Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2008

Thư giãn

"Thấm thoắt" đã lại hết tuần rồi. Trong này mình vẫn vào blog bình thường, chả phải "trèo tường khoét ngạch" gì cả (đúng là "Thánh nhân đãi khù khờ"), vì mình vốn yếu kém về cái mặt kĩ thuật này lắm.
Để giảm bớt sì- tret và tăng tính zô- man -tík, xin pot lên một bài thơ của Hoàng Phủ Ngọc Tường (bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc):

Dạ khúc

Có một buổi chiều nào như chiều xưa
Anh về trên cát nóng
Đường dài vành môi khát bỏng
Em đến dịu dàng như một cơn mưa.

Có một buổi chiều nào như chiều qua
Lòng tràn đầy thương mến
Mang cả xuân thì em đến
Thắm nồng như một bông hoa.

Có buổi chiều nào người bỏ vui chơi
Cho tôi chiếc hôn nồng cháy
Nỗi đau bắt đầu từ đấy
Ngọt ngào như trái nho tươi .


Có buổi chiều nào mộng mị vây quanh
Nửa vành mi cong hờn dỗi
Em xoã muộn sầu trên gối
Rối bời như mớ tơ xanh .

Có buổi chiều nào hình như chưa nguôi
Vầng trăng sáng màu vĩnh viễn
Em có lời thề dâng hiến
Cho anh trọn một đời người .

Có buổi chiều nào như chiều nay
Căn phòng anh bóng tối dâng đầy
Anh lặng thầm như cái bóng
Hoa tàn một mình em không hay .

Hoàng Phủ Ngọc Tường

Hei-Kyung Hong sing Serenade (F.Shubert)

4 nhận xét:

  1. Cám ơn bạn KLĐ đã giới thiệu một bài thơ hay.
    Chỉ xin hỏi bạn: Bạn có biết gì về con người HPNT và Mậu Thân Huế 1968?

    Trả lờiXóa
  2. Mình về Huế năm 1977, ở đó 10 năm nên rất biết về Mậu Thân . Còn về HPNT thì không nhiều lắm ...chỉ biết ông là cây bút sắc sảo .

    Trả lờiXóa
  3. Mình không biết nhiều về HPNT, nhưng cảm ơn đã cho biết một bài thơ hay của ông, hay là "nỗi lòng" của ai?

    Trả lờiXóa
  4. Ta "cảm" được một bài thơ , một bài hát , một câu chuyện , ... có lẽ vì chúng luôn hình như nói giúp ta một điều gì đó?

    Trả lờiXóa