(Chờ mãi chả được thêm cái còm nào, tớ lại phải pót tiếp vậy. Bạn nào không thích làm ơn tua nhanh hộ tớ nha. Xin cảm ơn)
Rõ ràng, trong con mắt của người đời, gà sống – bọn không biết đẻ, chỉ được cái đỏm dáng và hoàn toàn vô tích sự, vô tích sự lè lè!
Ngày ấy, ở MC, thịt gà tương đối rẻ.
Bọn gà sống ấy, xương thì to, chân cẳng thì dài lềnh khềnh, thịt cũng không ngọt như thịt gà mái, - lại càng rẻ, giá bán có 5,2 Tu-gơ-rích/kg, trong khi gà mái có giá 6,2 Tu-gơ-rích/kg.
(Tu-gơ-rích – tiền MC. Giá Nhà nước là 1 Rúp Liên Thô ăn 5 Tu-gơ-rích. Ngoài chợ đen, 1 Rúp chỉ ăn được 4 Tu-gơ-rích. Dân Liên Thô mang Rúp sang đổi lấy Tu-gơ-rích rất nhiều. Bọn bỏn thích tiền MC để mua áo lông, găng tay da, vải nhung, đồ len… của MC, về Liên Thô bán rất được giá).
Nói qua một chút về giá sinh hoạt ở MC.
Rẻ thì … khá rẻ!
Nhiều thứ hàng hóa Made in USSR và các nước XHCN anh em, giá bán ở Liên Thô khá đắt trong khi ở MC lại rẻ bèo.
Cũng phải mở ngoặc một chút: sv MC ngày đó mới tốt nghiệp ra nhận công tác được hưởng lương 650 Tu-gơ-rích/tháng, kiểu như kỹ sư khởi điểm (khoảng 130 Rúp, theo tỉ giá hối đoái của Nhà nước).
Bạn nào đã ở Liên Thô hồi đó chắc còn nhớ: cái hộp cà-fê hòa tan của Liên Thô mầu đen đen vỏ nhôm ấy, ở khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của Liên Thô đều bán 6 Rúp, vậy mà ở MC, giá chỉ có 6 Tu-gơ-rích – tức chỉ khoảng 1,2 Rúp!
Vải vóc ở MC thì rẻ rề. Loại vải phin hoa, khổ 65cm - loại rẻ nhất hạng so với các thể loại vải, giá có 2,9 Tu-gơ-rích/1mét. Bọn tớ gọi là vải hai đồng chín. Cái này ở VN ngày đó quy ước là cứ một cục 10m thì được một vỏ chăn. Vào mùa cưới ở VN, bán đắt như … vỏ chăn!
Sv VN chẳng có thằng nào học kinh tế cả nên cũng chẳng thằng nào lý giải được tại sao lại có sự chênh lệch giá cả vô lý như vậy, nghĩa là giá ở nơi tiêu thụ xa xôi lại rẻ hơn nhiều so với giá ở ngay nơi sản xuất, mặc dù MC cũng cùng phe XHCN, cùng là nước anh em. Tớ thì lại càng mù tịt.
Không phải bây giờ - thời kỳ “đổi mới”, mới có Kinh tế thị trường định hướng XHCN.
Theo tớ, cái hồi ngày xưa ấy cũng đã có kinh tế thị trường định hướng XHCN rồi. Kinh tế thị trường định hướng (loanh quanh trong phe) XHCN, nghĩa là việc buôn bán phải hướng từ nước XHCN giầu hơn tới nước XHCN nghèo hơn? (cụ tỉ như hướng từ MC về VN?).
Ấy là tớ cứ đoán bừa thế thôi, chứ không học kinh tế, tớ biết quái đâu!
(Bạn nào giỏi về kinh tế thị trường định hướng…, khai sáng tớ cái nha).
Sv VN ngày ấy buôn bán phát đạt lắm, mà lại rất định hướng XHCN nữa! Tất nhiên là chỉ định hướng về quê nhà XHCN còn nghèo đói thôi… (Hồi đó mà bọn tớ buôn bán định hướng ngược sang các nước XHCN giầu hơn hoặc định hướng sang tư bẩn đế quốc sài lang thối tha giãy chết thì không chừng chỉ có … chết không kịp giãy?).
Chiên gia Liên Thô cũng buôn rất nhiều món từ MC định hướng về … Liên Thô, có vẻ rất có ăn.
Sv bọn tớ hồi đó rất tích cực, nhộn nhịp và khẩn trương khuân vải vóc và … mọi thứ gì có khả năng khuân được, về giúp đỡ đồng bào mình còn đang thiếu ăn, thiếu mặc, còn đang gian lao mà anh dũng…
(Công bằng mà nói thì ngày ấy, bọn tớ cũng có đóng góp công lao nhỏ bé vào công cuộc phát triển kinh tế, kiến thiết đất nước mãi không mạnh giầu. Nhỉ?).
Hòa nhịp cùng với bọn tớ - cánh thương gia lìu tìu, các chiên - đại - gia Liên Thô ở MC cũng ra sức thi đua buôn hàng MC hoặc một số mặt hàng do chính nước họ sản xuất, từ MC về, như cà fê tan hoặc vải nhung... Chỉ khác là bọn họ giúp đỡ đồng bào của họ đang … không thiếu ăn, không thiếu mặc và cũng đang không gian lao mà anh dũng!
Hồi bọn tớ về nước, phải đi tầu từ MC sang Mát, rồi từ Mát bay về VN. (Đường tầu qua đất nước TQ anh em, do anh em uýnh nhau, cắt mất rồi!). Nằm cùng toa với mấy tay chiên gia Liên Thô về phép, thấy cái va-gông của bọn bỏn cũng giống hệt cái va-gông của mấy thằng tớ: ưu tiên chất đầy hàng hóa, người không có chỗ nằm và phải ra ngoài hành lang ngồi vạ vật!
Kể mà có điều kiện thì đúng là đi buôn – làm kinh tế thị trường có định hướng, ở đâu và lúc nào cũng vui thật, tưng bừng thật, … hào sảng thật!
Đúng là không chỉ sv VN mình, do thành phần bản thân và gia đình đói khổ, cái khó làm ló ra cái khôn mới biết đi buôn, ngay đến dân Tây no đủ rửng mỡ cũng thừa khôn để biết điều đó từ lâu rồi – Cha tiên nhân thằng Tây!
…
Thịt cừu bán đắt nhất vì … ngon nhất! – những 7,5 Tu-gơ-rích/kg, mà cũng không phải dễ mua. Ngoài cửa hàng cứ có thịt cừu bán thì một lúc là hết. Dân MC hoặc Liên Thô thường mua từng nửa con, vác ngạo nghễ trên đường. Bọn tớ thì thèm lắm nhưng không dám chén thịt cừu nhiều đâu, lý do vì nhà không có điều kiện.
Có nhiều bạn chưa ăn thịt cừu nên hay có ấn tượng xấu về thịt cừu, chê thịt cừu hôi. Thực ra, chỉ có loại thịt cừu già đã nuôi nhiều năm để lấy len là hôi thôi, mỡ của nó khi đó có mầu vàng sẫm ra rồi, có mùi gây gây. Thịt cừu nuôi đủ tuổi để lấy thịt thì ngon … thôi rồi! – mỡ nó trắng trong, thịt mềm, ngọt còn hơn cả thịt bò, chả thấy có mùi gì cả. Các bạn đã nếm thử món sas-lức (cừu nướng) chắc chẳng bao giờ quên vị thịt cừu? – Viết đến đây, bất giác tớ lại nuốt nước miếng cái ực!
Thịt bò 6,5 Tu-gơ-rích/kg. Bất kể là mông ngon hay gầu dai ...! Thịt là thịt! - Ở MC bán thịt không có lối phân loại mông với chả dọi, mất thì giờ. Cứ giá thế mà bán thịt thế, mua thì mua mà không mua thì ... không sao!
Cá chép rẻ thì … quá thể! Có nhõn 1 Tu-gơ-rích/kg (20 kốp), loại to đùng từ 1,5 tới trên 2 cân/con, đuôi đỏ rực.
Thỉnh thoảng, bọn tớ mua cá chép về luộc ăn chơi hoặc nấu cháo. Cũng chả ngon lắm, phần vì mấy thằng đàn ông vụng về bếp núc, phần vì không có gia vị như rau ngổ, thì là…
Cũng không dám mua và tiêu thụ nhiều cá quá, vì sẽ bị anh em chê cười, dè bỉu: cái thằng ấy ki bo, chuyên ăn cá! (Dân VN ta nghèo nhưng sĩ diện ... cao lắm)...
Lại nói về chuyện gà qué.
Có một số lượng ít các chú gà sống được cố ý để lại nuôi cùng với đám gà mái. Chắc là để cho trại gà nhìn đỡ đơn điệu, và để lũ gà mái đỡ buồn?
Bọn gà sống này sống vương giả, sướng luôn một đời!.
Bọn bỏn trông rất đẹp mã, cao và … to … hoành tráng. Tớ thấy chúng hầu như ăn rất ít và chỉ đi đi lại lại rất oai vệ giữa đám gà mái hình như chỉ để … giữ trật tự?. Có vẻ như chúng cố tình chứng tỏ cho các chiên-gia-Liên-Thô-nuôi-gà hiểu rằng, thực ra, để chúng tớ lại nuôi cũng chẳng đến nỗi tốn kém gì!?
Ăn thì ít, chỉ thấy mấy anh chàng này cứ bới bới thức ăn rồi cục cục mời gọi các cô mái ngoan hiền đến chia phần, ra chiều ân cần chăm sóc các em lắm lắm.
Cái sự “quan tâm” này, cái sự “ra vẻ” này thật chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là một sự sĩ diện hão, không cần thiết!
Thức ăn đầy ê hề, nào có thiếu! Cô mái nào có nhu cần ăn thì cần cái cóc khô gì đến cái sự mời gọi quan tâm của mấy anh sống. Các cô vẫn có quyền vô tư ăn, hồn nhiên ăn, coi các anh bên cạnh như chết rồi, coi … trời bằng vung luôn!. Dĩ nhiên, với những cô mái đã “no xôi chán chè” rồi, thì thử hỏi, những sự quyến rũ, mời gọi, sĩ diện hão của mấy anh sống to cao đẹp giai (í nhầm, đẹp mã) kia phỏng còn có giá trị gì?!
Giữa một xã hội toàn mái, chỉ lèo tèo vài ba anh sống, cuộc đời cứ thế trôi qua thật là êm đềm, thật là … hạnh phúc!...
Với con người, nếu thế thì chắc cũng thế thôi? Nhỉ?
Những lúc đi theo mấy thằng bạn vào trại thực tập, ngắm nhìn và quan sát cuộc sống của bọn gà, tớ chợt có những suy nghĩ liên tưởng lẩn thẩn: nếu như xã hội loài người mà cũng …thế này?! -Nghĩa là nếu ông Rời sinh ra đàn bà nhiều hơn đàn ông, số lượng đàn bà nhiều áp đảo số lượng đàn ông?...
Nếu vậy, liệu mình có được vinh hạnh góp mặt với đời không?
Nếu có thì sẽ nằm trong số đông hay số ít?
Mà nằm ở số đông (hay số ít) thì là diễm phúc hay vô phúc?
Con lạy Rời, lạy Phật, lạy Thánh Mớ Bái, lạy cả … Tứ Phương, cho con khi đó được nằm trong số ít – tức vẫn với tư cách là đàn ông! – đơn giản vì con ngại … đẻ lắm!.
Tớ đồ rằng, nếu là đàn ông và lại nằm giữa ba bề bốn bên là phụ nữ (xinh đẹp, ngoan hiền), cuộc sống chắc cũng … êm đềm và … hạnh phúc lắm? Thua gì bọn gà!?
Nhỉ?
Có bạn nào suy nghĩ khác tớ không?
…
(Dài quá, tớ lại phải cắt đoạn)
Phục ông bạn về trí nhớ phi thường và tài kể chuyện quá. Làm thêm nghề viết văn được đấy tt ơi. Vừa đọc chiện của bạn, vừa vui, buồn cười vừa phải nghĩ ngợi đấy
Trả lờiXóa@vaytai: chệt chệt, cậu khen thế tớ lại phổng mũi rồi!
Trả lờiXóaSao bài trước không thấy có "ý kiến" gì?
Cụ này may chưa lẫn nên vẫn còn nhiều chiện ngày xưa để kể ! tranh thủ đ..ê..ê.. kẻo đến khi lẫn rồi, chuyện của gà mái kể thành chiện của gà trống thì gay !!!!!!!!!!!
Trả lờiXóaChuyện gà mà ra nhiều chuyện quá rồi, chuyện cũ mà lại thành chuyện mới, đọc như mới.
Trả lờiXóaMà chuyện ngày xửa ngày xưa rồi, bác còn nhớ kỹ thế.
@NHL: Thì cái "trò" viết văn là chỉ mượn "ý" hoặc mượn "lời" rồi tán ra, thêm mắm thêm muối... thôi mà.
Trả lờiXóaCũng như lần trước í, tớ chỉ mượn có mấy chữ "đời", "hiểu đời"... để tán hươu tán vượn, vậy mà đã bị phê bình là "chê" văn người khác, rồi thì an ủi, khuyên bảo...
Thanks.
Nói đến thịt cừu thì tớ nhớ như in và còn có cảm giác như đang xơi cái món mỡ cừu được phân phối hồi đó; nếu rán xong mà không ăn ngay, nó đóng đông vào thì thôi rồi!
Trả lờiXóa@TT: Tớ thấy hình như cậu hơi nóng vội, tớ hơi ái ngại cho cậu nên nhắc cậu thôi (xuất phát từ tình bạn bè chân tình đấy), có lẽ cậu nên cân nhắc kỹ trước khi "lạy...", vì tớ lo cho cậu nếu nằm trong số ít giữa ba bề bốn bên là phụ nữ xinh đẹp, ngoan hiền thì có ngày cậu sẽ bước đi với cái dáng liêu xiêu mất. Hì hì hì!!!
@Binh: chưa gì người đọc đã lẫn trước người kể rồi. TT đang nói về gà sống có xen chuyện gà mái (phải có sống lẫn mái thì chuyện mới xôm mà)đấy chứ. He he he!!!!
Trả lờiXóaHehehe!
Trả lờiXóaChỉ đơn giản là chiện lan man về "ngày xưa" thôi, gà sống gà mái là "then chốt" cho nó thêm phần "ướt át" thôi mà!
Tít bài chả là "ngayxua nhớ lại chuyện ngày xưa" là gì?
Các bạn có thích chiện chỉ riêng về chủ đề "sống-mái" không?
Nhưng tớ ngại kể trên blog lắm!
@TM: quên chưa nói: tớ luôn "quán triệt" sâu sắc rằng nếu được "như thế" thì dù có phải đi "liêu xiêu" tớ cũng vui lòng.
Trả lờiXóaSống mà phải đi "liêu xiêu" như thế thì cũng có khác nào anh hùng?
@TT: Thế thì tớ yên tâm rồi! Cậu mà đã "quán triệt sâu sắc" rồi thì xá gì đời!
Trả lờiXóaNhiều người hiện nay còn sống như chết mà vẫn anh hùng vĩ đại; chứ mới liêu xiêu thì còn ... "ngon" lắm!!!