Nhịn ăn mãi để viết bài, mãi chẳng ra cái bài nào, thôi thì trong đầu toàn thứ “lẩm cẩm” mang ra bày tạm vậy, vì “kelacdan” nói: ai có gì dùng nấy. Đang “đận” khó thì dùng tạm vậy. Mọi người nghe tạm bài thơ “Đồng chí thời nay” nhé!
Quê hương anh gái đẹp rượu ngon
Làng tôi ah, bán mồi ngay cạnh đó
Tôi với anh 2 người xa lạ
Tự nhiên buồn,wánh lộn quen luôn!!
Chén bên chén mồi kế bên mồi
Đêm uống chung ly thành đôi sâu rượu
Đồng tửu !!!
Ruộng nương anh gán nợ bạn cày
Gian nhà tranh mặc kệ gió ...tung bay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra ... quán
Tôi với anh biết từng cơn chuếch choáng
Rét co vòi , quần áo đẫm rượu tây
Áo Phông rách vai Quần đùi tôi 2 miếng vá
Nụ cười buốt giá Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy cổ chai
Đêm nay đầu đường sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ vợ tới
Cạn chén trăng soi
ST
Vui quá! Bài thơ này mà đem phổ biến chắc còn được nhiều người thuộc hơn bài thơ chính gốc đấy.
Trả lờiXóaXin dược copy môt bản nhé (để góp vui khi có dịp ...)
Liêm dúng là một chuyên gia về "văn học dân gian" .. .
Đúng là tay này nhiều "chiện" thật! cái gì hắn cũng nhớ. Mỗi lần ngồi "nhậu" với hắn hôm sau thấy như trẻ lại. Vô tư được như hắn, sướng!!!trẻ mãi không già
Trả lờiXóaNguy rồi! Có tay này vào chợ là "hàng" của mình ế to. Làm sao bây giờ?
Trả lờiXóaĐây có phải là "Mặt trái của kinh tế thị trường" không nhỉ?
Rat may, minh da tu choi la dong chi cua chung no
Trả lờiXóa"Chiện" của tớ còn nhiều lắm, để các cậu "tiêu hóa" dần dần, mang hết ra các cậu lại "bội thực" chưởi thằng "Mèo" tớ đây thì chết.
Trả lờiXóaMình sẽ cười "dự trữ " đến hết tháng L à
Trả lờiXóaV Anh
Hàng chất lượng cao mà bây giừ mói ra đến chợ ,thôi thì " muộn còn hơn không " .
Trả lờiXóaV Anh