Tình hình của P. như vậy là rất gay go.
Theo P. nói thì hiện tại VĐ còn chưa xác định được nguyên nhân bệnh(?).
Nghĩa là chưa dứt khoát giữa MỔ và KHÔNG MỔ!
Liệu có thể không nghĩ đến chuyện mổ nữa được không? Nếu không phải mổ thì nên hướng tới VP.
Còn nếu phải mổ và phải lựa chọn giữa VĐ và Chợ Rẫy thì dứt khoát nên vào Chợ Rẫy! (nhưng liệu có bay nổi không?).
Tớ có một vài suy nghĩ nhận xét về VĐ để các bạn tham khảo.
Gia đình tớ có một thời gian khá dài chăm sóc chú em bị tai nạn xe máy chấn thương sọ não (phải mổ) tại VĐ.
VĐ đã mổ em tớ như mổ gà! (mà ngày đó gia đình mình cũng đã được giới thiệu và tìm được bs "giỏi" rồi đấy).
VĐ đục mở một miếng xương sọ em tớ (cấy xuống dưới da bụng) rồi sau đó mấy tháng gắn lại, nhưng để lơ lửng chẳng cố định vào hộp sọ.
Ngoài ra, VĐ còn làm rách nát hết màng cứng (sau này 108 phải bóc màng cơ ở đùi nó lên để vá).
Với một miếng xương được "tự do" và lại còn thiếu một góc bằng hơn đốt ngón tay (mất khi đục) như vậy, em tớ luôn đau đầu và thỉnh thoảng động kinh, uống thuốc thần kinh hàng ngày (rất đắt)!
VĐ khuyên nhủ: phải chấp nhận số phận thôi, không có cách nào khác!
Sau đó em tớ vào 108 cố định lại miếng xương bằng đinh kim loại.
Về nhà vẫn không có cải thiện gì hơn, chỉ được mỗi cái là miếng xương không "chạy lung tung" nữa.
108 cũng khuyên nhủ: phải chấp nhận số phận thôi, không có cách gì khác!
Chú em tớ lâm vào cảnh tuyệt vọng: Nó mới tuổi "băm" mà phải chấp nhận suốt đời uống thuốc và thỉnh thoảng động kinh?
Mất mấy năm trời "chấp nhận số phận"!
May quá, có người giới thiệu trong Chợ Rẫy giải quyết được.
Thế là các cụ nhà tớ và chú em khăn gói quả mướp vào SG.
BV Chợ Rẫy thật tuyệt vời: họ vứt bỏ miếng xương (đã bị vỡ hụt đi) và thay vào đó là dùng xi măng nhân tạo "hàn" lại đầu chú em tớ tròn đẹp hơn xưa (có thể gõ cộc cộc không sao)! Từ đó đến giờ không phải uống thuốc mà cũng chẳng bị động kinh nữa.
Em tớ đến giờ đã lấy lại "phong độ" và lấy cả vợ rồi sinh thêm 2 thằng cu nữa rồi!
BV Chợ Rẫy phê bình các BV ngoài TƯ: miếng xương vỡ tại sao lại phải cấy xuống dưới da bụng để nuôi mấy tháng trời (?) trong khi người ta chỉ cần bỏ vào lọ nuôi trong một dung dịch đặc biệt là xong.
... và nhiều yếu kém khác nữa.
Tóm lại là BV Chợ Rẫy hơn các bv ngoài TƯ những mấy cái đầu.
Mà không hiểu sao các bác sĩ "giỏi" của VĐ và 108 đều khuyên em tớ là phải chấp nhận số phận, không còn cách nào khác?
Họ không biết có bv khác, bác sĩ khác, phương pháp nào khác... giỏi hơn họ để giới thiệu cho gia đình bn biết mà tìm đến ư? Nếu có thế thật thì các tiến sĩ ngoài này thật đáng chê trách: họ chẳng chịu đọc sách để cập nhật kiến thức!
Mà nếu họ có biết nhưng không giới thiệu cho gia đình bn thì đúng là họ "đểu" quá!
Tớ không tìm ra cách giải thích nào khác!
Tớ chỉ mong CP tìm được thầy được thợ và qua được cơn bạo bệnh này.
Còn như buộc phải mổ và bay được vào đến SGòn thì nên vào Chợ Rẫy (đừng mổ ở VĐ).
Hướng Sing. và VPháp thì còn vấn đề t/chính thế nào nữa (?).
Theo P. nói thì hiện tại VĐ còn chưa xác định được nguyên nhân bệnh(?).
Nghĩa là chưa dứt khoát giữa MỔ và KHÔNG MỔ!
Liệu có thể không nghĩ đến chuyện mổ nữa được không? Nếu không phải mổ thì nên hướng tới VP.
Còn nếu phải mổ và phải lựa chọn giữa VĐ và Chợ Rẫy thì dứt khoát nên vào Chợ Rẫy! (nhưng liệu có bay nổi không?).
Tớ có một vài suy nghĩ nhận xét về VĐ để các bạn tham khảo.
Gia đình tớ có một thời gian khá dài chăm sóc chú em bị tai nạn xe máy chấn thương sọ não (phải mổ) tại VĐ.
VĐ đã mổ em tớ như mổ gà! (mà ngày đó gia đình mình cũng đã được giới thiệu và tìm được bs "giỏi" rồi đấy).
VĐ đục mở một miếng xương sọ em tớ (cấy xuống dưới da bụng) rồi sau đó mấy tháng gắn lại, nhưng để lơ lửng chẳng cố định vào hộp sọ.
Ngoài ra, VĐ còn làm rách nát hết màng cứng (sau này 108 phải bóc màng cơ ở đùi nó lên để vá).
Với một miếng xương được "tự do" và lại còn thiếu một góc bằng hơn đốt ngón tay (mất khi đục) như vậy, em tớ luôn đau đầu và thỉnh thoảng động kinh, uống thuốc thần kinh hàng ngày (rất đắt)!
VĐ khuyên nhủ: phải chấp nhận số phận thôi, không có cách nào khác!
Sau đó em tớ vào 108 cố định lại miếng xương bằng đinh kim loại.
Về nhà vẫn không có cải thiện gì hơn, chỉ được mỗi cái là miếng xương không "chạy lung tung" nữa.
108 cũng khuyên nhủ: phải chấp nhận số phận thôi, không có cách gì khác!
Chú em tớ lâm vào cảnh tuyệt vọng: Nó mới tuổi "băm" mà phải chấp nhận suốt đời uống thuốc và thỉnh thoảng động kinh?
Mất mấy năm trời "chấp nhận số phận"!
May quá, có người giới thiệu trong Chợ Rẫy giải quyết được.
Thế là các cụ nhà tớ và chú em khăn gói quả mướp vào SG.
BV Chợ Rẫy thật tuyệt vời: họ vứt bỏ miếng xương (đã bị vỡ hụt đi) và thay vào đó là dùng xi măng nhân tạo "hàn" lại đầu chú em tớ tròn đẹp hơn xưa (có thể gõ cộc cộc không sao)! Từ đó đến giờ không phải uống thuốc mà cũng chẳng bị động kinh nữa.
Em tớ đến giờ đã lấy lại "phong độ" và lấy cả vợ rồi sinh thêm 2 thằng cu nữa rồi!
BV Chợ Rẫy phê bình các BV ngoài TƯ: miếng xương vỡ tại sao lại phải cấy xuống dưới da bụng để nuôi mấy tháng trời (?) trong khi người ta chỉ cần bỏ vào lọ nuôi trong một dung dịch đặc biệt là xong.
... và nhiều yếu kém khác nữa.
Tóm lại là BV Chợ Rẫy hơn các bv ngoài TƯ những mấy cái đầu.
Mà không hiểu sao các bác sĩ "giỏi" của VĐ và 108 đều khuyên em tớ là phải chấp nhận số phận, không còn cách nào khác?
Họ không biết có bv khác, bác sĩ khác, phương pháp nào khác... giỏi hơn họ để giới thiệu cho gia đình bn biết mà tìm đến ư? Nếu có thế thật thì các tiến sĩ ngoài này thật đáng chê trách: họ chẳng chịu đọc sách để cập nhật kiến thức!
Mà nếu họ có biết nhưng không giới thiệu cho gia đình bn thì đúng là họ "đểu" quá!
Tớ không tìm ra cách giải thích nào khác!
Tớ chỉ mong CP tìm được thầy được thợ và qua được cơn bạo bệnh này.
Còn như buộc phải mổ và bay được vào đến SGòn thì nên vào Chợ Rẫy (đừng mổ ở VĐ).
Hướng Sing. và VPháp thì còn vấn đề t/chính thế nào nữa (?).
Chiều nay tớ đi voíư V/Anh vào thăm, thì thấy là tình trạng như P ko thể đủ thể lực để mổ đâu. Chắc ko thể mổ được. Thấy có vẻ nặng lắm rồi (giống ba tớ ngày xưa, ở giai đoạn cuối!!!). Muốn mổ thể lực phải tăng lên nhiều mới có thể chịu đựng được. Tình trạng này thì hình dung nếu lên bàn mổ chỉ cần ụp cái gây mê là đã đi rồi, chịu sao nổi. Lại thêm tràn dịch màng phổi nữa. Mình thấy P nằm và đang xông họng, kết hợp cả thở õy, truyền...??? vẫn mê man bất tỉnh, miệng ngáp ngáp, rất khó thở. Vì vậy nên theo hương nhu TT là đúung. VP hoặc Chợ Rẫy. Thấy em P bảo họ noi các tế bào ở U đã chết rồi, khối U ko còn tác hoạt gì nữa???? nếu hết rồi thì sao lại thế???? Em P bao rat dau day, nen keu to lam. Thấy thương quá, nhưng chẳng biết làm sao cả.
Trả lờiXóaCác bạn phải lên kế hoạch tập tành nghiêm chỉnh đi, đừng để đến lúc xảy ra sự cố rồi thì đã muộn, chỉ có cách đó mới giảm khả năng bị bệnh tật, chứ chẳng có thuốc nào đâu, thuốc men là võ "con giả vờ" hết. Chúc tất cả đều khoẻ mạnh.
1- Nếu ở VĐ ; cứ từ từ , họ sẽ tìm hiểu dần dần , vì theo họ ;khối U ở đầu đã (đứng im ) rồi (? ).
Trả lờiXóa2- BV CR ; liệu đủ sức khoẻ để bay vào không ? Theo mình , vào đó thì tốt rồi.
Vậy , VĐ đang làm kế hoãn binh , họ thấy P yếu quá rồi ,
Khéo lại mất thời gian như ở bên GT.
Mai có giao ban không T ơi ,
V. A
Đúng, điều cơ bản xem thể lực của P thì ko thể bay được vào đến Chợ Rẫy. Yếu lắm. Lại phải kiên nhẫn va hy vọng tình hình có cải thiện thêm được không??? Theo Tâm thì chờ đến thứ hai xem động tĩnh VĐ??? ko thi sẽ có PA để phù hợp? Nan giải quá.
Trả lờiXóaTối qua 13.6, mình có đt cho T, được biết: T đã trao đổi trực tiếp với Ts Liên, CNK điều trị P
Trả lờiXóa+ Chưa rõ nguyên nhân để mổ, mổ có thể như BTZ nói.
+ Nhất trí cho chụp MRI (hôm nay hoặc thứ hai)và hội chẩn thêm các chuyên gia đầu ngành.
+ Theo T thì CP có khá hơn.
+ Ts Liên hơi khó chịu vì bị nhiều cú đt hỏi thăm, nhờ quan tâm CP.
+ Vấn đề kinh tế T nói là 1-2 tỷ thì gia đình No four go. (Vaytai)