lại đọc những dòng này thì một năm lại trôi qua từ ngày em chết", chứ "Khi anh lại sắp đọc những dòng này thì một năm lại trôi qua từ ngày em chết" không có nghĩa gì cả.
Vợ tôi dạy sinh vật nên không quan tâm đến câu chữ rắc rối, nhưng cô ấy rất thắc mắc là tại sao Bộ trưởng lại chỉ cho ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt và vóc dáng thôi, còn các bộ phận cũng rất có giá trị khác trong con người cô ấy thì không được chiếu vào và làm rạng rỡ lên, chẳng hạn như bàn tay và mái tóc, là hai thứ mà cô ấy rất tự hào.
Bản thân tôi thì phân vân vì đất nước ta trải dài hình chữ S, gồm nhiều vùng địa lý, khí hậu khác nhau, tuy ngoài ý muốn nhưng chắc chắn có những địa phương rơi vào cảnh mưa, lụt, mặt trời biến mất tiêu. Nếu khuôn mặt và vóc dáng của một số thày cô giáo ở đó không được ánh mặt trời chiếu vào làm cho rạng rỡ lên đúng ngày này thì một năm có trôi qua, hay còn chưa trôi qua? Và ngoài ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 thì ánh mặt trời của các ngày khác trong năm có làm rạng rỡ khuôn mặt, vóc dáng, và cứ gọi cho là thêm cả bàn tay và mái tóc của các thầy cô không? Nếu trong lớp, nhất là lớp học ca 3 buổi tối, chỉ có đèn điện chứ không có ánh mặt trời, thì các thầy cô có được rạng rỡ không?
Một câu nhẹ nhàng viết ra của một người có trình độ cao như Bộ trưởng làm cả gia đình chúng tôi vắt óc suy nghĩ, cực nhọc không biết bao nhiêu mà kể. Nếu được Bộ trưởng chiếu cố giải đáp, chúng tôi vô cùng đa tạ.
Nguồn: Talacu.
Gia đình tôi hôm nay đã cùng nhau xúm lại đọc bức thư của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo gửi cả nhà chúng tôi, gồm vợ tôi là một cô giáo, tôi là một bậc cha mẹ, và con trai tôi là một em sinh viên.
Chúng tôi đọc mãi, đọc mãi, tuy rất say sưa nhưng khổ nỗi cứ vướng ở câu mở đầu bức thư, không tài nào tiến lên được, đúng là "đầu có xuôi thì đuôi mới lọt". Vợ chồng con cái tranh cãi mệt phờ mà không phân thắng bại, nên tôi đánh bạo viết thư này nhờ Bộ trưởng phân giải.
Con trai tôi đang học đại học Khoa Ngữ văn năm thứ hai cho rằng câu "Vậy là một năm lại trôi qua, khi ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 lại sắp làm rạng rỡ khuôn mặt và vóc dáng của hơn một triệu thầy cô giáo cả nước" mở đầu bức thư của Bộ trưởng là vô nghĩa. Nó lập luận rằng câu đó thực ra là thế này: "Khi ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 lại sắp làm rạng rỡ khuôn mặt và vóc dáng của hơn một triệu thầy cô giáo cả nước thì một năm lại trôi qua." Nhưng người ta chỉ có thể viết: "Khi anh đọc những dòng này thì em đã chết", hoặc "Khi anh lại đọc những dòng này thì một năm lại trôi qua từ ngày em chết", chứ "Khi anh lại sắp đọc những dòng này thì một năm lại trôi qua từ ngày em chết" không có nghĩa gì cả.
Vợ tôi dạy sinh vật nên không quan tâm đến câu chữ rắc rối, nhưng cô ấy rất thắc mắc là tại sao Bộ trưởng lại chỉ cho ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt và vóc dáng thôi, còn các bộ phận cũng rất có giá trị khác trong con người cô ấy thì không được chiếu vào và làm rạng rỡ lên, chẳng hạn như bàn tay và mái tóc, là hai thứ mà cô ấy rất tự hào.
Bản thân tôi thì phân vân vì đất nước ta trải dài hình chữ S, gồm nhiều vùng địa lý, khí hậu khác nhau, tuy ngoài ý muốn nhưng chắc chắn có những địa phương rơi vào cảnh mưa, lụt, mặt trời biến mất tiêu. Nếu khuôn mặt và vóc dáng của một số thày cô giáo ở đó không được ánh mặt trời chiếu vào làm cho rạng rỡ lên đúng ngày này thì một năm có trôi qua, hay còn chưa trôi qua? Và ngoài ánh mặt trời của ngày 20 tháng 11 thì ánh mặt trời của các ngày khác trong năm có làm rạng rỡ khuôn mặt, vóc dáng, và cứ gọi cho là thêm cả bàn tay và mái tóc của các thầy cô không? Nếu trong lớp, nhất là lớp học ca 3 buổi tối, chỉ có đèn điện chứ không có ánh mặt trời, thì các thầy cô có được rạng rỡ không?
Một câu nhẹ nhàng viết ra của một người có trình độ cao như Bộ trưởng làm cả gia đình chúng tôi vắt óc suy nghĩ, cực nhọc không biết bao nhiêu mà kể. Nếu được Bộ trưởng chiếu cố giải đáp, chúng tôi vô cùng đa tạ.
Nguồn: Talacu.
Mình đọc cũng thấy khó hiểu quá. có lẽ phải nhờ Kelacdan biên tập cho dễ đọc dễ hiểu?
Trả lờiXóaCó trời mà hiểu được ! Có một câu châm ngôn đại ý : "Nếu bạn đã là người nổi tiếng thì điều tuyệt vời nhất là khi bạn nói một điều gì đó không ai hiểu được thì người ta nghĩ rằng vì người ta quá dốt".
Trả lờiXóaCái đó gọi là "hùng biện". Hùng biện nghĩa là nói sao để cả người nói lẫn người nghe chả ai hiểu gì cả!
Trả lờiXóaCác VIP thường rất hay hùng biện...
Thiên tài như Anhxtanh cũng ít người hiểu được. Mình chỉ thích thiên tài dễ hiểu thôi. Thích những người "có cái may của cái ngu"
Trả lờiXóa