Marina Tsvetaeva, được coi là một trong 4 nhà thơ vĩ đại nhất của Nga, sinh tại
1925, theo gia đình định cư tại
1939, bà và con trai trở về
31/8/1941, bà tự vẫn bằng cách treo cổ...
Thơ của bà nhiều và hay thôi rồi.
Có bài Hôn (целовать) này, tớ thấy hay hay vì chỉ với 2 cách dịch thôi, cũng có thể làm cho bài thơ trở nên có hồn hay hết hồn!
Bài thơ gốc:
В лоб целовать - заботу стереть.
В лоб целую. В лоб целую.
В глаза целовать -- бессонницу снять.
В глаза целую. В глаза целую.
В губы целовать -- водой напоить.
В губы целую. В губы целую.
В лоб целовать -- память стереть.
В лоб целую. В лоб целую.
Thằng Gúc dịch:
Để hôn trán - là để xóa lo lắng.
Tôi hôn trán.
Để hôn đôi mắt - là để chữa bệnh mất ngủ.
Tôi hôn đôi mắt.
Để hôn đôi môi - là để quên khát.
Tôi hôn đôi môi.
Để hôn trán - là để xóa bộ nhớ.
Tôi hôn trán. Tôi hôn trán.
Còn đây là bản dịch của một bạn nào đó trên mạng, tình cờ túm được :
Hôn
Hôn trán anh đi, để xóa những buồn lo
Tôi hôn anh lên trán!
Hôn mắt anh đi, để thoát cơn mất ngủ
Tôi hôn vào mắt anh!
Hôn môi anh đi, để qua khỏi ngày khô khát
Tôi hôn môi anh và thấp thỏm đợi chờ!
Không thấy gì cả ư? Em hôn lại một lần đi
Tôi vâng lời anh và mất luôn trí nhớ.
Chúc cả nhà vui cuối tuần, vợ chồng con cái cùng mần thơ đọc cho nhau nghe hoặc thi dịch thơ với thằng Gúc nha!
Cụ bắt đầu thích thơ rồi !!!!!!!!!!!!!!!!!! hahahaha.........
Trả lờiXóaTB
Mà Cụ thích thơ còn được, chứ Cụ mà bắt đầu làm thơ và bắt người khác đọc là ....gay đấy, hihihihihi!!!!!!!!!!!!
Trả lờiXóaTB
Hổng dám đâu! Hổng dám mần thơ đâu!
Trả lờiXóaCó bài "Lo biển cạn" này của Gamzatov Raxun cũng hay hay nè:
Lo biển cạn
Nhà bác học lắc đầu. Nhà thơ đau khổ
Nhà báo, nhà văn hết sức cảm thương:
Rằng mực nước biển Caxpien cứ rút
Biển cạn dần-Biển sắp gặp tai ương!
Tôi cứ nghĩ đôi khi, rằng đời người quá ngắn
Để ngồi lo biển cạn, biết bao giờ!
Cái nông cạn của hồn người đang sống
Đã báo động cho người thực sự biết lo chưa?
-------
Hay bài "Những gì tôi biết" của Khasau Cona (?) này:
Những gì tôi biết
Thật tồi tệ khi có rất nhiều người
Phục tùng quá đến trở thành tê liệt
Lúc nào cũng giữ mình phải phép
An phận cúi đầu trong nếp sống yên thân.
Rất nhiều người trả lời một điệp khúc thuộc lòng:
"All right! All right!"-Rồi về nhà lầm lụi
Ngủ trên giường trống trơn, quên hẳn mình đang đói
Nuốt nước mắt đợi chờ, hy vọng hão ngày mai
Hoặc cầu nguyện mong có ai cứu giúp!
Rất nhiều bà mẹ phải đem con giao nộp
Cho những công xưởng đen ngòm giống những trại tù
Phó thác con mình cho lũ chủ nô
Để từ sớm, chúng đã phải còng lưng vì miếng bánh
Cho đến lúc chúng hòa vào số đông người an phận
Lại tê liệt, phục tùng ... trong cuộc sống nhọc nhằn
Tự giữ mình không ngoan để có miếng ăn
Và chỉ biết trả lời "All right! All right!" khi bất cứ ai hỏi đến.
Mình xin nối vài dòng trong chỗ ngoặc đơn vào bài thơ Hôn như thế này không biết có được không?
Trả lờiXóaHôn
Hôn trán anh đi, để xóa những buồn lo
Tôi hôn anh lên trán!
Hôn mắt anh đi, để thoát cơn mất ngủ
Tôi hôn vào mắt anh!
Hôn môi anh đi, để qua khỏi ngày khô khát
Tôi hôn môi anh và thấp thỏm đợi chờ!
Không thấy gì cả ư? Em hôn lại một lần đi
Tôi vâng lời anh và mất luôn trí nhớ.
(Vì không nhớ, tôi hôn anh lại lần nữa!
Trí nhớ chợt òa về đầy ắp!
Tôi bỗng nhận ra rằng
Cứ để anh hôn tôi
Cho trí nhớ anh bay luôn mãi mãi!!!)
Hahaha!!!
TM mần thơ quá hay!
Trả lờiXóaTớ mần thêm một đoạn con cóc nữa nè:
Tôi hôn nàng rồi nàng lại hôn tôi
Trí nhớ tôi đi thì trí nhớ nàng về
Nàng hôn tôi rồi tôi lại hôn nàng
Trí nhớ nàng về thì trí nhớ tôi lại đi
Cứ thế, cứ thế...
Tôi...
Nàng...
Nàng...
Tôi...
Trí nhớ đi - về, trí nhớ về - đi
Còn 2 câu "chốt hạ" này nữa:
Trả lờiXóaTôi với nàng cứ thế cứ thế
Lặng lẽ hôn nhau, tôi với nàng hai đứa
Chẳng thể nào tỉnh được cơn mê...
Quá được! Cứ mê mê thế hóa hay, chứ tỉnh được cơn mê rồi lại rơi về cuộc sống hiện thực lại thấy...mệt, đâm ra mê mệt!
Trả lờiXóa