Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2008

Hoan hô đề án mở rộng Hà nội!

(Cùng một bài này nhưng tớ đã pót ở 2 blog có khác nhau một chút, nay tớ sửa lại cho giống với bài tớ đã pot ở blog kia)

Việc Quốc hội biểu quyết "nhất chí chăm phần chăm" mở rộng địa giới hành chính Hà nội làm tớ vô cùng phấn khởi và tự hào!
Hà nội của chúng ta bây giờ bao gồm toàn bộ cả Hà Tây quê lụa - cửa ngõ Thủ đô.
Như vậy, nên chăng chúng ta cùng bàn về tên gọi mới cho Hà nội trong tương lai?
Tớ mạo muội đề nghị đặt tên là Hà nội Tây!
Theo tớ, tên gọi "Hà nội Tây" là một cách viết tắt rất dễ nhớ để giữ nguyên tên gọi của cả Hà Nội lẫn Hà Tây - để nghìn năm sau, các thày dạy sử dễ dạy cho học sinh.

Ngoài ra, cái chữ Tây kia cũng rất đắt, rất nhiều ý nghĩa.

Thứ nhất, nó là một phần không thể thiếu của tên gọi Hà Tây cũ, nay nhập vào Hà nội mà vứt phăng đi cả Hà lẫn Tây e rằng người dân Hà Tây sẽ buồn phiền?

Thứ hai, cái chữ Tây kia thật vô cùng lợi hại: đọc lên nghe rất... Tây, rất phù hợp với xu thế hội nhập, xu thế Tây hóa, xu thế ào ào xông ra biển lớn của cả dân tộc!

(Mà QH cũng thật sáng suốt: nhập Hà tây vào Hà nội chứ giả dụ mà nhập Vĩnh yên vào Hà nội rồi gọi tên là Hà nội Yên thì nghe nó cứ có vẻ... yên nghỉ thế lào!)

Mặc dù Hà nội Tây mới chỉ là tên gọi do tớ nghĩ ra nhưng tớ chắc chắn nếu đưa ra Quốc hội bàn bạc thì thể nào cũng "nhất chí chăm phần chăm".
(Có bạn nào dám cá với tớ không?)

Vì vậy, từ bây giờ, tớ cứ gọi là Hà nội Tây!
Hoan hô Hà nội Tây!
Hoan hô Hà nội Tây! - Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô!

Mời các bạn xem bài nàybài này...

(Nhắc nhỏ các bạn: bạn nào đang "nhàn rỗi" và có nhiều "xiền" cũng đang "nhàn rỗi" nên đầu tư vào đất đai quê lụa)
Các bạn nghĩ thế nào?

10 nhận xét:

  1. Tớ đề nghị tên gọi "Hà nội Tây" là một cách viết tắt rất dễ nhớ để giữ nguyên tên gọi của cả Hà Nội lẫn Hà Tây - để nghìn năm sau, các thày dạy sử dễ dạy cho học sinh.
    Hoan hô Hà nội Tây!

    Trả lờiXóa
  2. Ai bảo tôi sợ vợ?

    (Vì không đăng bài trực tiếp được nên phải vào phần bình luận góp bài cho Chủ nhật vui vẻ. Vì khó vào nên "chợ" vắng quá ta?)

    Đúng ra thì trên đời này không có người đàn ông nào sợ vợ. Sao phải sợ nhỉ? Người ta chỉ sợ khi bị một cái gì đó đe dọa, nguy hiểm đến tính mạng, mà rõ ràng là các bà vợ thì không phải thú dữ rồi.
    Thế nên, nếu như khi một người đàn ông từ chối cuộc nhậu lúc cuối ngày với các đồng nghiệp, đừng nghĩ anh ta sợ vợ. Nếu sợ, tại sao anh ta lại chăm chăm về nhà? Khi sợ hãi điều gì, người ta thường phải tránh xa nó chứ, trốn vào quán bia chẳng hạn?

    Chỉ giỏi tưởng tượng!

    Khi đã vào quán bia rồi, người ta cảm thấy rất an toàn, giữa bầy đàn... ông. Lúc này nếu vợ có gọi điện, đàn ông không hề tỏ ra sợ hãi. “Anh đang ngồi với anh A, anh B, anh C, bàn công chuyện, ở nhà cứ ăn cơm trước đi, lát anh về”, họ sẽ nói vậy. Công chuyện, ở đây ta nên hiểu là những vấn đề rất to tát, liên quan đến chính trị, suy thoái kinh tế, lạm phát... Làm sao một người đàn ông bàn về những vấn đề vĩ mô như thế lại có thể sợ vợ cơ chứ?

    Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó! Đàn ông kinh ngạc và nể phục vợ về khả năng nói liên tục trong nhiều giờ. Họ đã vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân và đạt đến khả năng (hay là cảnh giới?) luôn luôn đồng ý với vợ. Như một câu quảng cáo trên ti vi ấy, họ có thể “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn không hiểu”(!) - Họ luôn gật gù và ậm ừ, trong khi mắt dán vào ti vi. Và mọi việc trong nhà họ sẽ để cho vợ quyết định.

    Thì sao nữa, việc của đàn ông là đi cứu thế giới mà. Đừng bao giờ nghĩ những người đàn ông đó sợ vợ, họ đang thực hiện quá trình dân chủ một cách sâu rộng trong gia đình đó thôi, và họ cũng ủng hộ các vấn đề về nữ quyền nữa. Cho dù con cái hay về hùa theo phe mẹ trong những cuộc trưng cầu dân ý, ông bố không phản đối gì, chân lý thuộc về nhiều người mà.

    Hiểu lầm cả đấy!

    Không, người đàn ông ấy không sợ vợ, anh ta chỉ không có tính gia trưởng mà thôi. Thôi thì kệ những kẻ mang tư tưởng thủ cựu ấy ngồi quán bia nói xấu chúng ta là những kẻ sợ vợ, vì chúng ta biết điều đó là không đúng. Một số người đàn ông bị chế giễu thì phản ứng bằng cách tếu táo: Sợ vợ mình chứ có sợ vợ thằng khác đâu mà lo!

    Thật là một sai lầm! Thứ nhất, đây là chuyện nghiêm chỉnh, không phải chuyện tếu táo. Thứ hai là chuyện liên quan đến vợ người khác, là một vấn đề hết sức nhạy cảm. Nếu như trong cửa hàng một người đàn ông đi cùng vợ mà không buông lời tán tỉnh một cô bán hàng xinh đẹp, thậm chí không dám liếc nhìn, thì đừng nghĩ anh ta sợ vợ. Đơn giản là anh ta quá hiểu chân lý “văn mình vợ người”, rằng đó chỉ là một thứ tâm lý phổ biến và tầm thường của đám đông.

    Về mặt lý thuyết mà nói, khi anh ta đã chọn lựa một người phụ nữ làm vợ, hẳn anh ta phải thấy đó là người phụ nữ đẹp, nếu không muốn nói là đẹp nhất trên đời. Từ đó có thể rút ra là khi không tin vào lựa chọn của mình, đàn ông mới hay mắt la mày lém nhìn vợ người khác. Vậy thì tại sao một người đàn ông tự tin lại phải ngắm nhìn những người phụ nữ khác khi anh ta đi cùng vợ chứ? Không, đó không phải là cách hành xử của một người đàn ông có lý trí, và nhất là anh ta không hề sợ vợ.

    Tất cả là quy kết!

    “Hết giờ làm việc cun cút đi về nhà, không rượu chè cờ bạc, cuối tháng lĩnh lương đưa hết cho vợ, thấy phụ nữ đẹp không dám liếc, không bao giờ dám trái ý vợ, không dám có bồ bịch, luôn luôn phải xin phép và hỏi ý kiến chỉ đạo của vợ trước những việc vớ vẩn...” Đó là những lời quy kết khủng khiếp và phổ biến thường dành cho một người đàn ông bị coi là sợ vợ. Nhưng thường thì khi nhắc đến họ chỉ tủm tỉm cười. Thử phân tích nhé!

    Thực ra, những lời quy kết trên hoàn toàn không liên quan gì tới nỗi sợ hãi, như đã nói, nên những người đàn ông bị coi là sợ vợ có thể yên tâm kết luận là nó sai bét. Hết giờ làm việc người đàn ông đơn giản là đi về nhà, không có cái gọi là đi cun cút, hãy nhớ nhé! Nếu anh ta không rượu chè cờ bạc, cái này thì chỉ là thuộc về sở thích, đúng hơn là anh ta không có thói xấu. Hay cứ phải là một kẻ nát rượu và máu me đỏ đen mới được coi là không sợ vợ?

    Cuối tháng lĩnh lương đưa hết cho vợ chứ không đưa cho bồ, chuyện này cũng không chứng minh được là nếu đưa tiền lương cho bồ thì anh ta không sợ vợ, và ngược lại cũng không nên đặt ra câu hỏi anh ta nên sợ bồ hay sợ vợ. Còn nữa, nếu chỉ vì một người đàn ông thấy phụ nữ đẹp không liếc nhìn mà cũng quy cho sợ vợ thì lạ thật đấy! Người ta nói, “thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”, vậy tại sao đàn ông lại cứ nhất thiết phải làm trái ý vợ nhỉ?

    Còn về chuyện tham khảo ý kiến của vợ, phải nói rõ đó không phải là xin phép hay xin ý kiến chỉ đạo vớ vẩn gì cả. Vợ là vợ, có phải là lãnh đạo đâu cơ chứ? Và có thể nói rằng cuộc đời có đến 99% thời gian người ta sống trong những chuyện được coi là vớ vẩn, những người đàn ông không coi vợ ra gì mới là vớ vẩn.

    Trong những cuộc đàn đúm nhậu nhẹt, cafe, đàn ông hay châm chọc nhau về chuyện ai sợ vợ hơn ai. Tất nhiên khi không có mặt vợ, đàn ông sẽ ăn nói khác với khi có vợ, hãy khoan vội bàn cái khác ở đây ra sao, có thể là khoác, nhưng điều đó cũng chẳng nói lên điều gì, chỉ là thêm một chữ o thôi mà! Thậm chí ngay cả khi họ nửa đùa nửa thật khoe mình sợ vợ, thì cũng chỉ nên ghi nhận một thông tin là họ đã có vợ, thế thôi. Nếu được hỏi, có đến 99,99% đàn ông đều khẳng định họ không hề sợ vợ. Tốt nhất đừng hỏi, đó là một câu hỏi vô nghĩa.

    Vậy thực sự có tồn tại những người đàn ông sợ vợ hay không? Họ là những người như thế nào? Câu trả lời là có - Đó là những người không lấy vợ - Họ sợ đến nỗi không dám lấy vợ nữa kia.

    Theo Sức khỏe gia đình

    Trả lờiXóa
  3. Cái gì Dân muốn thì Họ không làm , Cái Họ làm thì Dân không muốn ...

    Trả lờiXóa
  4. Theo tớ, sáp nhập Hà Nội và Hà Tây, thì lấy 1 chữ trong tên Hà Nội, 1 chữ trong tên Hà Tây. Vậy :
    Hà Nội + Hà Tây = Hà Tây (Vì 2 chữa Hà rồi, chỉ còn Hà Nội hay Hà Tây vậy đang là Hà nội, vì muốn đổi, nên đổi là Hà Tây
    Cho nên quy lại sáp nhập Hà Nội và Hà Tây thành Thủ đo Hà Tây vậy

    Trả lờiXóa
  5. Hoan Hô!!!
    Thưa các bác,em cũng xin phép mạo muội vỗ tay cùng các bác!
    + Tên "Hà Nội" mình là 2 chữ Hán Việt, nghĩa thuần việt là "Trong Sông".(đâm ra loanh quanh toàn đê).
    + Nay, theo ý và chí của đồng chí TT, thủ đô nên "Lưng núi_Mặt sông" nên trước hết, ta nên đưa cả yếu tố Núi vào tên TĐô = "Sơn Hà Nội"
    + Đây là một đề án cấp quốc gia. Em xin kêu gọi các bác hãy đặt niềm tin và hy vọng rằng, mặc dù thế đất là vậy, nhưng đề án sẽ không rơi vào cảnh "Trở đi mắc Núi, Trở lại mắc Sông" như anh 112 đã từng!
    + Hy vọng! vọng! vọng!

    Trả lờiXóa
  6. Đồng ý với luận điểm của nặc danh, nhưng theo ý kiến tôi một "nặc danh" khác là: "Lưng núi_Mặt sông" thì mặt là phía trước, lưng là phía sau thì đặt tên Thủ đô= "HÀ NỘI SƠN" và SƠN này lại hiểu thêm nghĩa là màu cũng được, "Hà nội sơn" bây giờ sẽ có nhiều màu sắc dân tộc như Kinh, Mường....(kể cả màu sơn "tả pí lù").

    Trả lờiXóa
  7. ĐƠN ĐỀ XUẤT
    Kính gửi 10D Blog Quản Trị Gia!
    Đồng kính gửi tập thể thành viên gia đình Blog 10D!
    Tôi được biết, đọc và đồng cảm với tinh thần tôn chỉ của gia đình ta! Do đó, tự rất muốn được tham gia đóng góp, chia sẻ!
    Với cương vị của một ngoại nhân, tôi phải mang thương hiệu "Nặc Danh" trong mỗi lần "Công bố nhận xét" của mình.
    Thiết nghĩ, đại từ ấy dùng để chỉ những người ở ngôi thứ 3 có ý đồ "ném đá dấu tay" không xây dựng. Hoặc chí ít cũng không muốn xưng danh để tố cáo một vấn đề tiêu cực. Tôi có hơi chạnh lòng mỗi khi tích vào cái vòng tròn ấy!
    Và khi đọc lại quan điểm của mình được bắt đầu ="Nặc danh nói"!
    Nay, viết đơn này xin đề xuất với BQT về việc thay 2 chữ "nặc danh" = "Khách"
    Và tất nhiên, khách nên được khuyến khích để lại "bút danh" cho mỗi comment của mình.
    Kính Đơn!
    Nặc Danh Quen. (Chắc sắp được đổi họ, bỏ đệm)

    Trả lờiXóa
  8. Tôi thấy đề nghị của "nặc danh" là hoàn toàn chính đáng đấy . QT nên thay Nặc danh bằng một từ nào đó , có vẻ thân thiện hơn , có thể là Khách , Gió lạ , Bạn 4 phương , ...hay Bình luận viên gì đó

    Trả lờiXóa
  9. Mà tại sao những người lập trình cho blog lại dùng từ "nặc danh" mà không dùng từ khác hay hơn?
    Tớ nghĩ ngay như 10D chúng ta cũng chỉ nên dùng "nặc danh" cho những còm men có tính chất vui đùa, tếu táo.
    Bạn nào vì chưa có danh khoản hoặc vì lý do kỹ thuật nào đó phải dùng nặc danh cho tiện thì cũng nên ghi rõ tên người còm men như BT thỉnh thoảng vẫn làm.
    Còn như tớ phát biểu suy nghĩ của mình mà phải dùng nặc danh thì thật lòng tớ tự thấy xấu hổ!

    Trả lờiXóa
  10. Đúng "NẶC DANH" là tên đặt của những người lập trình Blog (TT đã nói ở trên). Blog 10D chỉ là sử dụng sản phẩm những người lập trình. Vì là miễn phí nên họ cho dùng thế nào thì ta cứ dùng vậy. Nếu bạn nào đã có danh khoản thì cung cấp cho QT, lúc đó QT sẽ gửi thư mời và khi đăng ký các bạn muốn tự đặt tên cho mình như thế nào cũng được. Còn nếu chưa hoặc không có danh khoản thì cuối nhận xét các bạn cứ ghi tên mình ở cuối hoặc đầu nhận xét trước khi công bố. Mong mọi người thông cảm.
    Ký tên:
    QT

    Trả lờiXóa